Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 20: Sư đồ
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Lúc trước Trình Như Phong muốn có Vô Cực Tụ Hồn Đan, là vì Thương Ngô.
Bình ngọc nho nhỏ, giống như củ khoai phỏng tay.
Nhưng lúc này Tiêu Chỉ thật sự cho nàng, nàng lại có chút không biết như thế nào cho phải.
Mãi cho đến rời khỏi viện của Tiêu Chỉ trở về chỗ ở của mình, Trình Như Phong còn có chút tâm thần bất định.
Tiêu Mẫn đón tiếp nàng, hơi lo lắng hỏi: “Tứ công tử làm khó dễ nàng sao?”
Trình Như Phong lắc đầu, việc này không có quan hệ gì đến Tiêu Minh.
Đều tại Khuê Túc.
Nếu không phải y nói mấy lời đó, sư phụ bù lễ gặp mặt, đã nhận rồi. Hiện giờ lại nhịn không được muốn suy nghĩ nhiều.
Tiêu Chỉ rốt cuộc muốn như thế nào?
Trình Như Phong nghĩ như thế, hung hăng trừng mắt với Khuê Túc.
Khuê Túc cũng thực bất đắc dĩ.
Nếu y không nhắc nhở nàng, để mặc nàng tiếp tục quyến rũ Tiêu Chỉ, thì đó chính là tự tìm đường chết.
Vấn đề duy nhất là nhắc nhở hơi trễ một chút. Nhưng có biện pháp khác sao?
Trước đó y chỉ là nghe mệnh lệnh Tiêu Chỉ đi “Chữa thương”, cũng không hiểu rõ Tiêu Chỉ đối “Phong Tứ Nương” là có tâm tư gì, càng không biết Trình Như Phong có thể lớn mật như thế.
Còn nữa, y lúc trước cũng bất quá là đang chờ chết, người khác có chết hay không thì có quan hệ gì đến y?
Hơn nữa nói đến cùng y là người của Tiêu Chỉ, cho dù bắt đầu cân nhắc quan hệ giữa Tiêu Chỉ và Trình Như Phong, thì khẳng định cũng suy xét từ góc độ và lập trường của Tiêu Chỉ trước.
Hiện tại có thể nói nhiều hai ba câu với Trình Như Phong, cũng là vì mấy ngày nay ở chung, ít nhiều gì cũng có chút tình cảm khác biệt.
Khuê Túc thở dài, nói: “Công tử ban thưởng sẽ không thu về, đã cho nàng, nên dùng thì cứ dùng. Còn cái khác thì...... Tận lực thành thật một chút, đi một bước xem một bước đi."
Bằng không còn có thể như thế nào chứ?
Trình Như Phong cũng thở dài. Với tính tình này của Tiêu Chỉ, hôm nay đối với nàng vẻ mặt ôn hoà, nói không chừng ngày mai lại thay đổi, làm cái gì cũng vô ích.
Chỉ có hắn yêu cầu nàng Kết Anh, về điểm này là xác định. Cho nên một năm này hẳn là sẽ không làm gì nàng.
Nàng phải nên thừa dịp hiện giờ có Tiêu Chỉ cung cấp tài nguyên tận lực tăng tu vi của mình lên mới được.
Thái độ của hắn có thể thay đổi hay không, đến lúc đó có thể thoát thân hay không, chỉ có thể đến lúc đó hẳn nói.
Qua mấy ngày sau, quả nhiên có người đưa thiệp tới, đồ đệ của Tứ công tử Lâu Thần dẫn đầu, làm tiệc thưởng mai, mời Trình Như Phong tham gia.
Kỳ thật Trình Như Phong không có hứng thú gì.
Về mặt ý nghĩa nàng với Tiêu Chỉ lại không phải là sư đồ thật, miễn cưỡng đi tham gia cũng không có ý nghĩa gì.
Huống chi quan hệ giữa Tiêu Chỉ với các công tử khác cũng không tính là tốt, cái gọi là yến tiệc không phải là yến tiệc, không chừng có chủ ý gì đó?
Hơn nữa nơi này là phủ Tiên Quân, có khả năng tùy tiện một hạ nhân đều là Hóa Thần. Con cháu đồ đệ của mấy vị công tử, đương nhiên càng là thiên chi kiêu tử.
Bất luận là xuất thân hay là thực lực hiện giờ của nàng, đều kém đến quá xa, nếu đi tham dự hơn phân nửa cũng là không thú vị gì.
Nhưng Tiêu Chỉ để nàng đi.
