o O o
Thể lực và tinh lực của các tu sĩ đều vượt xa hơn so với người thường, dùng ở chuyện nam nữ thì cũng giống nhau.
Lúc trước tu vi của Bạch Ký Lam còn ở Kim Đan là có thể liên tục làm nàng mấy ngày mấy đêm không xuống giường, huống chi thị vệ này đã là Nguyên Anh hậu kỳ, làm cả đêm không ngừng đương nhiên không có việc gì, nhưng vấn đề ở đây là……
Thông thường mà nói, làm việc này, ngay từ đầu hai người hưng phấn tình cảm nồng nhiệt, nhưng giữa chừng không nghĩ ngơi mà vẫn luôn làm, thời gian lâu dần thì là một chuyện khác.
Cho dù kɧoáı ©ảʍ có mãnh liệt đến đâu đi chăng nữa, liên tục và dày đặc đến một mức độ nào đó thì cũng sẽ biến thành tê dại không có cảm giác.
Phần còn lại không gì khác ngoài những chuyển động ma sát lặp đi lặp lại, như một thói quen.
Vậy thì có ý nghĩa gì chứ?
Cho nên lúc Tiêu Chỉ tỉnh lại cũng không bất ngờ khi thấy bọn họ thật sự còn đang tiếp tục, thị vệ sẽ không cãi lại mệnh lệnh của hắn, “Phong Tứ Nương” cũng không dám giở trò gì ở đây, dù sao nàng cũng muốn thải bổ, nhưng thị vệ kia còn vẫn duy trì nhiệt tình như lúc ban đầu, khiến cho hắn hơi ngạc nhiên.
Nếu nói giống như bình thường mấy người họ thay phiên nhau, nói không chừng còn có cảm giác mới mẻ, cùng phân cao thấp lẫn nhau, hiện giờ chỉ có một mình y, ôm Phong Tứ Nương ở chỗ này làm nửa ngày một đêm, thế nhưng còn không có phiền chán ư?
Nhìn bộ dạng y bóp eo nữ nhân, đôi mắt đỏ hoe liều mạng thọc vào rút ra, quả thực giống như còn có thể làm mấy ngày mấy đêm.
Tiêu Chỉ không khỏi lên tiếng hỏi: “Ngươi còn chưa cᏂị©Ꮒ đủ sao?”
Thị vệ đắm chìm ở trong nɧu͙© ɖu͙© thậm chí còn chưa kịp phản ứng được người đang nói chuyện là ai, y nói giọng khàn khàn: “Sao có thể đủ chứ? Cái tiểu huyệt này vừa ướŧ áŧ lại vừa chặt chẽ, còn biết hút chặt như thế, thật là sảng…… CᏂị©Ꮒ một trăm năm vẫn chưa đủ!”
Trình Như Phong thì ngược lại, khi nghe thấy tiếng thì nàng đã tỉnh táo lại, liếc nhìn Tiêu Chỉ ở trên giường một cái, nàng nâng người dậy câu lấy cổ thị vệ, hôn lên mặt y một cái, giọng điệu ngọt ngào làm nũng nói: "Ca ca tốt, huynh thật là quá lợi hại, nhưng nếu sư phụ đã tỉnh dậy, chúng ta dừng lại một chút đi, được không? Người ta đều sắp bị huynh chơi hỏng rồi, tiểu huyệt đều bị sưng tấy lên, để ta nghỉ ngơi một lúc nha.”
Nàng lúc này thật là một bộ dáng bị sử dụng quá độ.
Tóc tai tán loạn, hai má ửng hồng, trên bộ ngực đầy đặn nõn nà dính đầy dấu tay xanh đỏ, hai quả anh đào dựng đứng bởi vì liếʍ mυ"ŧ xoa bóp quá lâu, đã trở nên đỏ ửng giống như muốn rỉ máu.
Hạ thân càng là da^ʍ mĩ không chịu nổi, âʍ ɦộ bóng loáng bởi vì nam nhân va chạm một thời gian dài đã trở nên đỏ thắm một mảnh, còn dính đầy bọt trắng do thể dịch của hai người bị khuấy đảo nương theo côn ŧᏂịŧ trào ra, hai cánh hoa vẫn còn đang ngậm lấy côn ŧᏂịŧ thô dài bị banh ra một cách đáng thương, giống như mưa rơi hoa rụng khiến người thương tiếc, rồi lại như là có thể dẫn ra thú tính nguyên thủy nhất dưới đáy lòng nam nhân, muốn càng bạo ngược chà đạp nàng hơn.
