So với ánh mắt phẫn nộ của Tề Sam, Hoắc Bắc Thần bình tĩnh hơn, tựa như là không nhìn thấy cô vậy.
Ninh Mông: ? ?
Thấy anh đã đi xa mà Ninh Mông còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Chuyện này chỉ như vậy mà qua thôi sao? Hay anh định về nhà rồi tính sổ cô?
Bả vai cô bị vỗ một cái, cô quay đầu lại thì thấy Ninh Văn Đào nói: “Mông Mông, sao con thấy cậu ta lại sợ hãi thế này?”
Ninh Mông: "Vậy cha không sợ anh ta sao?"
Ninh Văn Đào vỗ ngực, dõng dạc nói: “.... Sợ chứ!”
Ninh Mông: . . .
Ninh Văn Đào chậm rãi nói: “Người thủ đoạn tàn nhẫn như Hoắc Bắc Thần thì ai mà không sợ cậu ta chứ? Nhưng cha đã từng nói với con rồi, chỉ cần con không làm trái với lời hứa đó, không đụng vào ranh giới cuối cùng của Hoắc Bắc Thần thì cậu ta sẽ không làm gì con đâu.”
Lời hứa?
Ánh mắt Ninh Mông sáng rực, cô nhìn Ninh Văn Đào hỏi: “Lời hứa gì vậy cha? Mà ranh giới cuối cùng là gì cơ?”
Sét đánh giữa trời quang!!
“Ranh giới cuối cùng của cậu ta là con không thể chạm vào người khác. Vì thế hôm kết hôn hôm con đã thề sẽ không tiếp xúc cơ thể với bất kỳ người đàn ông nào khác! Còn lại thì tùy con. Những năm này con cũng có chút thỏa mãn về mặt tình cảm. Haizz! Chúng ta cũng chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào~!”
Ninh Mông: .....!
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao ngày hôm qua Hoắc Bắc Thần lại tức giận như vậy.
Nhưng đây là tình tiết kỳ lạ gì vậy?
Ngày kết hôn thì ở riêng luôn, sau đó lại đưa ra một yêu cầu kỳ lạ như vậy. Không phải là Hoắc Bắc Thần có sở thích đặc biệt gì đó chứ?
Sau khi Ninh Văn Đào trả lời vấn đề này thì nhìn cô thắc mắc: “Mông Mông, sao con có thể quên những chuyện này chứ?”
Ninh Mông bình tĩnh nói: “Con không quên, con chỉ kiểm tra cha thôi”
“...”
Ninh Văn Đào thở dài nói: “Mông Mông, có một số chuyện cha vẫn không nói với con. Lúc đầu, cậu ta ép buộc con kết hôn, thực ra đã nói với cha, hôn nhân của hai đứa chỉ kéo dài sáu năm thôi”
“Cha cảm thấy cũng không thể tìm ra người nào lợi hại hơn Hoắc Bắc Thần, vì vậy nên không nói với con là muốn sau khi con kết hôn, nếu có thể thì ở bên nhau luôn là được”
“Nhưng bây giờ thấy con như vậy, haizz. Tính toán thời gian thì đã sắp sáu năm rồi nên con tuyệt đối đừng tự sát nữa, biết không?”
Ninh Mông nghe thấy lời này thì thấy như sét đánh giữa trời quang. Cô nắm chặt cổ tay của Ninh Văn Đào hỏi: “Cha, cha nói cái gì?”
Ninh Văn Đào vội vàng đẩy cô ra: “Khoảng cách, giữ khoảng cách. Cha cũng là đàn ông!”
Ninh Mông: “...”
Ninh Văn Đào cười nói: “Đứa nhỏ này, vui mừng thế cơ à? Còn mấy ngày nữa là tròn sáu năm rồi! Các con có thể ly hôn...”
Ninh Mông: ...!
Cô cố gắng lâu như vậy, đến cuối cùng thì tình tiết vở kịch vẫn sẽ trở lại con đường ban đầu sao?
Sắc mặt Ninh Mông trở nên cực kỳ khó coi.
Cuối cùng thì Ninh Văn Đào cũng nhận thấy sự kỳ lạ của con gái, ông thở dài nặng nề nói: “Mông Mông, con yên tâm, sau khi con ly hôn, cha sẽ tìm cho con đủ mười tám mẫu bạn trai khác nhau để con chơi đủ thì thôi! Không phải con thích cậu tiểu minh tinh Lâm Thanh Bắc kia sao...?”
Ninh Mông: ...
Nguyên thân háo sắc như vậy chắc chắn là do cái người cuồng con gái này chiều chuộng sinh hư!
Cô đỡ trán, quyết định nói rõ ràng: “Cha, dừng lại!”
Lúc này, Tô Điềm Điềm đã tiếp cận được nam chính, nam chính biết nhà họ Ninh đối xử không tốt với Tô Điểm Điềm nên muốn giúp cô ta trả thù. Nếu mình ly hôn rồi thì chút thủ đoạn này của ông Ninh đâu phải là đối thủ của nam chính?
Ninh Văn Đào ngậm miệng lại.
Ninh Mông nghiêm túc hỏi: "Cha, cha cảm thấy với những biểu hiện trong những năm qua của con, con nói không ly hôn thì xác suất Hoắc Bắc Thần sẽ đồng ý là bao nhiêu?"
Ninh Văn Đào: “...0,001%?”
Ninh Mông: ...
Dù sao thì vẫn còn 0,001% mà nhỉ?
--
Ninh Mông tạm biệt Ninh Văn Đào rồi về nhà.
Cô ngồi trên sô pha, nâng cằm suy nghĩ.
Nếu Hoắc Bắc Thần đem giấy tờ thỏa thuận ly hôn tới thì cô sẽ cố gắng, ít nhất có thể kéo dài một tháng để trong nhà có thể vượt qua cửa ải khó khăn sau này.