“Đồ đệ của Tiêu Chỉ ta cũng không phải không thể gặp người.”
Trình Như Phong: .....
Nói rất hay, giống thiệt tình xem nàng là đồ đệ vậy.
Có sư phụ nào lấy cả nhà đồ đệ ra uy hϊếp?
Có sư phụ nào sẽ lấy đồ đệ coi là huân hương chứ?
Có sư phụ nào không màng đồ đệ đã có hôn ước nhét cho nàng mười mấy nam nhân cưỡng chế nàng thải bổ?
Nhưng Tiêu Chỉ nói như thế, nàng đương nhiên cũng không thể cự tuyệt.
Tiêu Chỉ lại nói: “Khuê Túc cùng đi, để cho bọn họ nhận biết người. Vui vẻ thì ở lâu một chút, không vui thì trở về."
Trình Như Phong vâng một tiếng, rồi lên tiếng: “Con chỉ là sợ làm mất mặt sư phụ."
Tiêu Chỉ ngước mắt lên, lười nhác quét mắt nhìn nàng một cái, “Đối với mình không tự tin như thế à?”
Trình Như Phong cười cười không nói tiếp, nàng cái “Đồ đệ” này là tới như thế nào, trong lòng nàng biết rất rõ.
Nàng lại không phải thật sự bởi vì “Lương tài mỹ ngọc” “Tuổi trẻ tài cao” mới được Tiêu Chỉ coi trọng, ở cái nơi như phủ Tiên Quân, tự tin ở đâu ra?
Tiêu Chỉ nói tiếp: “Nếu bàn về tư chất tu hành, ngươi thật sự chỉ là bình thường. Nhưng cũng không cần tự xem thường mình. Ta cũng không phải người nào cũng thu nhận làm đồ đệ."
Đúng vậy, lúc trước Tiêu Chỉ không cho nàng cái danh phận này, mà là trực tiếp bắt nàng lại, nàng có thể làm được gì chứ?
Ai có thể vì nàng một ngũ phẩm Đan sư có xuất thân là Tán Tu mà xuất đầu bênh vực nàng?
Cho nên, ít nhiều gì......… cũng có chỗ hắn coi trọng đi?
Nếu chỉ vì Phẫn Tâm Dục Hỏa, có vẻ như cũng không phải là cần thiết để thu cái đồ đệ này.
Trình Như Phong có lòng muốn hỏi một chút, Tiêu Chỉ cũng đã nhắm mắt lại dựa vào giường, tựa hồ đã ngủ rồi.
Trình Như Phong nuốt những lời muốn hỏi xuống, tay chân nhẹ nhàng muốn lui ra ngoài.
Nhưng Tiêu Chỉ lại ném một cái ngọc giản lại đây, “Ở ngay chỗ này học thuộc lòng hiểu thấu đáo nó."
Trình Như Phong vội vàng tiếp lấy, dùng thần thức tìm tòi, là một bộ 《 Hoàng Đình Đan Kinh Yếu Chỉ 》.
Không tính quá dài, học thuộc cũng không khó, từ sau khi nàng bắt đầu tu hành, trí nhớ so với người bình thường tốt hơn nhiều.
Nhưng hiểu thấu đáo....… Sách về đan dược như vậy, đọc hiểu thì đã không tệ rồi, nhưng trong khoảng thời gian ngắn có thể hiểu thấu đáo sao?
Quả nhiên Tiêu Chỉ cho dù là thật sự muốn chỉ dạy cho nàng, cũng không phải là một sư phụ bình thường.
Trình Như Phong hơi khó xử ngước mắt nhìn qua, phát hiện Tiêu Chỉ nằm ở nơi đó, hai mắt nhắm nghiền, hô hấp vững vàng, lần này là ngủ thật rồi.
Nói đến cùng, vẫn là xem nàng là huân hương mà dùng.
Tính từ khi cùng Khuê Túc làm cả đêm ở trước giường Tiêu Chỉ, cũng đã qua vài ngày.
Lần này không gọi người tới song tu, chỉ kêu nàng ở bên cạnh đọc sách, đối với Trình Như Phong mà nói, miễn cưỡng cũng không phải khó tiếp thu như vậy.
Trình Như Phong ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh, thần thức chìm vào ngọc giản, bắt đầu nghiêm túc đọc sách.
Tiêu Chỉ lần này cũng không ngủ được bao lâu.
Các tu sĩ đối với nhu cầu giấc ngủ cũng không cao như người thường.