Nàng mở miệng dịu dàng xin tha, phía dưới lại dùng mị công, nam nhân sảng đến xương cùng tê dại, nhưng cũng là bận tâm Tiêu Chỉ, y bóp lấy eo nàng, cắm nhanh mấy chục cái, rồi chống lên hoa tâm của nàng bắn nhanh ra.
Y rút côn ŧᏂịŧ ra, đứng dậy, Trình Như Phong còn nằm thêm một lát.
Thể lực của nàng kém hơn so với nam nhân, ở trước mặt Tiêu Chỉ không dám quang minh chính đại dùng Thiên Hương Đằng, lăn lộn lâu như thế cũng thật là tới giới hạn rồi, thậm chí còn không rảnh lo dáng vẻ gì, cả người nằm liệt ở nơi đó, không muốn cử động một chút nào.
Ánh mắt của Tiêu Chỉ đảo qua khắp người nàng, dừng lại ở trên hoa huyệt bị sưng đỏ chảy ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c trong chốc lát, ánh mắt hơi tối sầm lại, nâng tay lên: “Đi thu dọn sạch sẽ đi.”
Trình Như Phong:……
Được thôi.
Chờ nàng tắm thay quần áo xong xuôi lại qua đây, tất nhiên căn phòng cũng đã chà lau qua một lần, mùi vị gì đó đều đã tan hết chỉ còn dư lại mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt tỏa ra từ lư hương.
Tiêu Chỉ cũng tắm rửa một cái, thay đổi một chiếc áo choàng màu đỏ nhạt, không biết có phải vì màu sắc của chiếc áo hay không, mà sắc mặt cũng nhiều thêm vài phần hồng nhuận.
Trình Như Phong không khỏi đều nhìn đến ngẩn ra một lúc.
Tiêu Chỉ ngủ một giấc ngon lành, lúc này tâm tình không tồi, cũng không so đo điểm đi quá giới hạn này của nàng, thậm chí còn thưởng nàng cùng nhau dùng bữa.
Trình Như Phong nghĩ thầm, vị sư phụ mới này của nàng chẳng những hỉ nộ vô thường, còn rất am hiểu thủ đoạn đánh một gậy trước sau đó cho một quả táo.
Nhưng Tiêu Chỉ ăn đều là những nguyên liệu cao cấp giàu có linh khí, nàng đương nhiên cũng sẽ không cự tuyệt.
Hai người cùng nhau ăn cơm, Tiêu Chỉ giải đáp nghi vấn ngày hôm qua của nàng, còn chỉ dạy cho nàng như thế nào trích dẫn linh khí trong thiên địa một cách xảo diệu hơn.
Khi luyện đan nếu là dùng dị hỏa của bản thân, thì đương nhiên chỉ có thể dựa vào linh lực của chính mình, nhưng nếu có thể dùng pháp bảo địa hỏa, cũng chưa chắc không thể mưu lợi.
Đây cũng là nguyên nhân mà Tiêu trưởng lão bản thân tu vi chỉ đạt đến Nguyên Anh, lại có thể vượt giai luyện đan.
“Càng chú ý cảm nhận dòng chảy của linh khí, thì càng vận hành thao tác một cách cẩn thận và chính xác hơn.” Tiêu Chỉ nói xong còn bỏ thêm một câu, “Kỳ thật tựa như khi ngươi thải bổ. Cứ coi thiên địa như là nam nhân của mình.”
Cái so sánh này…… Trình Như Phong khóe mắt giật giật, hắn cũng thật là dám nói ra.
Bất quá thời điểm Tiêu Chỉ tâm tình tốt, thật là nguyện ý chỉ dạy cho nàng, tất cả đều là những kinh nghiệm quý báu.
Trình Như Phong tiêu hóa một lúc, mới đi thực hành luyện đan.
Quả nhiên luyện thất phẩm đan dược xác suất thành công cao không ít, luyện lục phẩm đan dược thì phẩm chất cũng có ổn định tăng lên.
