Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 5,6: Ta cách xa ngươi là ngươi có thể tiến giai à?
⬅ Trước Tiếp ➡
oOo
Trình Như Phong gặp lại Tiêu Chỉ, đã là mười ngày sau.
Tiêu trưởng lão hiển nhiên là thật sự tức giận, một thời gian không đến nhìn nàng, cũng là nhắc nhở nàng, cũng không phải không có nàng thì không được, dù sao lúc trước hắn cũng như vậy mà qua rất nhiều năm.
Trình Như Phong đương nhiên có thể nhận ra, thành thật ngốc ở trong viện của mình, tu hành thải bổ luyện đan.
Hôm nay lại lần nữa bị kêu đi thư phòng, kỳ thật cũng không phải Tiêu Chỉ đã hết giận, mà là bởi vì đám thị vệ lô đỉnh của nàng.
Vốn dĩ đã tới giờ thay phiên, kết quả có một nửa người không muốn, tìm mọi cách muốn lưu lại.
Tuy rằng nói là Tiêu Chỉ an bài bọn họ đi Trình Như Phong nơi đó, nhưng bọn họ đều là thị vệ Tiêu phủ, nếu thật sự trầm mê nữ sắc vui đến quên cả trời đất thì làm sao được đây?
Việc này còn không cần Tiêu Chỉ tự mình hỏi, thị vệ cầm đầu đã tự kiểm tra trước một phen rồi.
Kết quả phát hiện ngắn ngủn một tháng, tu vi của những thị vệ đó thế mà có tiến triển với trình độ khác nhau, có người vết thương cũ đã vài thập niên có chuyển biến tốt đẹp, còn có một người thậm chí trực tiếp tiến giai.
Những người này vốn dĩ đều là tu hành không còn hy vọng mới đến làm lô đỉnh, vậy mà hiện giờ đều tiến giai, mỗi ngày ôm ôn hương nhuyễn ngọc mà sung sướиɠ, tu vi còn có thể tăng cao, nơi nào còn có thể tìm được chuyện tốt như thế chứ? Bọn họ sao có thể chịu rời đi?
Kết quả này không thể không báo với Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ kêu bọn họ tới, tự mình xem xét một lần.
Tiến giai kỳ thật cũng không phải là chuyện gì không thể lý giải được.
Việc Trình Như Phong bòn rút dương khí và linh lực của các nam nhân quả thực là tỉ mỉ và kỹ lưỡng, nhưng chỉ cần căn cơ không bị tổn hại, và người nam nhân đó có đủ nghị lực kiên trì bền bỉ, việc bị rút cạn và tu luyện lại lần nữa tương đương với việc mở rộng kinh mạch theo một hướng khác, thì cũng đã củng cố căn cơ.
Có người ở trên chiến trường kề bên tuyệt cảnh, mỏi mệt kiệt sức rồi lại ngẫu nhiên được đến cơ duyên lâm trận đột phá, cũng chính là nguyên lý này.
Làm một thị vệ của Tiêu phủ, vốn dĩ trải qua các lần tuyển chọn, tư chất tâm tính cũng không thiếu, nguyên bản tu vi đình trệ, cũng đều là do các nguyên nhân khác nhau. Nhưng tu hành không dễ, ai không có việc gì cũng sẽ không muốn làm mất hết một thân linh lực của mình, hiện giờ vừa lúc gặp phải Trình Như Phong, thì cũng có mấy người vừa lúc đúng bệnh, có thể không tu hành mà tiến độ lại tăng lên.
Chân chính làm Tiêu Chỉ ngoài ý muốn, chính là tên thị vệ có vết thương cũ đã chuyển biến tốt đẹp.
Hắn nhớ rõ người này, tổ tiên mấy đời làm người hầu của Tiêu gia, được ban họ Tiêu, y kêu là Tiêu Mẫn, vốn được xem là đệ tử tinh anh mà bồi dưỡng, lại không ngờ tới lúc chiến đấu cùng với Ma tộc bị thương, kinh mạch bị ma khí ăn mòn, từ đó tu vi không có tiến triển.
