⬅ Trước Tiếp ➡
Tào Tuyết Hoa thấy khuôn mặt cô tái nhợt thì như hiểu ra gì đó, bà ta hỏi: “Mông Mông, mẹ biết rồi, có phải con bị uy hiếp không?”
Uy hiếp cái con khỉ!
Trong lòng Ninh Mông đang rất thấp thỏm bất an, phải biết rằng nguyên thân trong sách chính là cái loại vừa ra vẻ vừa thích tìm đường chết đấy. Trong hai năm sau khi kết hôn thì cô ta đòi ly hôn mười sáu lần , sau khi bị từ chối thì ngoại tình, không biết đã đeo bao nhiêu cái nón xanh lên đầu Hoắc Bắc Thần rồi. Đến mức này mà còn chưa ly hôn thì đúng là kiếp trước cô ta đã cứu cả hệ ngân hà rồi.
Ngộ nhỡ Hoắc Bắc Thần hoàn toàn tỉnh ngộ rồi đòi ly hôn thì phải làm sao bây giờ?
Ninh Mông vội vàng nói: “Sao lại thế được? Ông xã của tôi cao lớn đẹp trai, ngọc thụ lâm phong, ôn tồn lễ độ, tri thức uyên bác, sức hút tỏa ra bốn phía…Càng quan trọng hơn là, anh ấy coi tôi như báu vật, không rời không bỏ, sao lại uy hiếp tôi được?”
Sau khi phun rắm cầu vòng không ngừng thì Ninh Mông nhìn Hoắc Bắc Thần rồi nở nụ cười nịnh nọt.
Sắc mặt âm trầm của người đàn ông đỡ hơn một chút.
Có hiệu quả rồi!
Còn không chờ cô thở phào thì Tào Tuyết Hoa đã nói: “Nhưng nó là đồ tàn nhẫn độc ác, bụng dạ nham hiểm, hơn nữa còn là thiên sát cô tinh khắc cha khắc mẹ đấy!”
Khắc cha khắc mẹ? Lời này khó nghe quá đấy!
Ninh Mông dùng lời lẽ chính đáng để phê phán bà ta: “Sao bà có thể nói chồng tôi như vậy hả?”
Tào Tuyết Hoa nhìn Hoắc Bắc Thần một cái rồi bắt đầu giả bộ: “Mông Mông, con quên rồi sao? Đây là lời do con nói mà? Con còn nói nếu không nhanh chóng ly hôn thì con cũng sẽ bị nó khắc chết. Loại người như nó nên sống cô độc cả quãng đời còn lại!”
Nói xong thì bà ta vội che miệng cứ như là mình không cẩn thận nói lỡ vậy.
Ninh Mông: ….!
Châm ngòi ly gián kiểu này thì rõ ràng quá đấy biết không?
Cô vội quay đầu thì thấy người đàn ông kia đang nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt khó lường.
Ninh Mông nở một nụ cười trông còn khó coi hơn cả lúc khóc: “Lúc trước em bị mù, não bị úng nước nên mới ăn nói linh tinh, hơn nữa anh còn là nam thần hảo hạng nữa mà, nói thật thì lần đầu tiên em gặp anh đã bị sức hút của anh thuyết phục rồi, đáng tiếc là anh đối xử với em lạnh lùng quá, nên em nói như vậy, gây sự như vậy thực ra là để anh để ý đến em một chút thôi…”
Ninh Mông tìm một cái cớ hoàn mỹ cho những hành vi não tàn trong quá khứ rồi đột nhiên nói: “Nhưng em vừa mới nhìn thấu hồng trần…À không, là dừng cương trước bờ vực, em đã nhận ra sai lầm của mình rồi, ông xã, anh yên tâm đi, sau này em nhất định sẽ làm một người vợ tốt hiền lương thục đức chăm lo cho gia đình, giúp chồng dạy con.”
Hoắc Bắc Thần: “……”
Anh nhăn mày lại, ánh mắt anh nhìn Ninh Mông như đang nhìn một người xa lạ.
Vốn dĩ chuyện hôm nay hơi phiền phức. Hoắc Bắc Thần không thể nhìn cô đòi chết mà vẫn quyết không ly hôn được. Nhưng mà người phụ nữ này đổi tính rồi sao?
Bình thường cô nhìn thấy anh còn không dám thở mạnh mà hôm nay lại nói được cả đoạn dài. Anh không thèm để ý những lời này có đáng tin hay không làm gì, chỉ cần không ly hôn thì muốn làm gì cũng được.
Hoắc Bắc Thần rũ mắt rồi lạnh lùng nói: “Còn không xuống đây?”
Anh vừa nói dứt câu thì có thể cảm nhận được cô gái kia thở phào một cái.
Nhưng anh bỗng thấy cô mếu máo: “Chân em bị chuột rút rồi.”
“…”
Ninh Mông dùng ánh mắt đáng thương nhìn Hoắc Bắc Thần, mong anh có thể tới đỡ cô.
Nhưng anh còn chưa kịp nói gì…
“Mông Mông, để mẹ đỡ con!”
Tào Tuyết Hoa nhanh chóng bước lên, trong lúc lơ đãng thì cánh tay của bà ta đập vào người cô!
Ninh Mông còn chưa kịp phục hồi tinh thần thì cơ thể của cô chợt mất cân bằng rồi ngã nhào xuống dưới lầu!
giấy thỏa thuận ly hôn.
Ngay sau đó, cánh tay cô bị một bàn tay to lớn nắm lấy rồi kéo lại khiến cho cô cảm thấy trời đất quay cuồng hết cả lên, cả người cô va phải lồng ngực rắn chắc.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cảm giác sợ hãi khi tìm được đường sống trong chỗ chết làm tứ chi của Ninh Mông quấn chặt lên người của người đàn ông như bạch tuộc.
Hơi thở mát lạnh chỉ thuộc về anh dần tràn ngập trong khoang mũi, tiếng tim đập mạnh mẽ của anh như có ma lực gì đó làm cô dần thả lỏng lại.
Cho đến khi…
“Đi xuống.”
Giọng nói trầm thấp có chứa sự cuồng bạo truyền đến từ trên đỉnh đầu.
Cơ thể Ninh Mông cứng đờ, cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông.
Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo, trên người tỏa ra sự ghét bỏ với cô. Nhưng ở trong mắt Ninh Mông thì đây đúng là thiên thần hạ phàm!
Trên mặt Ninh Mông lộ vẻ biết ơn. Không uổng công vừa nãy cô thả nhiều rắm cầu vòng thế, không ngờ lúc mấu chốt lại do Hoắc Bắc Thần cứu mạng cô!
“Cảm…”
Còn chưa kịp nói hai chữ cảm ơn thì người đàn ông đã nhìn cô một cái đầy khinh thường rồi đẩy cô ngã xuống đất sau đó xoay người rời khỏi sân thượng.
Ninh Mông:…
⬅ Trước Tiếp ➡