Trình Như Phong rất vui mừng, cứ tiếp tục như vậy, chỉ cần có thể Kết Anh trong vòng một năm vậy thì khi nàng rời khỏi Tiêu Chỉ cũng có thể thỏa đáng khảo hạch đến đan sư cao giai.
Nhưng…… Vấn đề chính là trong một năm phải Kết Anh.
Cho dù hiện giờ không thiếu tài nguyên cũng không thiếu lô đỉnh, nhưng nếu muốn ở trong một năm Kết Anh, nói thực ra nàng cũng thật sự không có tự tin.
Khi nàng vừa đến biệt viện Tiêu gia thì đã là Kim Đan tầng ba viên mãn, hiện giờ cũng còn ở cái giai đoạn này.
Kim Đan tầng ba thăng tầng bốn là lúc tiến đến giai đoạn trung kỳ, là chướng ngại giao thoa giữa sơ kỳ và trung kỳ, nàng hiện tại cả cái mép còn chưa sờ đến.
Vẫn là câu nói kia, tu chân bản thân chính là huyền học, có người nhẹ nhàng một đường thế như chẻ tre, có người bị mắc kẹt giậm chân ở nơi đó cũng không biết là vì sao bị kẹt.
Vui sướиɠ thành công vượt cấp luyện đan lại biến thành uể oải bực bội, Trình Như Phong thở dài, thu thập đồ vật tính toán trở về tìm người thêm "cơm", mặc kệ nói như thế nào, hút dương khí linh lực nhiều một chút, tích lũy về sau dùng sẽ không sai.
Đúng lúc này, có thị nữ tới thông tri nàng đi tiền sảnh gặp khách.
Trình Như Phong hơi ngạc nhiên, hỏi: “Có khách tới gặp ta? Là ai?”
Nàng ở Đan Đô vốn dĩ cũng không quen biết người nào, sau khi vào Tiêu phủ Lãnh gia chấp sự gì đó không còn nghe thấy nữa, trước kia Bạch Ánh Sơn có tới gặp nàng một lần, nhưng bọn họ tới cũng không cần chính thức như vậy, Tiêu Chỉ đã đặc biệt cho phép, trực tiếp đi viện của nàng là được, không cần ở trước mặt hắn vòng một vòng. Trình Như Phong nghĩ phỏng chừng bản thân Tiêu Chỉ cũng không muốn nhìn thấy bọn họ.
Thị nữ hai mắt nhìn thẳng, mặt vô biểu tình, lặp lại: “Công tử mời Phong tiểu thư ra tiền sảnh tiếp khách.”
Cũng không chịu nói thêm một câu.
Trình Như Phong cũng không có biện pháp.
Hạ nhân Tiêu phủ đối xử với nàng chính là thái độ này.
Không có người cố ý ngáng chân nàng, nhưng tôn trọng thì không có một chút nào.
Vả lại nàng cái đồ đệ này là đến từ đâu, những thị nữ có mặt ngày hôm đó đều biết rõ, sau lưng không chừng đã đánh giá nàng như thế này như thế kia, có thể đối với nàng bảo trì vẻ ngoài lễ phép cũng đã xem như tu dưỡng của Tiêu phủ rồi.
Muốn hỏi thăm cái gì từ trong miệng bọn họ? Nằm mơ đi.
Trình Như Phong cũng không có háo hức lôi kéo bọn họ, nàng nhận biết rõ địa vị của bản thân, hơn nữa một năm sau sẽ thế nào cũng không biết được.
Nàng nếu có thể đứng vững ở Tiêu phủ, đương nhiên sẽ có người tiếp cận nàng, bằng không hiện giờ nàng làm cái gì đều chỉ bị người chê cười.
Lúc này thành thật sửa sang lại quần áo đi theo thị nữ đi tới tiền viện.
Mộ Dung công tử không đến một mình.
Đi đến đây cùng với y là một người nam nhân trung niên mập mạp thoạt nhìn thập phần phúc hậu, cùng với mấy người hầu, làm cho căn phòng khách ngày thường vắng vẻ trở nên náo nhiệt sinh động một chút.
Trình Như Phong thành thật nghiêm túc hành lễ với Tiêu Chỉ trước.
Tiêu Chỉ lười biếng dựa vào gối mềm trên ghế dựa to rộng, trên mặt cũng không có biểu tình gì, nhìn không ra hỉ nộ. Hắn nâng giơ tay, nói: “Ngươi gặp qua Mộ Dung Thanh, vị này chính là thúc phụ Hoành nhị gia của y.”