Lúc này thoạt nhìn, kinh mạch bị hao tổn lại có hiện tượng được chữa trị, giống như được cái gì tẩm bổ vậy.
Tiêu Chỉ nhíu mi, hỏi: “Trong một tháng này ngươi xác định không có ăn qua thiên tài địa bảo gì?”
Tiêu Mẫn thành thật trả lời: “Bẩm công tử, xác thật không có.”
Tiêu Chỉ kỳ thật cũng biết không có khả năng, rốt cuộc thời gian đó bọn họ đều ở biệt viện không có rời đi, nếu Tiêu Mẫn thực sự có linh dược gì đó thì cũng đã dùng từ sớm rồi, không cần chờ tới bây giờ.
Nhưng muốn nói là bởi vì Trình Như Phong……
Trong mười mấy thị vệ, không ít người bị ám thương, nhưng chỉ có Tiêu Mẫn là có chuyển biến tốt.
Tiêu Chỉ nhìn về phía Trình Như Phong.
Trình Như Phong đứng ở nơi đó mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, một bộ dạng “Ta cái gì cũng không biết cái gì cũng không liên quan tới ta”, nhưng trong lòng thì hoảng loạn.
Việc này hoàn toàn là do Thiên Hương Đằng gây ra.
Bởi vì vị Tiêu thị vệ này, đừng xem là tu sĩ Nguyên Anh mấy trăm tuổi rồi, trước khi song tu cùng với Trình Như Phong, thế nhưng vẫn là một thân đồng tử. Làm một cái đồ tham ăn như Thiên Hương Đằng, lần đầu tiên ăn đến nguyên dương của tu sĩ Nguyên Anh, nó quá hưng phấn liền phun ra lục dịch. Tiêu Mẫn tự nhiên liền theo đó mà được lợi.
Lúc ấy Trình Như Phong còn không có ý thức được cái công dụng lục dịch này của Thiên Hương Đằng đối với Tiêu Mẫn có ý nghĩa đặc biệt, hơn nữa hiệu quả gián tiếp này cũng không có khoa trương như lúc trước Liễu Phượng Ngâm trực tiếp dùng như vậy, nàng cảm thấy lấy nguyên dương của người ta bồi thường một vài giọt cũng là chuyện đương nhiên. Không ngờ tới hiện giờ dẫn đến sự chú ý của Tiêu Chỉ.
Nàng không khỏi liền nhớ tới rất lâu trước kia, Yến Vân có nói nghe đồn song tu cùng nàng là có thể tiến giai, nàng còn lo lắng không biết sẽ có tên biếи ŧɦái nào đó xem lời đồn đó là sự thật mà bắt nhốt nàng về làm để tiến giai hay không?
Hiện giờ……
Tiêu Chỉ có khả năng thật sự là biếи ŧɦái như vậy.
Còn là một tên biếи ŧɦái sẽ không tự mình ra trận.
Nếu như hắn thật sự coi nàng là phúc lợi đưa cho thủ hạ…… Nàng nên làm cái gì bây giờ?
Tiêu Chỉ nhìn chằm chằm nàng thật lâu, hừ một tiếng, “Ta kêu ngươi đem bọn họ xem như lô đỉnh tùy tiện thải bổ, kết quả chính ngươi dừng ở Kim Đan tầng thứ ba không động tĩnh, còn bọn họ lại tiến giai. Ngươi nói cho ta biết, chuyện này là như thế nào?”
Trình Như Phong:……
Bộ nàng không muốn tiến giai à?
Nhưng việc này ai dám cam đoan đâu? Cũng không phải chơi game trực tuyến tích lũy kinh nghiệm đủ rồi thì được thăng cấp.
Nàng chỉ có thể nói: “Lúc chúng ta song tu, ngài lại không phải không nhìn thấy, cũng không phải ta cho không. Tu vi này của ta, toàn bộ cho đi cũng không đủ Nguyên Anh chân quân tiến giai. Các thị vệ đại ca chính mình nỗ lực tu hành, lẽ nào còn có thể trách ta sao?”
Tiêu Chỉ hơi nheo mắt lại, “Ngươi còn dám cãi lại?”
Trình Như Phong lập tức ngậm miệng.
