o O o
Đương nhiên Lãnh lục tiểu thư không dám thật sự nháo ra động tĩnh lớn gì.
Khuê Túc trong miệng thì nói không phải phái đến để có công dụng trấn trạch, nhưng vẫn là thả ra một luồng thần thức. Y cũng không phải vì muốn trấn trạch cho Trình Như Phong, mà là vì muốn hỏi một chút về chuyện giữa Tiêu trưởng lão và Ngụy Hi sao truyền thành như vầy.
Lãnh Minh Trinh chỉ có thể mau mau tìm cái cớ lui đi.
Truyền tin đồn của các nhân vật lớn, cái chuyện này nói nhỏ không nhỏ nói lớn không lớn.
Cũng giống như những tin tức bát quái những lời bàn tán của các minh tinh, nhân vật của công chúng ở kiếp trước củaTrình Như Phong, nhất cử nhất động của họ đều sẽ bị người chú ý, ăn một bữa cơm hay dắt chó đi dạo cũng phải lên hot search.
Nhưng những câu chuyện ở Tu chân giới xuất sắc hơn nhiều, mọi người trong lúc trà dư tửu hậu nói một hai câu cũng không phải là chuyện lớn gì, thậm chí còn có người thêm mắm thêm muối ở thuyết thư trà lâu, bình thường cũng sẽ không có ai chú ý đến, nhưng mà nếu thực sự có người lòng dạ hẹp hòi muốn truy cứu, đương nhiên cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Ở thế giới hiện đại còn có thể khởi tố xâm phạm quyền riêng tư xâm phạm danh dự thậm chí đến phỉ báng, còn ở Tu Chân hậu quả chỉ biết càng nghiêm trọng.
Bất kính với tu sĩ cấp cao, hay một vị tiên quân công tử, bị đánh chết ở bên đường cũng đáng.
Không những truyền đi, còn giảng giải theo ý của mình để lừa Trình Như Phong nghĩ sai sự thật, đương nhiên, lúc ấy, Lãnh Minh Trinh chỉ cảm thấy Trình Như Phong lấy tên Tiêu trưởng lão để ngụy trang, nhưng trên thực tế tuyệt đối không có quan hệ gì đến Tiêu Chỉ.
Cũng giống như nàng, công bố ra bên ngoài rằng nàng được Tiêu trưởng lão chỉ điểm, tương đương như đã bái Tiêu trưởng lão làm sư phụ, ai biết Tiêu trưởng lão có nhớ nàng là ai hay không?
Ai biết được Trình Như Phong sau đó vậy mà trở thành đồ đệ của Tiêu trưởng lão, bây giờ còn đưa tới sự tra hỏi của tâm phúc chân chính của Tiêu trưởng lão....
Lãnh lục tiểu thư nào còn dám ở chỗ này lâu hơn một chút chứ?
Trình Như Phong đương nhiên cũng không trông cậy vào thật sự có thể truy cứu ngọn nguồn của những lời đồn đãi đó, có thể lấy cái nhược điểm này đuổi Lãnh lục tiểu thư đi thì nàng rất vui vẻ rồi.
Buổi tối lúc nàng “Trị liệu” cho Khuê Túc đều thêm nhiều phần chân tình thực lòng.
Đương nhiên Khuê Túc cũng cảm nhận ra được, không khỏi có chút tò mò hỏi: “Đuổi nàng ấy đi khiến cho nàng vui vẻ như thế sao?”
“Ừ.” Trình Như Phong đang tiêu hóa dương tinh mà y bắn ra trong tử ©υиɠ mình, lười biếng đáp lại một tiếng.
"Vì sao?" Khuê Túc truy hỏi, “Trước đó cũng có người đến thăm viếng sao không thấy nàng phiền chán như thế."
"Nàng ấy đúng là thực phiền, còn giả bộ, ta hoài nghi nàng ấy kỳ thật đã làm điều gì đó ngầm nhắm vào chúng ta, chỉ là trước mắt không có chứng cứ." Trình Như Phong hừ một tiếng, “Nàng ấy quay đầu còn có thể làm như không có chuyện gì vậy mà lôi kéo làm quen, coi người ta là đồ ngốc hả? Ta mới không kiên nhẫn ứng phó nàng ấy."