Trình Như Phong lại hành lễ.
Hoành nhị gia cười tủm tỉm kêu nàng không cần đa lễ, kêu người đưa một phần lễ vật cho nàng.
“Điển lễ thu nhận đồ đệ của Tiêu trưởng lão trước đó ta không đến kịp, phần lễ này cần thiết phải bổ sung. Phong cô nương tuổi còn nhỏ, thì đã có thành tựu như vậy, quả nhiên tuổi trẻ tài cao, sau này sẽ là một tài năng quý báu.”
Trình Như Phong vội vàng nói không dám nhận, khiêm tốn vài câu, nhìn xem ánh mắt Tiêu Chỉ, vẫn là nhận lấy lễ vật.
Hoành nhị gia nhìn về phía Mộ Dung Thanh đang xụ mặt ngồi ở chỗ kia không nói một lời, “A Thanh vốn muốn lãnh giáo Phong cô nương về vấn đề luyện đan? Tại sao không nói lời nào? Các ngươi vốn là người quen, cho nên không cần câu thúc như vậy mà.”
Mộ Dung Thanh lúc này mới không tình nguyện nói: “Cũng không có gì, ở trước mặt Tiêu trưởng lão, cần gì phải hỏi nàng?”
Hoành nhị gia giả bộ la rầy, “Hồ nháo, Tiêu trưởng lão bệnh tật trong người, có thể gặp mặt chính là vinh hạnh của chúng ta, há có thể được một tấc lại muốn tiến một thước phiền toái Tiêu trưởng lão chứ?”
“Được rồi.” Tiêu Chỉ cắt lời của ông, nói với Trình Như Phong, “Dẫn y về viện của ngươi đi.”
Trình Như Phong nhướng mày, nhưng lúc này cũng không tiện hỏi nhiều, sư phụ phân phó như thế, làm theo là được rồi.
Mộ Dung Thanh lại có một bộ dáng không quá tình nguyện, Hoành nhị gia đẩy y một phen, mới đứng dậy đi theo Trình Như Phong đi ra ngoài.
Trình Như Phong chỉ cảm thấy buồn cười, sau khi đi ra đại sảnh, vừa dẫn y đi về phía trước, vừa hỏi: “Cho nên, huynh là lại bị người nhà bắt trở về?”
Mộ Dung Thanh trừng nàng, cắn răng nói: “Còn không phải đều tại cô! Nếu không phải vì chuyện cô bị bắt đi, tiểu gia ta sẽ bại lộ sao?”
Mặc dù Trình Như Phon rất biết ơn y đã chạy đi tìm nàng khi vừa mới nghe được tin, nhưng nàng không hề có lỗi gì ở đây: “Không có liên quan gì đi, có người truyền những tin tức không đúng sự thật cho huynh nghe, thì đại diện cho việc huynh vẫn luôn đều ở dưới mí mắt người khác, đúng không? Không có ta huynh cũng sẽ bị bắt trở về.”
Mộ Dung Thanh hừ một tiếng, không nói thêm cái gì.
Hai người an tĩnh mà đi tới Trúc Ẩn Viện của Trình Như Phong.
Vừa đi vào, là có thể cảm nhận được linh khí nồng đậm hơn so với bên ngoài, Mộ Dung Thanh lại hừ một tiếng nữa, “Cô sống ở chỗ này quả thật không tồi.”
“Ừ.” Trình Như Phong đáp, “Sư phụ đối với ta thực tốt.”
Tới trong sảnh ngồi xuống, lúc thị vệ dâng trà lên, sắc mặt của Mộ Dung Thanh hơi phức tạp.
Nơi này của Trình Như Phong không có thị nữ, chỉ có nàng cùng với một đám thị vệ lô đỉnh kia, những việc hằng ngày này đương nhiên cũng thuận tay mà làm.
Nhưng ở trong mắt Mộ Dung Thanh xuất thân thế gia, cái này cũng thật sự quá không hợp quy củ. Nào có đạo lý trong phòng nữ nhi gia phóng một đám tinh tráng nam nhân hầu hạ?
