Chương 17
đào ra để hắn kiểm tra.
Bùi Ngọc nhìn vào trong một lát huyệt nhỏ của nữ tử này đúng là không tồi, nhất định là có chăm sóc cẩn thận, nhưng cái mông này mềm lỏng quá..
Bùi Ngọc thở dài "Đi xuống đi." Lại rũ mắt xuống, thấy nữ nhân trong lồng ngực đã ngủ mất, lập tức toàn bộ hứng thú không còn nữa, xua xua tay bảo tất cả mọi người đi ra ngoài.
Bùi Ngọc nghĩ tới nghĩ lui, lại có hơi không vui, lập tức mạnh bạo đâm vào làm Mạc Tiệp tỉnh "Tỷ tỷ ngủ ngon bình thản nhỉ." Mạc Tiệp mơ mơ màng màng, không biết vì sao tâm trạng của hắn lại đột nhiên thay đổi, nhưng khoái cảm bên trong huyệt lại khiến nàng lập tức run rẩy tiết ra.
Mạc Tiệp không tự biết mà "ưm" một tiếng.
Sắc mặt của Bùi Ngọc hoà hoãn một chút, thừa dịp nàng cao trào co rút mà đâm đến chỗ sâu nhất bên trong rồi bắn tinh dịch vào cơ thể nàng.
"Tỷ tỷ ngủ trước đi, ta đi dùng bữa, về sẽ mang đồ ăn đút cho ngươi." Bùi Ngọc bắn đến sung sướng tràn trề, tất nhiên là tinh thần thoải mái, đặt Mạc Tiệp trần truồng lên giường của mình, đắp chăn đàng hoàng, rồi thay quần áo đi ra ngoài.
Thực ra Mạc Tiệp không ngủ được, tiểu huyệt đầy ắp đều là tinh dịch dính nhớp, làm nàng cảm thấy đặc biệt nhục nhã khó chịu, mà nàng lúc này trừ tiểu huyệt có thể dùng sức, ở chỗ khác đều không dùng được chút sức lực nào, nàng đột nhiên nhận ra mỗi lần Bùi Ngọc thưởng thức mông của nàng, có lẽ đều là đang bôi cao độc lên tiểu huyệt nàng thuốc giải được Bùi Ngọc mang theo bên người Đang miên man suy nghĩ, đã nhìn thấy Bùi Ngọc chậm rãi đẩy cửa đi vào, trên tay bưng một cái khay tinh xảo.
"Mẫu hậu chuẩn bị điểm tâm ta thích ăn nhất, ta trộm mang một chút về cho tỷ tỷ." Bùi Ngọc vui ra mặt nói.
Trong lòng Mạc Tiệp bỗng mềm nhũn ông cụ non thì thế nào, đến cuối cùng cũng chỉ là một đứa trẻ thôi..
Nàng đường đường là tướng quân Dịch Quốc, đã từng được nở mày nở mặt như vậy, bách chiến bách thắng, nhưng lúc này lại để cho một đứa trẻ to xác đâm phá thân xử, tuỳ ý đùa bỡn cặp mông, nhiều lần tận sức bắn tinh vào chỗ sâu nhất, còn chơi đùa đến nỗi tiết ra mấy lần nàng suy nghĩ, lòng trắc ẩn không khỏi từ đó mà nảy ra.
Bùi Ngọc ăn một miếng điểm tâm, nhai nhau, sau đó miệng đối miệng bón cho Mạc Tiệp, lại lưu luyến mút mút đầu lưỡi của Mạc Tiệp rồi mới rời khỏi.
"Ăn ngon không?" Bùi Ngọc hưng phấn hỏi, "Cái này trong cung mới có, là cống phẩm nước Lương." Mạc Tiệp liếc nhìn hắn một cái, bởi vì dọc đường đi bị đâm quá lâu, mật dịch chảy nhiều, lại liên tiếp tiết tinh, cho nên có hơi mất nước, khi mở miệng tiếng nói có hơi khàn "Con nít mới thích ăn ngọt." Ý cười của Bùi Ngọc dần dần thu lại, trầm mặc một lát lại cười đến khác thường làm cho người ta sợ hãi "Vậy người lớn thích ăn gì?" Mạc Tiệp còn chưa trả lời, trong miệng đã bị nhét một cây dương vật thật lớn.
"Miệng của tỷ tỷ cũng là lần đầu tiên bị người ta chơi nhỉ, đâm vào cũng rất sướng đấy." Bùi Ngọc không ngừng ưỡn eo, dạng chân ra ở phía đầu của Mạc Tiệp, xấu xa hỏi, "Tỷ tỷ nói đi, gậy thịt này của ta có vị gì?
Ngọt sao?" Mạc Tiệp làm gì đã từng chịu qua sự sỉ nhục bực này, lập tức hai mắt đẫm nước, vừa mới thở