Thật hiếm khi Khuê Túc nhìn thấy nàng bộc lộ cảm xúc ra như vậy, chỉ cảm thấy nàng thở phì phò có điểm đáng yêu, duỗi tay nhéo mặt nàng, cười nói: “Vậy thì không để ý tới. Nàng ấy nếu là còn dám tới, ta giúp nàng dọa nàng ấy nữa.”
Trình Như Phong nghiêng đầu hôn một cái lên trên tay y, “Vậy ta đây liền cảm ơn ngươi trước nha."
Khuê Túc cúi đầu hôn lại, “Cái tạ lễ này có phải là quá nhẹ một chút rồi hay không?”
Trình Như Phong trở mình, ngồi lên trên người y.
Khi nãy y vừa mới bắn xong còn chưa rút côn ŧᏂịŧ ra, lúc này nàng xoay người ngồi lên trên, tức khắc đâm vào càng sâu hơn, hai người đều không khỏi phát ra tiếng than nhẹ sảng khoái.
Trình Như Phong vén mái tóc dài rối loạn ra phía sau, xoắn vòng eo mảnh khảnh phập phồng ở trên người y, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt từ trên gương mặt y xuống cằm, xoa qua xoa lại động tác mềm mại quyến rũ, tràn đầy dụ hoặc.
"Vậy ca ca muốn tạ lễ gì?"
Bây giờ Khuê Túc không vui khi nghe nàng kêu “Ca ca”, duỗi tay chế trụ eo nàng, dùng sức đâm lên trên, côn ŧᏂịŧ vừa cứng vừa thô nương theo con đường mòn ẩm ướt trơn trượt đâm thẳng đến nơi sâu nhất, qυყ đầυ góc cạnh không lưu tình chút nào đυ.ng mạnh lên hoa tâm mẫn cảm của nàng, làm cho Trình Như Phong ưỡn người ngẩng đầu lên, phát ra rêи ɾỉ ngọt nị.
“Kêu tên của ta.” Khuê Túc nghiến răng, lẩm bẩm nói.
Trình Như Phong cười rộ lên, “Ai nha, ngươi còn đang rối rắm cái này à." Nàng cười ngã nằm lên trên người Khuê Túc, mặt dán lên ngực y, nhẹ nhàng nói: “Nếu ngươi kiên trì như thế, cũng không phải không thể, nhưng mà..."
Nàng cọ cọ lên vị trí trái tim của y, “Khuê Túc là tên thật của ngươi à?"
Khuê Túc ngược lại ngẩn người, y không nghĩ tới Trình Như Phong sẽ hỏi cái này.
“Khuê Túc, Giác Túc" Trình Như Phong nói, “Người giống như các ngươi như vậy, sư phụ có đến 28 người đi?”
Không sai, 28 người, đều lấy tên của các vì tinh tú, từ nhỏ đã được chọn lựa làm thị vệ bên người, là tâm phúc chân chính của Tiêu Chỉ.
Còn về tên thật của mình....
Tâm tình của Khuê Túc đột nhiên thấp xuống.
Y không nhớ rõ lúc trước mình có tên hay không, từ khi có trí nhớ, cũng đã cùng một đám tiểu hài tử giống như y cùng nhau tiếp thu huấn luyện, người cuối cùng có thể đứng ở trước mặt Tiêu Chỉ, mới có tư cách được đến một cái tên từ trong miệng Tiêu Chỉ. So với tên, có lẽ càng giống một cái danh hiệu.
“Khuê Túc” có thể là y, cũng có thể là người khác.
Ngày đó, nếu như y xếp ở phía trước, có lẽ chính là "Chẩn Túc".