Mặc dầu Trình Như Phong là một Tán tu sơn dã, trước đó hình như có chút không rõ ràng với hạ nhân của mình, đại khái không thèm để ý những chi tiết này, nhưng Tiêu trưởng lão cũng là xuất thân phủ Tiên Quân, chẳng lẽ cũng mặc kệ sao?
Hay là do chính hắn an bài?
Vả lại có điều gì đó không thể giải thích được về việc Tiêu trưởng lão đột nhiên nhận Trình Như Phong làm đệ tử của mình.
Mộ Dung Thanh không khỏi ghé sát vào Trình Như Phong, đè thấp giọng, hỏi: “Có thật sự là rất tốt không?”
Nhìn ánh mắt lo lắng của y, Trình Như Phong đột nhiên nhớ tới kiếp trước trên mạng có câu “Nếu như bạn bị bắt cóc, bạn hãy chớp chớp mắt” rất nổi tiếng, trong lòng hơi ấm áp, thiệt tình nói tiếng cảm ơn: “Đa tạ Mộ Dung công tử lo lắng, ta xác thật khá tốt, không cần lo lắng.”
Mộ Dung Thanh cau mày, nhìn thị vệ đứng ở cửa, dù sao nơi này cũng là Tiêu phủ, không tiện nói nhiều cái gì, vẫn là hừ một tiếng, “Cô nghĩ tiểu gia thích xen vào việc người khác sao?”
Trình Như Phong cười cười, “Hôm nay các ngươi tới làm cái gì? Không phải thực sự có thắc mắc về luyện đan à?”
"Rõ ràng như vậy cô còn nhìn không ra sao?” Mộ Dung Thanh lại lộ ra vẻ ghét bỏ và chế giễu giống như khi họ gặp nhau lần đầu, “Nhà ta, muốn kết thân với Tiêu trưởng lão.”
Trình Như Phong sửng sốt, nàng thật là không nghĩ đến phương diện này. Cho dù Mộ Dung Thanh lúc này làm rõ, nàng nhất thời đều có chút không thể tin được, ngón tay qua lại ở giữa Mộ Dung Thanh và mình, “Huynh với ta?”
“Đúng vậy, vui vẻ không?” Mộ Dung Thanh hất tóc ra vẻ kiêu ngạo, “Chỉ cần Tiêu trưởng lão chịu gật đầu, tiểu gia chính là đạo lữ của cô.”
Động tác là thực làm ra vẻ, nhưng không vượt qua được bộ dáng rất đẹp của y.
Người đẹp làm cái gì cũng đẹp.
Cho dù là động tác chán ngấy như vậy, đều tự mang một loại phong tình, tràn ngập mị lực mê người.
Nhưng lúc này Trình Như Phong không có một chút tâm tình thưởng thức nào.
“Nói đùa cái gì vậy!” Trình Như Phong thiếu chút nữa không nhảy dựng lên. “Chúng ta sao có thể?”
Bạch Ký Lam trước khi rời đi, nàng đảm bảo với hắn nàng với Mộ Dung công tử không có gì, việc này nếu thành, hắn trở về không gϊếŧ nàng mới lạ?
Mộ Dung Thanh nói: “Lúc cô còn là tiểu Tán tu, đương nhiên không có khả năng. Nhưng hiện giờ cô là đồ đệ của Tiêu trưởng lão, là được rồi.”
“Không phải nói cái này, ta có vị hôn phu.” Trình Như Phong giải thích, “Huynh biết, Tiêu trưởng lão cũng biết.”
Mộ Dung Thanh hừ một tiếng: “Vẫn là câu nói kia, ở trong mắt bọn họ, một Tán tu không xứng với ta, một Tán tu đương nhiên cũng không xứng với đồ đệ của Tiêu trưởng lão.”
Trình Như Phong sững sờ ở nơi đó, sau một lúc lâu không thể nói lời nào.
Không xứng?
Từ trước đến nay đều chỉ có người khác nói nàng không xứng với Bạch Ký Lam, hiện giờ biến thành Bạch Ký Lam không xứng với nàng?
Cái này cũng quá mỉa mai.
Nàng vẫn là nàng, bất quá chính là được Tiêu trưởng lão thu nhận làm đồ đệ, liền biến thành Bạch Ký Lam không xứng với nàng?
Mộ Dung Thanh thấy nàng ngốc lăng lăng, duỗi tay quơ qua quơ lại ở trước mắt nàng, nói: “Hồi hồn.”