Tiêu Chỉ lại nói tiếp: “Trước đó rõ ràng chỉ có một ngày là từ tầng ba tới tầng ba viên mãn. Hiện giờ cho ngươi càng nhiều người, càng nhiều thời gian, không thể tiến giai ngươi còn ở đó nói lý?”
Trình Như Phong tiếp tục thành thật cúi đầu nghe dạy.
Tiêu Chỉ rồi lại đối với sự trầm mặc của nàng không quá vừa lòng, trầm giọng: “Nói chuyện.”
Trình Như Phong thở dài một hơi, thật sự quá khó mà.
“Có lẽ là bởi vì áp lực quá lớn khi bị sư phụ nhìn chăm chú.” Nàng nói, "Con gà vẫn luôn bị người ta nhìn chằm chằm thì sẽ rất lo lắng không đẻ trứng được.”
Tiêu Chỉ:……
Hắn cũng thật không ngờ tới nữ nhân này bị ép quá đến cái gì cũng có thể so sánh bậy bạ.
Nàng là con gà mái đẻ trứng à?
Hắn muốn nàng đẻ trứng sao?
Hắn ngược lại cười một tiếng, nói: “Cho nên? Ta cách xa ngươi là ngươi có thể tiến giai à?”
Lời này nói ra, sao nghe kỳ kỳ.
Trình Như Phong lại nhỏ giọng nói: “Đồ nhi không phải cái ý kia, chỉ là…… Sư phụ uy nghi hưng thịnh, đồ nhi không khỏi nơm nớp lo sợ……”
Tiêu Chỉ liếc xéo nàng, đánh gãy lời nói của nàng: “Được rồi. Cũng không cần giả mù sa mưa nói lời này. Ta lúc nào cấm ngươi ra vào? Ngươi muốn cách xa ta một chút, thì cứ việc tự động cút xa đi.”
Lời là nói như thế, nhưng Trình Như Phong nói cũng không phải là khoảng cách về mặt ý nghĩa.
Ngay cả Bạch Ký Lam ở Ký Châu cũng ở trong lòng bàn tay hắn, nàng lại có thể chạy đi đâu chứ?
Tốt xấu gì thì biệt viện Tiêu gia là nơi nàng thấy có linh khí nhiều nhất, có người có thể thải bổ lại có thể thỉnh giáo luyện đan, đối với nàng mà nói đã là nơi thích hợp nhất.
Chỉ là có thể tiến giai hay không…… Nàng cũng thật là không thể khống chế.
Kết quả qua ngày hôm sau, Tiêu Chỉ đã tự mình rời đi.
Hắn trở về phủ Tiên Quân.
Trước khi đi để lại lời nói, hết thảy đãi ngộ của Trình Như Phong không thay đổi.
Thị vệ cũng không đổi, vẫn là một nhóm người trước kia, chỉ là nhiều thêm một người.
Thị vệ mới kêu là Khuê Túc, vừa nghe thì biết cùng với Giác Túc một hệ như nhau, là tâm phúc chân chính của Tiêu Chỉ, hơn nữa còn là một tu sĩ Hóa Thần.
Người này nhìn như là thanh niên hai mươi, có làn da trắng con mắt đen nhánh, suốt ngày trầm mặc ít lời, lúc nhìn về phía nàng thì u ám nặng nề, khiến người ớn lạnh.
Trình Như Phong cảm thấy, nói là tới bảo hộ nàng, chi bằng nói là giám thị.
Tiêu Chỉ đi rồi, còn không quên kêu tâm phúc tới tiếp tục nhìn chằm chằm nàng.
Nhưng chờ qua hai ngày sau, Khuê Túc thích ứng không khí điên cuồng hoan lạc ở đây, sau khi lên giường với nàng, Trình Như Phong mới biết mình đã đoán sai.
Mặt ngoài Khuê Túc nhìn không có việc gì, kỳ thật trong người chân khí cuồng táo bạo loạn, đánh sâu vào ngũ tạng lục phủ của y bất cứ lúc nào.
Y bình thường không nói lời nào, khả năng chỉ là bởi vì muốn áp chế chân khí bạo loạn này nên đã dùng hết toàn lực kiềm chế.