Y đột nhiên dừng lại, Trình Như Phong cũng không thúc giục, liền nằm ở trong lòng ngực y, rất có hứng thú mà nâng mắt lên nhìn y, nói: “Trước kia ta có nghe người ta nói, phàm là có người đặc biệt để ý tên mình, thì người đó hoặc là đang cường điệu quyền sở hữu đối với các sự vật, hoặc là đang truy tìm nhân cách của riêng mình... Ngươi sẽ là loại nào?”
Kỳ thật, giống như loại người ở trên giường kêu bạn giường kêu tên của mình, đương nhiên là trường hợp đầu tiên. Chính là muốn cường điệu người đang ân ái với nàng là y.
Nhưng Trình Như Phong cố tình hỏi nhiều thêm một câu.
Trong lòng Khuê Túc hơi loạn, đột nhiên không còn kiên nhẫn, bèn lật người lại đè Trình Như Phong ở dưới thân, bắt lấy hai chân nàng tách ra, dùng sức đâm vào, “Không muốn kêu thì thôi, cần gì nói nhảm nhiều như vậy."
Cú thúc mạnh bạo này, quả thực giống như muốn đâm xuyên qua nàng, Trình Như Phong chỉ cảm thấy chỗ sâu nhất trong hoa huyệt bị làm đến một trận tê mỏi, kɧoáı ©ảʍ kích động tuôn ra, nàng cũng không rảnh lo tham thảo vấn đề nhân cách gì gì đó với y, chỉ nghĩ muốn sảng trước lần này rồi nói sau.
Dù sao mỗi ngày Khuê Túc đều cùng nàng ở bên nhau, còn có rất nhiều cơ hội.
Sau ngày đó, Lãnh gia quả nhiên không dám đến quấy rầy nữa, nhưng Mộ Dung công tử lại tới nữa.
Hắn còn cố ý trang điểm, quả thực giống như khổng tước xòe đuôi. Xinh đẹp thì có xinh đẹp, chỉ là ý đồ cũng quá rõ ràng.
Trình Như Phong không khỏi than một ngụm khí, “Huynh còn chưa có chết tâm sao?”
“Đúng, là Mộ Dung gia chưa hết hy vọng." Mộ Dung Thanh sửa lại, "Lúc này không phải Tiêu trưởng lão không ở đây sao, để cho ta đến thử xem, vạn nhất gạo nấu thành cơm, Tiêu trưởng lão trở về cũng chỉ có thể chấp nhận đi?”
Chính miệng hắn nói ra lời này, đầy mặt đều là châm chọc, hiển nhiên cũng không tình nguyện.
Ngày tháng hắn ở Mộ Dung gia, tuy rằng cũng coi như là cẩm y ngọc thực, nhưng có được sống tốt hay không cũng phải làm theo ý người.
Hắn cũng không phải chưa từng chạy trốn, chỉ là liên tiếp vài lần không thành công, muốn chạy nữa thì càng khó.
“Phi.” Trình Như Phong phỉ nhổ. “Nằm mơ.”
Tuy rằng nàng đồng tình Mộ Dung công tử, nhưng gạo nấu thành cơm cái gì, nghĩ cũng đừng nghĩ.
Tuy rằng nàng là cái người ham mê sắc đẹp, nhưng đã sớm nói với Bạch Ký Lam sẽ không có quan hệ gì đó với Mộ Dung công tử, hơn nữa loại này vừa thấy thì biết có hố, cũng không biết về sau sẽ có bao nhiêu chuyện liên lụy, đầu nàng bị úng nước mới chịu đáp ứng.
Mặc dù Mộ Dung Thanh cũng không muốn, nhưng bị người ghét bỏ chói lọi như thế, trái lại có điểm không phục, “Tiểu gia có chỗ nào không xứng với cô? Luận diện mạo luận tu vi luận gia thế những nam nhân của cô có ai so được với ta?”
Hiện giờ Bạch Ký Lam không ở đây, hắn nói đúng thật hợp lý hợp tình.