Trình Như Phong gạt tay y ra, thở dài, “Vậy huynh muốn thế nào? Không bằng lại trốn một lần nữa?”
Mộ Dung Thanh cũng thở dài, “Kỳ thật cô nói không sai, cho dù ta có chạy như thế nào, cũng là ở dưới mí mắt của người khác. Cho nên ta suy nghĩ, không bằng lần này thỉnh cô giúp ta một lần?”
“Cái gì?”
Mộ Dung Thanh nói: “Là như vầy, Mộ Dung gia kỳ thật chỉ là nhìn trúng tầng quan hệ kết thân cùng với Hoa Dương tiên quân. Chúng ta có thể giả bộ thành thân trước, sau đó qua một năm rưỡi, ta sẽ giả chết, như vậy mọi người đều tự do. Nếu như đạo lữ là cô, một hai năm đại khái cũng không phải không thể nhẫn……”
“Huynh nằm mơ!” Trình Như Phong cắt ngang lời nói của y, “Dựa vào cái gì ta phải giúp huynh như vậy? Tự nhiên cho mình làm thành đã kết hôn còn phải làm quả phụ một lần?”
“Cô sẽ để ý hư danh đó sao?” Mộ Dung Thanh một bên nói một bên còn vứt cho nàng cái mị nhãn, “Cùng ta thành thân cô lại không bị lỗ.”
Cái mị nhãn kia cứng ngắc đến giống như là vừa mới học trước khi tới.
Miễn cưỡng còn ủy khuất.
Có thể thấy được Mộ Dung công tử đại khái cảm thấy chính mình đã hy sinh quá nhiều.
Trình Như Phong cười nhạo một tiếng, “Đừng có nằm mơ, Tiêu trưởng lão sẽ không đồng ý.”
“Làm sao cô biết được? Mộ Dung gia chúng ta lại không tệ. Hơn nữa cô biết có bao nhiêu người muốn làm đạo lữ của tiểu gia không?” Mộ Dung Thanh nâng cằm lên, còn có chút không phục.
“Không tin huynh chờ xem.” Trình Như Phong đối với việc này quá xác định.
Tiêu trưởng lão lưu giữ nàng còn có lợi ích, hiện giờ sao có thể gả nàng đi ra ngoài được? Người được chọn liên hôn tùy tiện thu thêm một đồ đệ nữa cũng được, Phẫn Tâm Dục Hỏa cùng Thôi Miên hương có thể không biết khi nào mới có người thứ hai có được hai thứ đó.
Quả nhiên không tới một lát, Giác Túc liền tới đây đuổi Mộ Dung Thanh đi, thuận tiện kêu Trình Như Phong đi thư phòng của Tiêu Chỉ.
°°
Tiêu Chỉ dựa vào trên ghế nằm, nhẹ nhàng lật sách, hỏi: “Có biết ý đồ đến đây của Mộ Dung gia không?”
Trình Như Phong thành thật nói: “Vừa mới biết, Mộ Dung Thanh nói.”
Tiêu Chỉ dời tầm mắt từ trên cuốn sách sang nàng, “Bọn họ đều nói Mộ Dung Thanh là người đẹp nhất trong đám người đồng lứa, ngươi nghĩ thế nào?”
Trình Như Phong vẫn là thành thật gật đầu, “Ừ, đúng thật rất đẹp.”
Người có mắt đều không thể che lại lương tâm nói Mộ Dung công tử xấu.
Tiêu Chỉ lại hỏi: “Ngươi muốn gả cho y sao?”
“Không muốn.” Trình Như Phong dừng một chút, bổ sung, “Ta có hôn ước.”
Tiêu Chỉ để sách xuống, liếc một cái đánh giá nàng từ trên xuống dưới, cười nhạt một tiếng, “Mỗi ngày ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của các nam nhân khác, vậy mà còn nhớ rõ mình có vị hôn phu?”
“Đây là hai chuyện khác nhau.” Trình Như Phong khẽ cắn môi, vẫn là lấy hết can đảm nói, “Sư phụ quy định cho ta một năm để ta thải bổ, rồi lại lấy việc này ra chế giễu, cũng không tránh khỏi quá làm khó ta. Ngài rốt cuộc là muốn cho ta mau chóng Kết Anh, hay là muốn bức ta tự sát thủ trinh?”