Y tới nơi này, không phải bảo hộ cũng không phải giám thị, mà là tới trị liệu.
Trình Như Phong chính là dược của y.
Nima! (m. nó)
Trình Như Phong cắn răng mắng một tiếng.
Tiêu Chỉ thật là tên biếи ŧɦái!
Đem nàng thưởng cho thuộc hạ còn chưa tính, còn coi nàng là thuốc trị bệnh, vừa gặp chính là Khuê Túc như vậy.
Nếu như nàng là một Kim Đan bình thường, gặp phải chân khí bạo loạn như vậy, trực tiếp chết luôn rồi không phải sao?
Trình Như Phong chỉ muốn chửi m. nó.
Trước kia nàng đã từng nghĩ tới, muốn còn có thể sống sót sau một năm, thì phải làm cho Tiêu trưởng lão cảm thấy nàng hữu dụng.
Nhưng thật không ngờ tới là loại hữu dụng này.
Tuy rằng nàng vẫn luôn thuyết phục mình rằng coi như là đang làm công việc, chỉ cần đưa “Tiền công” đầy đủ, có cái gì mà xã súc không thể làm chứ?
Nhưng thật sự triệt để bị coi như là một công cụ, ai có thể chịu được hả?
Ai mà không có cảm tình và tôn nghiêm?
Chính là hiện giờ cái tình huống như thế này, muốn đình công cũng không được.
Trình Như Phong giơ tay sờ lên trên mặt người nam nhân, tốt xấu gì thì diện mạo này còn xem như là loại nàng thích, hai mắt hẹp dài bình thường nhìn thì âm trầm lạnh lùng, lúc này bởi vì du͙© vọиɠ cùng với nhẫn nại mà khóe mắt hơi phiếm hồng, ngược lại nhiều thêm mấy phần sắc khí.
Hơn nữa là Hóa Thần đó nha.
Nàng thật là chưa từng nghĩ tới mình sẽ ở dưới tình huống này ngủ cùng với một vị tu sĩ Hóa Thần.
Bỏ qua sự khó chịu về mặt tâm lý sang một bên, hiện thực một chút mà nói, chỉ cần nàng không bị người làm chết, đợt này chắc chắn không lỗ.
Khuê Túc hiển nhiên cũng không muốn làm chết Trình Như Phong, mặc dù đã khai thông kinh mạch của chính mình cho nàng nhưng vẫn cố hết sức áp chế những chân khí bạo loạn, nói giọng khàn khàn: “Nàng làm thử xem.”
Trình Như Phong không biết phải như thế nào.
Một thân chân khí này của y, nàng thực sự có chút không biết xuống tay từ đâu.
Tình huống này khác với tình huống của Bạch Ký Lam năm đó, Bạch Ký Lam đó là dương khí tích tụ nhiều năm, nàng hơi hơi dẫn động, tự nhiên sẽ tiết ra ngoài khi giao hợp.
Còn Khuê Túc nơi này, nàng mới độ chút linh lực đi vào thì trực tiếp bị tan nát.
Lục dịch của Thiên Hương Đằng có lẽ hữu dụng, nhưng nàng nếu đã ý thức được đặc thù của Thiên Hương Đằng, khẳng định không muốn bại lộ.
Khuê Túc lại không phải là người gì của nàng, đúng không.
Cho nên lúc này nàng chỉ là hơi bất đắc dĩ mà thở dài, “Thân chân khí này của ca ca là chuyện như thế nào vậy? Ta trước nay chưa từng thấy qua như vậy.”
“Lúc đột phá gặp ngã rẽ, tẩu hỏa nhập ma.” Khuê Túc nói.
Ồ? Tẩu hỏa nhập ma còn có bệnh trạng như vậy sao?
Tu hành thật đúng là kỳ diệu.
Trình Như Phong chớp chớp mắt, “Ta đây nên làm như thế nào?”
“Công tử nói, đó là sự rối loạn do mất cân bằng cực độ giữa hai khí âm và dương, nàng làm theo sở trường của nàng là được.”