Tư chất của Mộ Dung Thanh xem như bình thường, tu vi dừng ở Kim Đan viên mãn không có biện pháp Kết Anh cũng là sự thật, bằng không Mộ Dung gia cũng sẽ không như thế từ bỏ hắn lấy tới liên hôn, nhưng Bạch Ánh Sơn Kim Đan trung kỳ, Mộng Ngư Tiều Kim Đan sơ kỳ, còn lại hai người càng là không để vào mắt.
Khuê Túc tu vi đủ cao, nhưng đó là người của Tiêu trưởng lão, căn bản không tính ở bên trong. Diện mạo thì càng không cần phải nói. Mộ Dung Thanh tràn đầy tự tin.
Trình Như Phong chỉ cho hắn một cái ánh mắt xem thường, kêu Phương Lưu Vân: “Tiễn khách."
"Từ từ." Mộ Dung Thanh vội vàng ngăn cản, “Coi như để ta ở chỗ này vài ngày để yên tĩnh đi."
“Ta còn muốn yên tĩnh đó."
Trình Như Phong thở dài, “Ngày mai ta trở về biệt viện Tiêu gia rồi."
Mộ Dung Thanh không dám nói hắn cũng đi, chỉ nói: “Ta đây ngày mai sẽ rời đi?”
Rõ ràng là một công tử như một con khổng tước xinh đẹp, lúc này thì khen ngược giống như chó hoang cầu thu giữ.
Trình Như Phong nhất thời lại có chút không đành lòng, nói: "Được"
Không đợi đến ngày hôm sau, Trình Như Phong đã bị Tiêu Chỉ kêu trở về.
Thực hiển nhiên, Tiêu trưởng lão tuy rằng nói không hạn chế Trình Như Phong ra cửa, nhưng đối với việc nàng ở bên ngoài tiêu dao tự tại vẫn là rất khó chịu. Chẳng những kêu nàng lập tức trở về, còn bố trí một đống công việc cho nàng.
Trình Như Phong: ……
Được thôi.
Dù sao nàng cũng muốn về biệt viện Tiêu gia để thanh tĩnh, sớm một đêm cũng không sao.
Chỉ là tự mình muốn trở về cùng với bị người kêu trở về, về mặt cảm xúc rốt cuộc vẫn là có điểm khác nhau.
Lúc Nàng nhìn thấy Khuê Túc thì nhiều thêm vài phần khó chịu.
Không phải chỉ hỏi một chút về tên thật thôi sao, vậy mà mang đi cáo trạng.
Xí, thật nhỏ mọn.
Trình Như Phong hừ một tiếng, không vui không buồn nói: “Thì ra ngoại trừ trấn trạch Khuê thống lĩnh còn phụ trách giám sát, thật là vất vả.”
Khuê Túc: ??
Cái họa này y cũng không muốn gánh nha.
"Lúc nào nàng rời đi, lúc nào nàng trở về, cũng không cần ta báo cáo với công tử."
Biệt viện Tiêu gia ở Đan Đô nhiều người như vậy, hội Đan sư cũng có nhiều người, Đan Đô còn có nhiều người muốn leo lên người của Tiêu gia như vậy, hành tung của nàng, nơi nào còn cần hắn đi lắm miệng?
Trình Như Phong mím môi một cái, không nói gì nữa.
Lần này lại đi biệt viện Tiêu gia, tuy rằng cũng thật gấp gáp, nhưng Khuê Túc và Giác Túc không giống nhau, cũng không có đợi một tý thì đã thúc giục nàng xuất phát, để mặc cho mấy nam nhân thu thập đồ vật cho nàng, bịn rịn cáo biệt.
“Luyến tiếc như vậy, không bằng mang hết họ đi đi.” Khuê Túc nói, "Chỉ có vài người, cũng không phải không chứa được."
Tâm tình của Trình Như Phong vốn dĩ đã không tốt, tức giận mà nói: “Ngươi biết cái gì.”
Khuê Túc nghiến răng.
Nữ nhân này thật là……
Từ khi y trở thành thân vệ của Tiêu Chỉ, còn có tu vi cao, có ai dám nói chuyện như thế với y?