Huống chi Tiêu Chỉ bị ốm đau tra tấn nhiều năm, cũng sớm đã thành thói quen, dưỡng thần trong chốc lát.
Cho dù Trình Như Phong có thể làm cho hắn ngủ ngon, hắn cũng sẽ không phóng túng mình mà ỷ lại.
Lúc hắn vừa mở mắt ra, nhìn thấy Trình Như Phong ngồi ở trên bậc thềm trước giường, tâm thần vẫn đắm chìm ở trong ngọc giản.
Nàng hơi cúi đầu xuống, mái tóc dài đen mượt buông xõa, để lộ ra cái gáy thon dài trắng nõn. Có một loại nhu thuận uyển chuyển động lòng người.
Tiêu Chỉ không khỏi giễu cợt.
Nhu thuận cái rắm.
Đừng thấy nàng bình thường thành thật ngoan ngoãn- hắn không lên tiếng, nàng chỉ dám ngồi ở trên bậc thềm - kỳ thật vừa giảo hoạt vừa to gan, căn bản không hề có lòng kính sợ.
Hắn cũng không biết nàng trước kia rốt cuộc là trải qua những gì mới có thể dưỡng thành tính tình như vậy.
Tán Tu?
Tán Tu giảo hoạt hắn gặp qua, Tán Tu vô lễ lỗ mãng hắn gặp qua, Tán Tu kiêu căng ngạo mạn hắn cũng gặp qua, nhưng giống nàng như vậy..…. Hắn nhất thời tổng kết không ra.
Thật là một nữ nhân không thể hiểu được.
Ánh mắt Tiêu Chỉ dừng ở trên người Trình Như Phong hơi lâu, nàng dường như cảm nhận được, xoay đầu qua, liền đối diện ánh mắt của hắn.
Hắn dựa người trên gối, hơi rũ mắt nhìn nàng, cặp lông mi thật dài in xuống hình bóng nhợt nhạt lên trên gò má trắng ngọc.
Lúc này ngoài cửa sổ thái dương đã ngả về Tây, ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu vào, trên gương mặt của Tiêu Chỉ nhiều năm tái nhợt cũng nhiều thêm một tia sắc màu ấm áp.
Trình Như Phong nhìn đến sửng sốt, mới vội vàng đứng lên, “Sư phụ đã tỉnh rồi."
“Ừ.” Tiêu Chỉ đáp lại, hắn không biết vừa nãy Trình Như Phong suy nghĩ cái gì, cũng không có xấu hổ khi nhìn lén bị phát hiện, chỉ chậm rãi ngồi dậy, một mặt thuận miệng nói, “Trà."
Trình Như Phong vội rót một tách trà cho hắn, lại dìu hắn uống trà.
Vốn những việc này, ở bên ngoài thì có Giác Túc, ở nhà thì có thị nữ, nhưng hiện giờ Trình Như Phong tới làm, tựa hồ cũng thực tự nhiên.
Tiêu Chỉ thậm chí đều có suy nghĩ, mỗi ngày để nàng hầu hạ ngủ một lát cũng không tồi.
Chỉ cần Trình Như Phong muốn, nàng là có thể dễ dàng khiến người cảm giác thoải mái.
Trách không được những thị vệ đó theo nàng lâu như thế, ai ai cũng dính như sam không muốn rời đi.
Nghĩ đến điểm này, trong lòng Tiêu Chỉ không hiểu sao có chút khó chịu, hắn đặt tách trà xuống, lạnh lùng nói: “Kêu ngươi học thuộc điển tịch, học xong chưa?”
Nào có nhanh như vậy học xong chứ?
Trình Như Phong đối với sự hỉ nộ thất thường của hắn cũng coi như có chuẩn bị tâm lý, thành thật mà nói:
“Chỉ đọc hai lần, không tính học thuộc lòng, trong đó có một số chỗ còn không hiểu lắm, tỷ như chỗ này có nói đến nội thần định đỉnh, đan hành cửu chuyển………” Nàng nhân tiện thỉnh giáo mấy vấn đề trong bộ đan kinh này.
Tiêu Chỉ cũng thu lại tâm tư của mình, giải đáp từng câu một.
Thời điểm này, ngược lại giống như thật sự là hai sư đồ.
Khuê Túc canh giữ ở bên ngoài yên lặng mà suy nghĩ, nếu tình trạng này vẫn tiếp tục bảo trì, thì không còn gì tốt hơn.
°°°° hết Q6C20 °°°
⬅ Trước Tiếp ➡