Chương 7
Làn da tiếp xúc trực tiếp, cô bé con đương nhiên cũng cảm nhận được, bất quá cô tựa hồ không hề phát hiện tư thế này điều gì không thỏa đáng, nhỏ giọng hét lên.
“ Anh rể , tay anh ướt chạm vào mồng em thật khó chịụ”
“Anh thả em xuống đi.”
Thân thể ở trên tay Tống Tử Hoành dịch tới dịch đi, muốn xuống dưới, Tống Tử Hoành thân thể cứng đờ, động tác chậm một nhịp, ở thời điểm Thẩm Khê dịch chuyển, lòng bàn tay lại chạm dược đến nơi thịt mềm. Hắn bị xúc cảm này làm sợ tới mức bỗng nhiên buông tay, Thẩm Khê đột nhiên không kịp dự phòng từ trên lưng hắn té xuống, làn váy bị lật tung phủ lên bụng nhỏ, lộ ra vùng cấm địa được lớp quần lót bao bọc.
Tống Tử Hoành đáy mắt xuất hiện một mạt màu trắng, liền vội vàng nhìn sang bên khác, Thẩm Khê “Ai u” kêu ra tiếng tới, hắn quay đầu lại lo lắng hỏi.
“Bị thương sao?”
Thẩm Khê hướng mắt nhìn lại anh rể, lúc này mới chú ý tới váy mình bị lật hướng lên trên, vội vàng kéo xuống, nhỏ giọng nói.
“Không có.”
“Kia chạy nhanh lên.”
“Được.. Ahh… Tê ”
“Làm sao vậy?” Tống Tử Hoành muốn đỡ, lại không dám đỡ.
“Mông bị đaụ” Thanh âm ủy khuất cực kỳ"
“Để anh Hủy Hủy nhi lại đây xem…”
“Đừng ”
Thẩm Khê giữ chặt cổ tay hắn, chột dạ nói.
" Gọi chị ấy đến, chị ấy lại mắng em không có ý tứ"
Sáng sớm
" Anh rể, em không muốn bị mắng, hiện tại không đau, anh đỡ em lên.”
“Thật sự không đau?”
“Vâng ”
Thẩm Khê dùng sức gật đầụ Tống Tử Hoành bán tín bán nghi đem người nâng lê, cô bé vì để chứng minh chính bản năng không việc gì, liền tại chỗ nhảy hai cái.
“ Anh xem, em không có việc gì ”
“Vẫn là nên bôi thuốc, con gái nếu để lại sẹo rất khó coi.”
Tống Tử Hoành lo lắng sốt ruột, hắn nhìn đến đầu gối Thẩm Khê lúc nãy đập xuống sàn nhà, rõ ràng đã ửng đỏ một mảng lớn, không khỏi lo lắng..
" Anh rể, anh đối với em thật tốt.”
Thẩm Khê trong lòng ấm áp dễ chịu, cảm động ôm lấy cánh tay Tống Tử Hoành nhẹ nhàng lay động. Nữ nhân ngoan ngoãn làm nũng, Tống Tử Hoành cảm giác tràn đầy tình cảm thân thuộc. xoa xoa đầu nhỏ.
“Anh là anh rể của em, đối tốt với em là điều nên làm.”
Thẩm Khê cúi đầu trộm mừng thầm, đột nhiên ở trên mặt hắn hôn một cái.
“Cảm ơn anh rể ”
Nói xong, nhanh chân liền chạy đi, để lại Tống Tử Hoành không có phản ứng ở lại .
Cô bé này cư nhiên lại hôn hắn? Tống Tử Hoành sờ sờ vị trí vừa bị Thẩm Khê hôn, cười khổ lắc đầụ
Đứa nhỏ này…
Nam nhân không nghĩ nhiều, chỉ xem Thẩm Khê như con cháu trong nhà mà tiếp xúc, tiếp tục thu dọn dụng cụ chuẩn bị cho buổi cắm trại.
Hải đảo, muốn ra biển câu cá, còn phải giúp Thẩm Khê chuẩn bị một cây cần câu nhỏ, Khê Khê cũng đã lớn, khẳng định không thể cùng mình ngủ một chỗ, nên đổi thành hai người hai lều trại… Tống Tử Hoành trong lòng nghĩ chu toàn, từng cái giúp Thẩm Khê chuẩn bị đồ dùng.
Đêm qua Thẩm Hủy nôn nghén, náo loạn nửa đêm cũng ngủ không yên, đến rạng sáng mở ngủ được, Tống Tử Hoành đau lòng thay cho bà xã, cũng đi theo bồi một đêm, thời điểm rời đã 9 giờ.
Tống Tử Hoành tùy tiện chọn một bộ trang phục vận động vắt lên vai, sợ rửa mặt sẽ làm động đến Thẩm Hủy đang ngủ, bèn đến phòng tắm cầm bàn chải đánh răng, nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra ngoài.
Trước mắt hắn thấy một bóng người, Tống Tử Hoành tối qua cũng không ngủ đủ giấc, đôi mắt vẫn là nửa khép nửa mở, dừng lại bước chân, vài giây sau mới trợn mắt thấy rõ người trước mắt.
“Khê Khê?”