Y không khỏi cũng trầm mặt, "Nàng chính là sợ tất cả mọi người vây ở nơi đó bị khống chế thôi.” Khuê Túc cười nhạo, “Cũng không tránh khỏi quá coi thường phủ Tiên quân, đừng nói bọn họ ở Đan Đô, nếu công tử thật sự có ý muốn làm cái gì, thiên hạ nơi nào cũng giống nhau. Tốt xấu gì ở biệt viện có linh mạch tốt giúp ích cho việc tu hành.”
Trình Như Phong nhìn y một cái, không cãi cọ.
Nàng đương nhiên biết tay của Tiêu Chỉ có thể vươn dài bao nhiêu, tình huống của Bạch Ký Lam ở Ký Châu xa như vậy hắn đều biết, huống chi Đan Đô gần như thế.
Nàng không muốn mang mấy người Bạch Ánh Sơn đi biệt viện Tiêu gia, cũng không phải là lo lắng an toàn của bọn họ. Mà là không muốn bọn họ nhìn thấy nàng ủy khuất cầu toàn.
Đều biết nàng được Tiêu Chỉ thu làm đồ đệ việc này cũng không bình thường, nhưng tốt xấu còn có cái ngụy trang để che, nếu như một hai phải xé mở ra…… Đối với nàng, hay đối với bọn họ, cũng không miễn quá mức tàn nhẫn.
Mà với các nam nhân mà nói, không có biện pháp bảo hộ nàng đã đủ khó chịu rồi, nếu còn phải tận mắt nhìn thấy nàng bị buộc đi thải bổ người khác……
Nàng không muốn nghĩ đến.
Chỉ là mấy lời này, có gì hay ho mà nói với Khuê Túc chứ?
Lập trường khác nhau, y sẽ không hiểu.
Trình Như Phong cũng không mang theo bất kỳ ai, kỳ thật hành lý cũng không có, ăn mặc chi phí ở Tiêu gia so với bên này tốt hơn nhiều, có thể mang theo cũng chỉ có một chút tâm ý của mọi người, và con mèo của nàng.
Linh sủng, vốn dĩ chính là phải nuôi dưỡng bên người mới thân cận.
Thiên Hương Đằng không cần phải nói, nàng dùng thân thể của mình dưỡng, Băng Phách Lang cũng ngoan ngoãn ở trong ngự thú hoàn, nhưng mèo rừng từ trước đến nay xuất quỷ nhập thần, lần trước Giác Túc đưa nàng trở về thu thập đồ đạc, thì không tìm thấy nó. Trình Như Phong cũng không dám để Giác Túc chờ lâu, chỉ có thể để nó ở lại.
Lần này trở về, ngay từ đầu mèo rừng cũng là trốn mất.
Trình Như Phong cảm thấy có thể là nó có cảnh giác với người lạ, cũng không có ép bắt nó ra.
Mèo rừng đúng là sợ bị tu sĩ cấp cao phát hiện, sau khi thám thính vài lần ở trước mặt Khuê Túc, mới hiện thân.
Khuê Túc liếc mắt một cái thì nhìn ra trên người nó có một chút huyết mạch Lương Cừ yêu thú thượng cổ, y rất ghét bỏ bảo: “Huyết mạch quá mức pha tạp, khả năng kích phát thiên phú thần thông quá thấp, lại còn chưa trưởng thành, nuôi dưỡng vài thập niên cũng chưa chắc có thể phát huy được công dụng. Về sau có cơ hội ta đưa cho nàng con khác.”
Khuê Túc cũng không có ý khác, chỉ là đơn thuần muốn đưa cho nàng một con linh sủng tốt một chút.
Ở phương diện này, y và Bạch Ký Lam có điểm giống nhau, linh sủng mà, nếu không có chỗ nào tốt đối với việc tu hành, vậy thì dưỡng nó có ích lợi gì?
Đối với những vật ngoài thân y rất hào phóng. Huống chi nếu không phải Trình Như Phong, y hiện tại đang chờ chết, không có đồ đệ, y lưu trữ linh thạch pháp bảo, về sau cũng không biết sẽ hời cho ai. Đưa cho nàng linh sủng thì tính cái gì.
