Chương 1
Chương 1 Gió lạnh căm căm.
Dòng máu dơ bẩn ào ạt chảy xuôi trên đỉnh núi, cờ xí chữ "Dịch" tung bay, theo trận tuyết đông đầu mùa phủ tới mà ngã xuống trong gió lạnh.
"Chúng ta không bại trận " Một nam nhân ra sức gào rống, mưu tính đánh thức sĩ khí duy nhất còn sót lại, "Lên Đứng lên Chúng ta có thể chết trận Nhưng không thể chết ở chỗ này được " Không có người động đậy, thậm chí còn chẳng có người phát ra tiếng nào.
Bởi vì Mạc Tiệp tướng quân bách chiến bách thắng của bọn họ, giờ phút này đang bị nhốt một mình ở hang Già Lăng, cửu tử nhất sinh.
Tuyết rơi xuống càng lúc càng lớn, như là một buổi đưa ma trong tĩnh lặng.
Cuối cùng nam nhân nọ cũng suy sụp mà quỳ xuống, đầu đập lên chỗ đất lạnh băng, kêu khóc "Tướng quân ơi.." Mạc Tiệp trúng kế.
Mạc Tiệp chỉ vừa hai mươi sáu, lại đã trải qua nhiều trận chiến, không chỉ có võ công tuyệt diệu, dụng binh bày trận cũng cực kỳ khôn khéo xảo trá, hiệu là Cáo Tuyết.
Giờ phút này cả người nàng yếu nhược, tê liệt ngã xuống bờ sông kết băng trong hang có khói độc.
Khoé miệng nàng hiện lên một nụ cười khổ, sầu thảm lẩm bẩm mà nói nhỏ "Không thể nghĩ được ta chinh chiến cả đời, trước khi chết bên cạnh lại không có một bóng người, cả nước miếng cũng không nuốt được." Thế của hang Già Lăng hiểm yếu, hàng năm khói độc lượn lờ, chim thú cũng không thể sống, chỉ có kiến độc sâu bọ bò cạp tàn sát bừa bãi.
"Bắt giặc, bắt vua trước." Một tiếng nói lành lạnh, quyến rũ khoan thai truyền tới.
"Ai?" Mạc Tiệp cảnh giác nhìn quanh bốn phía, bản năng muốn đứng dậy, nhưng ngay cả một ngón tay nàng cũng không động đậy được Có thể tự do ra vào trong hang độc này, chắc chắn không thể là kẻ đầu đường xó chợ.
Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Nếu có gì thắc mắc xin nhắn qua fanpage Sắc Cấm Thành hoặc page LuvEva land nhé.
"Ôi chao, tướng quân đại nhân của quốc gia man di, lại là một đại tỷ tỷ xinh đẹp đấy." Bóng người dần dần hiện ra trong sương mù, lại là một thiếu niên áo trắng vô cùng khôi ngô, tuy rằng cơ thể cao lớn thẳng tắp, nhưng giữa mày lại lộ ra một chút non nớt làm bại lộ số tuổi không lớn của hắn.
"Thái tử điện hạ cẩn thận." Thị vệ bên cạnh ngăn hắn lại mà nhắc nhở.
"Sợ cái gì, ả trúng thất hương độc của ta, dù cho võ công cao cường cũng uổng công." Thiếu niên áo trắng hiện ra một nụ cười đắc ý bên môi, "Người đâu, đưa ả ta về doanh trướng của ta." Trong lòng Mạc Tiệp kinh sợ, trận chiến thay đổi thất thường làm nàng tính sai cả một trận, lại là Thái tử mới phong của Chiêu Quốc Bùi Ngọc lãnh binh thân chinh.
Từ nhỏ Bùi Ngọc đã có tài lạ thường, tuy là được ngự y của hoàng đế sinh ra, lại được hoàng đế yêu thương, sớm có được ngôi vị Thái tử.
Cả triều văn võ, không một người phản đối.
Tên của Bùi Ngọc như sấm bên tai.
Mạc Tiệp miệng đắng lưỡi khô, lại không có sức phản khác, chỉ đành mặc cho mấy tên thị vệ khiêng nàng vào doanh trướng.
Trong lều vải ấm áp hoà hợp, làm người ta mơ màng muốn ngủ.
Mạc Tiếp thử cắn đầu lưỡi làm bản thân tỉnh táo nhưng qua vài lần phí công nàng phải từ bỏ ngay cả hai má của nàng cũng không dùng sức được.
"Tướng quân thật thông minh, có thể nhìn thấu được cạm bẫy của ta nhiều lần như vậy,