⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng không nghe, không nghe gì hết.
Mặc Chúc cũng chẳng buồn giả vờ nữa, y tựa người lên mép bàn gần cửa sổ, hai tay chống ra phía sau, giọng mang ý cười “Sư tôn nên biết đệ tử là xà yêụ”
Loài xà có ngũ giác nhạy bén. Chỉ bằng nhịp thở của nàng, y đã biết rõ nàng có thực sự ngủ hay không.
Ngu Tri Linh bật dậy, vẻ mặt nghiêm túc bịa chuyện “Sao có thể Sao ta lại trục xuất ngươi khỏi sư môn chứ? Hôm qua sư tôn có đọc một quyển thoại bản, nhân vật bên trong cũng họ Mặc, tên là Đoàn Tử, người này…”
Mặc Chúc “Người này làm sao?”
Ngu Tri Linh chỉ cây dâu mắng cây hòe “Tên Mặc Đoàn Tử ấy là đồ vong ân phụ nghĩa, vậy mà dám dĩ hạ phạm thượng giết sư chứng đạo Ta đọc mà đã tức muốn chết, nếu kẻ ấy là đồ đệ của ta, ta nhất định sẽ trục xuất khỏi sư môn ”
Nói rồi nàng trộm nhìn sắc mặt Mặc Chúc, thấy hơi chột dạ, lập tức vội vã bổ sung một câu cầu sống “Tất nhiên là không nói ngươi, không hề liên quan gì đến ngươi cả Đồ đệ nhà ta ngoan lắm, tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy Người vừa lương thiện vừa tuấn mỹ, lòng dạ bao dung nữa ”
Mặc Chúc hơi nheo mắt. Rõ ràng y chẳng nói gì, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như từng chữ từng lời đều đã rõ ràng.
Ngu Tri Linh run bắn, cả đôi chân giấu trong chăn cũng run run.
Mặc Chúc liếc nhìn, nàng vội đặt tay lên chân mình, gượng cười “Ha ha, hôm nay hơi lạnh ha.”
Nhưng giờ đang là tháng Năm.
Sắc mặt Mặc Chúc đột nhiên lạnh xuống, tựa như y đã buông bỏ hết mọi lớp ngụy trang trong nháy mắt mà không hề báo trước.
Hai ngày qua, Ngu Tri Linh thừa hiểu Mặc Chúc căm hận Trạc Ngọc tiên tôn tới mức nào. Nhưng nam chính vẫn là nam chính, y luôn giữ được vẻ bình tĩnh ngoài mặt.
Giờ đây, chỉ còn hai người họ trong phòng, Ngu Tri Linh lại hoàn toàn quên mất lẽ ra mình phải chất vấn y tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây.
Thực tế là cổ họng nàng như nghẹn lại, hô hấp trở nên khó khăn.
Mặc Chúc đứng ngược sáng, vẻ mặt âm trầm như vực sâu, tựa như lớp vỏ bình thản đã rơi xuống, để lộ thứ hắc ám lạnh lẽo trong nội tâm.
“Sư tôn.” Giọng y rất khẽ, dịu dàng như tiếng thì thầm của tình nhân “Người đang sợ đệ tử sao?”
“Sợ… sợ ngươi? Đùa gì vậy, sao vi sư có thể sợ… sợ… sợ ngươi chứ ”
Sợ, dĩ nhiên là sợ rồi Nàng sợ muốn chết luôn ấy chứ
Mặc Chúc hờ hững nhìn nàng, hỏi ngược lại “Sư tôn chỉ nói Mặc Đoàn Tử không nên giết sư tôn, nhưng người đã từng nghĩ đến chưa? Tại sao hắn lại giết sư tôn kia? Vị sư tôn đó đã làm gì với hắn? Chẳng lẽ người đã biết toàn bộ chân tướng sao?”
Ngu Tri Linh “Ta…”
“Có phải hắn đã từng bị rạch da róc thịt, bị lấy đi xương cốt, bị roi đánh, bị mắng nhiếc, thậm chí bị hạ cổ độc cắn rứt tâm trí, cứ thế bị tra tấn suốt bao nhiêu năm… Sư tôn nói xem, nếu là như vậy, Mặc Đoàn Tử nên làm thế nào?”
“Quên đi tất cả?”
“Hay là…”
Mặc Chúc chợt nghiêng người, trong nháy mắt đã áp sát lại gần, quỳ một gối bên giường, cúi đầu nhìn thẳng nàng.
“Hắn nên nghiền nát thần hồn của sư tôn kia, róc lấy từng đốt xương, trả lại nguyên vẹn từng món quà năm xưa?”
“Ăn miếng trả miếng?”
Mí mắt Ngu Tri Linh giật liên hồi, nàng như quên cả cách thở, trong khoang mũi nàng tràn ngập hương thơm lạnh lẽo như băng tuyết từ người y toát ra.


⬅ Trước Tiếp ➡