Nói theo cách thông tục, hiện tại chính là hai khí âm dương trong cơ thể y không ngừng đánh nhau, nếu không thể dùng biện pháp chải chuốt để khôi phục cân bằng, thì là trực tiếp hút hết dương khí trong thân thể y ra, chỉ còn lại âm khí cũng không đánh được gì.
Còn về việc đến lúc đó y còn có thể luyện trở về hay không, hoặc là liền biến thành thể chất thuần âm…… đến lúc đó hẳn tính, trước tiên phải giải quyết vấn đề trước mắt đã.
Nói thì rất đơn giản, Tiêu Chỉ cũng đã chẩn bệnh từ sớm rồi, Khuê Túc lại không thiếu tiền không thiếu người, nhưng cho đến nay cũng không tốt lên chút nào, có thể thấy được vấn đề cũng không phải dễ dàng giải quyết như vậy.
Xét cho cùng dương khí hút ra cũng là bạo loạn, nữ tu bình thường không nhất định có thể chịu đựng được. Trừ phi là tu sĩ cấp cao.
Nhưng nếu thật có người có tu vi Hóa Thần giống y, ai sẽ nguyện ý biến mình thành công cụ chứ?
Cho nên Khuê Túc mới có thể nói “Nàng làm thử xem”.
Trình Như Phong trái lại không sợ cái này, cả ma khí Thiên Hương Đằng đều có thể ăn, bạo loạn dương khí thì tính là cái gì. Vấn đề nằm ở linh lực của nàng một khi truyền vô người Khuê Túc thì sẽ bị tan vỡ, rất nhiều thủ đoạn song tu dùng không được, chỉ có thể chờ y bắn dương tinh rồi mới hấp thụ.
Y là Hóa Thần đó, một thân linh lực nồng đậm đến mức nào?
Giống như phàm nhân lần lượt bắn tinh.
Vậy thì phải bắn bao nhiêu lần?
Nàng phải mất bao lâu mới có thể hút hết dương khí của y?
Nàng suy nghĩ như vậy, quả thực có cảm giác tuyệt vọng.
Khuê Túc nhìn ra, y cũng cảm thấy tu vi của nàng quá thấp, chỉ là công tử phân phó, cũng chính là người chết coi như là người sống mà chữa trị đi.
Có điều thân thể của nàng quả thật là tuyệt diệu.
Da thịt mịn màng trơn láng giống như là tơ lụa thượng đẳng, tản ra u hương khiến người say mê, cái cổ tinh tế trắng nõn, đôi nhũ phong ngạo nghễ, cái eo thon thon một tay có thể ôm hết, cặp mông đẫy đà căng mọng…… Càng không cần phải nói đến u cốc mất hồn thực cốt, thịt non bên trong bao bọc lấy y, khiến người tê dại.
Y thậm chí đều nhịn không được muốn đem việc trị liệu ném qua một bên, nghiêm túc chuyên tâm làm một trận.

Đương nhiên Trình Như Phong cũng có thể cảm giác được sự biến hóa của y, nâng chân lên quấn lấy eo y, đón ý nói hùa.

Khuê Túc thực gầy, nhưng cùng với Tiêu Chỉ sinh ra đã gầy yếu thì không giống nhau, xương cốt của y to, hai vai rộng lớn, tuy rằng gầy trơ cả xương, nhưng cũng nhìn thấy được lúc trước y rất cường tráng mạnh mẽ, nếu là có thể dưỡng ra một thân cơ bắp, thì y chắc chắn sẽ là một nam nhân giống như mãnh hổ uy phong lẫm lẫm.
Trên thực tế, mặc dù là hiện giờ, y bị chân khí của bản thân tra tấn, sức lực lại vẫn như cũ không yếu.
Du͙© vọиɠ thô dài giữa hai chân y tựa như chiến sĩ đấu tranh anh dũng trên chiến trường, dũng mãnh nhanh nhẹn, không lưu tình chút nào, mỗi một lần đều toàn lực va chạm lên hoa tâm mẫn cảm của Trình Như Phong, thực mau đã đưa nàng lêи đỉиɦ.