Tiêu Chỉ trầm mặt.
Giác Túc đứng bên cạnh đã hô một tiếng, “Làm càn!”
Trình Như Phong ngậm miệng.
Nhưng cũng chỉ là không lên tiếng, cúi đầu đứng ở nơi đó nhấp môi không chịu nhận sai.
Nàng có sai gì à? Vốn dĩ chính là Tiêu Chỉ tự nhiên không thể hiểu được.
Còn Tiêu Chỉ thì trong lòng tức giận cuồn cuộn.
Chuyện mà hắn không muốn nhìn thấy nhất quả nhiên đã xảy ra.
Một đồ chơi có thể bóp chết bất cứ lúc nào, vậy mà thật dám trực tiếp chất vấn hắn.
Còn không phải là ỷ vào hắn tạm thời sẽ không gϊếŧ nàng sao?
Nếu chỉ là cái chuyện dùng dị hỏa luyện đan, hắn cũng không phải không thể từ bỏ kế hoạch kia, nhưng cố tình mùi hương trên người nàng còn có ích.
Tiêu Chỉ sau khi cân nhắc thật lâu giữa cái tức giận muốn gϊếŧ chết nàng và việc lưu trữ làm huân hương nhân thể, mới từ từ bình tĩnh trở lại.
Lúc này hắn cảm thấy cảm xúc của mình vừa rồi quả thực có chút kỳ lạ.
Hắn đều để nàng song tu cùng với nam nhân khác và đảm đương huân thơm, đương nhiên cũng sẽ không để ý nàng có nam nhân có vị hôn phu.
Nhưng nàng rõ ràng pha trộn cùng với nhiều nam nhân như thế, lại còn một lòng nhớ thương cái vị hôn phu kia, khiến cho hắn không hiểu sao có chút khó chịu.
Lúc này nghĩ lại, vẫn khó chịu như cũ.
Hắn vẫn lạnh lùng chế giễu nói: “Coi như những thị vệ trong phủ là ta bức ngươi cũng được. Nhưng nếu như ngươi nhớ thương vị hôn phu kia của ngươi đến như vậy, lại có quan hệ với huynh trưởng của hắn, đây là do ai bức?”
Lúc Bạch Ánh Sơn tới gặp Trình Như Phong tuy rằng không có làm cái gì, nhưng giữa nam nữ có tư tình hay không, sao có thể giấu được hắn?
Trình Như Phong ngậm miệng không nói tiếp.
Tiêu Chỉ thấy nàng như vậy, tâm tình càng thêm nặng nề, ngược lại cười cười.
“Bạch Ký Lam kia, thật không tồi. Mới đến Kế Châu không mấy ngày, chiến tích đã nổi bật.”
Trình Như Phong nâng mắt lên, tinh mắt đầu tiên là sáng ngời, sau đó thần sắc liền phức tạp.
Lời này của Tiêu trưởng lão đương nhiên không phải là đơn thuần hảo tâm nói cho nàng biết tin tức Bạch Ký Lam, mà là đang nói, cho dù Bạch Ký Lam ở Kế Châu, hắn cũng có thể với tới.
Bên kia là chiến trường đối kháng Ma tộc, cho dù thật là cái thiên tài, cũng không chịu nổi trên chiến trường ra chút “ngoài ý muốn” gì.
Trình Như Phong lại cúi đầu lần nữa, nhẹ nhàng nói: “Đồ nhi biết sai rồi, về sau vạn sự toàn do sư phụ an bài.”
Người thông minh, có uy hϊếp, nói một cái liền hiểu.
Thử thăm dò điểm mấu chốt của hắn, rồi thì sao chứ?
Còn không phải ở trong lòng bàn tay hắn mặc cho hắn nắn bóp sao?
Nhưng Tiêu Chỉ lại không có một chút vui sướиɠ nào vì chiếm thượng phong, rõ ràng là chính hắn lấy Bạch Ký Lam uy hϊếp nàng, nhưng thấy nàng thật sự đã bị uy hϊếp, trong lòng hắn tràn đầy bực bội.
Hắn duỗi tay chỉ ra phía ngoài: “Cút đi.”
Trình Như Phong lanh lẹ chuồn đi ra ngoài.
°°° hết Q6-C3,4°°°