Tề Sam: “……”
Cô nói thêm: “Ngày kia tôi cũng không rảnh, ngày kia nữa cũng không rãnh, sau này cũng không rảnh!”
Tề Sam: “……”
Dáng vẻ không nói lý của người phụ nữ này khiến anh ta giận nghiến răng ngiến lợi.
Anh ta tức giận dậm chân: “Đồ đàn bà ngu ngốc này, cô cho rằng mình trốn tránh không ký tên là xong sao? Nói cô biết, pháp luật đã quy định: Nếu ở riêng hai năm, thì có thể trực tiếp đơn phương ly hôn!”
Ninh Mông vừa nghe hết câu thì sắc mặt trắng bệch.
Sao cô có thể quên mất chuyện này chứ?
Cô tính thử, cô gả cho Hoắc Bắc Thần năm hai mươi tuổi, đến nay đã được sáu năm, tính vậy thì Hoắc Bắc Thần đã có thể ly hôn được đến ba lần rồi!
Cô thấy có một loại cảm giác gấp gáp đang âm thầm ập đến.
Thấy cuối cùng cô cũng biết sợ thì Tề Sam cười khẩy một cái, lúc này anh ta mới vừa lòng đuổi theo Hoắc Bắc Thần.
Ninh Mông gọi 115 cho Đỗ Nhược, sau đó cô mới rời đi.
Khi về đến nhà, nghĩ đến Đỗ Nhược bị gãy mất hai cái răng , lúc được y tá đưa lên xe cứu thương, anh ta còn thoi thóp nói với cô: “Môn Môn, en phim tam, anh te ngông tù bõ en.” (phiên dịch: Mông Mông, em yên tâm, anh sẽ không từ bỏ em.)
Ninh Mông che mặt lại.
Vì sao lúc nguyên thân đi thân mật với bạn trai thì Hoắc Bắc Thần còn không thèm đếm xỉa tới. Bây giờ cô nắm tay bạn trai cũ đã chia tay, thì anh lại phản ứng lớn như vậy chứ?
Có chỗ nào không ổn chứ? Nhưng cô chắc chắn một điều là có liên quan đến lời hứa kia.
Nhưng đáng tiếc, đoạn ký ức ấy lại không nhớ được. Cô đi quanh căn phòng mình muốn tìm được chút manh mối nào đó. Cô đi vào phòng quần áo, thì nhìn thấy....
---------------
Chúng ta chia tay đi
Trong phòng quần áo, có dán một vài cái giấy ghi chú.
Trên tờ giấy viết nhắc nhở những chuyện quan trọng:
Ngày x tháng x: Hẹn ăn cơm trưa cùng tiểu minh tinh Lâm Thanh Bắc, dùng món Pháp tại nhà hàng Taser.
Ngày x tháng x: Hẹn xxx ăn cơm chiều, đã đặt phòng trước tại nhà hàng Hoài Dương.
Ngày x tháng x: Hẹn xxx xem phim vào buổi tối, đã mua vé xem phim.
Ninh Mông:……
Không ngờ nguyên thân lại hẹn hò cùng lúc với ba người! Đúng là cô gái tồi tệ mà, chuyện này không thể chấp nhận được.
Ninh Mông xé toàn bộ giấy ghi chú, ném thẳng vào sọt rác.
Đi loanh quanh một vòng trong phòng, ngoại trừ các món đồ đắt tiền của nguyên thân thì không có phát hiện được bất cứ điều gì, Ninh Mông thất vọng vào phòng ngủ, dứt khoát nằm xuống ngủ.
-
Sáng sớm hôm sau, Ninh Mông bị tiếng gõ cửa “Cốc cốc cốc” đánh thức.
Cô bực bội lấy chăn che đầu lại, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không chịu ngừng lại.
Ninh Mông đành đứng dậy, trừng đôi mắt quyến rũ đi ra ngoài.
Cô mở cửa ra thì nhìn thấy một chàng trai tuấn tú đứng bên ngoài: “Ninh Mông, đêm qua anh chờ em cả đêm ở rạp chiếu phim, vì sao em không đến?”
Ninh Mông:?
Bây giờ bạn trai tìm đến cửa, đúng lúc cô cũng có việc muốn làm rõ với anh ta.
Ninh Mông dứt khoát nói: “Chúng ta chia tay đi.”
Chàng trai:??
Ninh Mông nói: “Tôi đã có chồng, bây giờ đã thành tâm giác ngộ, trở về bên gia đình. Vì vậy anh đi đi, đừng tìm tôi nữa!”
Xé đào hoa, thì cần phải dứt khoát và tàn nhẫn như vậy.
Cô ngáp một cái, trở về phòng ngủ. Nhưng vừa nằm xuống nhắm mắt lại được một lúc, tiếng gõ cửa phòng lại vang lên.
Ninh Mông:……
Cô lại mở cửa ra, cố gắng nhẫn nại nói: “Không phải tôi đã nói rồi sao? Chia tay!..... Mà anh là ai?”
Bây giờ đứng bên ngoài đã là một người đàn ông cao lớn khác, anh ta kinh ngạc nói: “Tối qua cô cho tôi leo cây, để tôi đợi mất năm giờ, chính là muốn chia tay với tôi?”
Ninh Mông:……
Ninh Mông tiếp tục xé đào hoa: “Đúng vậy, chúng ta chia tay đi.”