Trình Như Phong không tính toán cãi cọ với y, chỉ hỏi vài câu về Lương Cừ.
Nó cũng không phải là thụy thú gì, trong sách cổ ghi lại, nó rất hung tàn.
Trình Như Phong không có đánh giá gì đối với cái này, dù sao thì “Cổ nhân” mà, chuyện gì cũng đều thích làm cho có một chút kỳ quái, có chiến tranh là bởi vì yêu thú, hạn hán là bởi vì Hạn Bạt, thủy tai là vì Long Vương gì gì đó.. Dù sao thì không liên quan đến con người.
Khuê Túc cũng không quá để ý, đối với tu sĩ như bọn họ mà nói, chiến tranh giữa các phàm nhân giống như con kiến chuyển nhà, có hứng thú thì nhìn xem một hai cái, không có hứng thú thì không liếc nhìn.
Yêu thú ở trong mắt bọn họ chỉ xem có ích hay không. Có thể thuần phục dùng để chiến đấu hay không, có thể luyện đan luyện khí hay không.
Khuê Túc nói Lương Cừ thuần chủng rất ít thấy, vả lại yêu thú “Điềm xấu” này rất nhiều thời điểm vừa xuất hiện thì sẽ bị chém gϊếŧ trấn áp, lưu lại hậu duệ thì không nhiều lắm, sau nhiều đời, huyết mạch càng là pha tạp.
Có một số ít đã sinh ra các đặc tính khác, rồi có cái tên khác, giống Thương Phong Lý, Sát Viêm Tranh, kỳ thật đều có thể xem như là huyết mạch của Lương Cừ, bao gồm Yêu Vương bị trấn trong kiếm ngục ở Thiên Kiếm Tông có thiên phú thức tỉnh huyết mạch Lương Cừ.
Trình Như Phong ôm mèo rừng, vuốt ve đầu nó, nói: “Cố lên nha, ngươi xem họ hàng xa của ngươi kìa đều có thể tu đến Yêu Vương, ngươi nhất định cũng có thể.”
Mèo rừng: ....
Họ hàng xa là cái quái gì?
Yêu quái còn có thể tính là như vậy sao?
Hơn nữa, Yêu Vương?
Xí, nó không muốn dừng ở Yêu Vương thôi đâu.
Có điều lúc này nó không muốn biểu hiện ra ngoài, ngoan ngoãn ghé vào trong lòng ngực Trình Như Phong, thậm chí còn phát ra tiếng kêu thoải mái của một con mèo bình thường.
Hiện giờ nó chỉ là một con mèo con bị thương.
Khuê Túc Giác Túc là tu sĩ cấp cao cho nó áp lực quá lớn.
Lần này nó rối rắm đã lâu mới quyết định thám thính một chút.
Hơn nữa ở bên cạnh Trình Như Phong là có thể dưỡng thương, nó cũng không muốn từ bỏ viên linh đan sống này.
Nếu Khuê Túc nhìn không ra, hoặc là nói chỉ là không để ý, nó đương nhiên cũng không muốn lộ ra sơ hở gì.
Khuê Túc nghe được những lời này của Trình Như Phong thì hơi nhíu mày. Vậy thì những lời "pha tạp rất khó thức tỉnh huyết mạch" mà y nói khi nãy cũng như không sao?
Nhưng nhìn bộ dáng nữ nhân trước mặt ôm con mèo dịu dàng vuốt ve, thì lời nói đến bên miệng y lại nuốt trở vào.
Thôi. Tính ra thì, hiện giờ vận mệnh của nàng cũng khó mà nói, có lẽ chỉ còn một năm mà thôi, muốn nuôi một con mèo thì có sao đâu chứ?
Để cho nàng nuôi đi.
Khuê Túc nhắm mắt, nghĩ thầm, y thật là càng ngày càng mềm lòng.
°°° hết Q6-C11,12°°°