⬅ Trước Tiếp ➡
Bốp Bỗng nhiên, Khương Chí Phúc đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng nghiêm khắc như sấm
“Hồng Vân nói đúng Ngày mai con lập tức đi tìm cái cậu Tống kia, nói dứt khoát là chia tay ngay cho ba ”
Triệu Hồng Vân liền hùa theo “Đúng đó Chị ba chia tay anh ta đi, em giới thiệu cho chị vài người quen, bảo đảm điều kiện tốt hơn gấp bội ”
Biết mình lỡ miệng hơi lộ liễu, cô ta chột dạ, vội vã chữa lời “Dù sao thì cũng là người một nhà, em đâu dám đẩy chị vào chỗ không ra gì. Em chỉ mong chị hạnh phúc thật sự thôi ”
Khương Lập Võ toan mở miệng nói đỡ cho chị ba, nhưng vừa chạm phải ánh mắt nghiêm lạnh của cha, cậu lập tức cúi đầu, nuốt luôn câu nói vào bụng.
Khương Lăng vẫn giữ nụ cười bình thản, không nói không rằng, vì cô biết rõ, ngày mai cô sẽ chuyển vào ký túc xá, khỏi cần nghe ai sắp đặt.
Tôn Nhất Lan bỗng sực nhớ lại chuyện con gái có nhắc đến việc ra ngoài ở riêng, liền lên tiếng “Khương Lăng tính dọn vào ký túc xá công nhân… mẹ nghĩ, vẫn là cả nhà sống chung với nhau thì tốt hơn.”
Bốp lại một cú đập đũa xuống bàn. Khương Chí Phúc cau mày
“Chuyển ra ngoài? Con coi cha mẹ không quản được con nữa phải không?”
Khương Lập Võ rụt cổ, nhỏ giọng can ngăn
“Chị ba chỉ là thấy trong nhà chật chội quá nên mới tính ra ngoài thôi mà…”
Triệu Hồng Vân lập tức chen vào, hùa theo “Do em với con bụng bầu chiếm chỗ, nên chị ba mới phải ra ngoài… ai không biết còn tưởng em ép chị rời nhà ”
Khương Lập Văn từ nãy tới giờ im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng
“Chị ba, chị đừng ra ngoài ở. Chị là người địa phương, lại đi ở ký túc xá công nhân, để người ngoài nghe được thì Hồng Vân bị bàn tán đấy.”
Khương Lăng nhoẻn miệng cười “Vậy cũng được.”
Khương Lập Văn tưởng mọi chuyện êm xuôi, cúi đầu tiếp tục ăn thì nghe cô nói tiếp
“Vậy em dọn ra phòng khách ngủ.”
Cậu ta nhíu mày
“Hồng Vân đang bầu bí, sao có thể ngủ ngoài phòng khách?”
Khương Lăng nghiêm túc
“Vậy thì mình cậu dọn ra. Dù gì hai người cũng mới cưới, đang tuổi trẻ hừng hực khí thế, lỡ ban đêm hứng lên làm chuyện gì đó, ảnh hưởng tới đứa nhỏ thì sao?”
Lời vừa dứt, cả bàn ăn im phăng phắc. Ai nấy đều đỏ mặt cúi đầụ
Khương Lập Văn lúng túng, cố gượng gạo trách móc
“Chị cũng lớn rồi, ăn nói phải giữ thể diện chút chứ. May mà nói trong nhà, chứ ra ngoài mà để người ta nghe được, lại bảo chị là người không đứng đắn.”
Khương Lăng nhếch môi cười khẩy “Tôi mới nói vài câu đã bị chụp mũ là “không biết xấu hổ”, vậy hai người làm thật trước khi cưới thì gọi là gì?”
Chỉ một câu, như hắt thẳng nồi nước sôi vào mặt cả nhà.
Triệu Hồng Vân lập tức dựng ngược “Tôi hiểu rồi Thì ra bữa cơm hôm nay là ‘Hồng Môn yến’ dành riêng cho tôi Cưới tôi vào rồi thì bắt đầu bóng gió, móc méo, nói xỏ xiên. Tôi là người dư thừa, tôi về nhà mẹ tôi là được chứ gì ”
Khương Lập Văn quýnh quáng sợ vợ chạy mất
“Chị ba, chị sai rồi. Mau xin lỗi Hồng Vân đi. Hai người nhường nhau một chút, coi như chưa có chuyện gì.”
Khương Lăng nghiêng đầu “Sao lại là chị xin lỗi? Rõ ràng là hai đứa mắng chị trước mà.”

⬅ Trước Tiếp ➡