Thịt non trong hoa huyệt co thắt lúc đạt cao trào giống như đồng thời hóa thành vô số cái miệng nhỏ, dính nhớp cắn liếʍ lên du͙© vọиɠ của y, kɧoáı ©ảʍ xưa nay chưa từng có làm y thiếu chút nữa thì đã muốn bắn ra. Cũng may còn có một tia lý trí, suy xét xem nữ nhân này có thể chịu nổi hắn bắn ra hay không.
Nàng mới Kim Đan, lại còn nhỏ như vậy……Có nên xuất ra hay không?
Trình Như Phong lại chủ động câu lấy y, hôn lên mặt y.
Cái lưỡi nhỏ linh hoạt Trong hơi thở đều là vô cùng dụ hoặc.
“Ca ca tốt……Bắn ra cho ta…… Không sao, toàn bộ bắn vào trong tử ©υиɠ của ta…… Ta có thể…… Ta muốn dương tinh nóng rực của ca ca……”
Một tia băn khoăn kia của Khuê Túc tức khắc vỡ thành vụn nhỏ trong tiếng lẩm bẩm đứt quãng của nàng.
Y bắt lấy eo nàng, đột nhiên đâm mạnh về phía trước một cái, côn ŧᏂịŧ như cây gậy sắt chống lên hoa tâm của nàng. Một luồng chân khí nóng hổi mãnh liệt phun ra.
Trình Như Phong bị bỏng đến thần hồn run rẩy, thét lên rồi ngất đi.
Khuê Túc ngược lại bị dọa một cái, vội vàng kêu một tiếng Tiêu Mẫn.
Tuy rằng chính nàng nói có thể, nhưng trước kia cũng không phải không có nữ tu kinh mạch bị vỡ chết bởi vì chân khí bạo phát của y.
Vạn nhất nàng thực sự có chuyện gì, tình huống hiện tại của y, ngay cả thi cứu cũng không được, chỉ có thể gọi người khác tới.
Tiêu Mẫn vốn dĩ ở ngay bên cạnh.
Phải nói là vốn dĩ bọn họ tới làm “Thị vệ” cho Trình Như Phong, còn mang theo vài phần bất đắc dĩ, nhưng một tháng qua đi, đã có thể chủ động tích cực hơn rất nhiều.
Đều đã có người tiến giai, nói không chừng người tiếp theo chính là mình đâu?
Tu sĩ mà, phàm là có một khả năng, ai chịu từ bỏ?
Càng không cần phải nói đến song tu với Trình Như Phong vốn chính là một cực lạc.
Mỗi ngày ít nhất đều là có ba bốn người tùy thời vây quanh nàng.
Vì Khuê Túc mới tới, địa vị lại không giống nhau, bằng không vừa mới sao có thể làm y một mình độc chiếm Trình Như Phong?
Tiêu Mẫn ôm Trình Như Phong, miệng đối miệng độ linh khí qua cho nàng, rồi hướng Khuê Túc nói: “Không có việc gì, có đôi khi làm quá mạnh bạo, cao trào tới quá nhanh quá gấp, nàng sẽ như vậy, đợi một chút là tốt rồi.”
Khuê Túc vẫn là lo lắng. Rốt cuộc tình huống của y vẫn là khác người.
“Tứ Nương nàng a, tuy rằng thiên phú dị bẩm, nhưng rốt cuộc tu vi cũng chỉ có Kim Đan. Thể lực không tốt lắm, thân thể lại mẫn cảm, thực dễ dàng bị hôn mê. Khuê Túc thống lĩnh vừa mới tới không rõ ràng lắm, chờ làm nhiều lần, tự nhiên là có thể lĩnh hội đến sự đúng mực trong đó.”
Tu vi của bọn thị vệ ít nhất cũng là Nguyên Anh trung kỳ, thật sự muốn từ bọn họ tận hứng mà nói, một cái Kim Đan, cho dù thiên phú dị bẩm như thế nào cũng đã bị làm chết từ sớm.
Nói đến cùng, vẫn là chính mình phải chú ý một chút.
Không nói đến có bất trắc gì, chỉ nói làm đến người ta hôn mê, cũng thật sự sẽ giảm rất nhiều lạc thú. Lúc Trình Như Phong tỉnh, có thể làm rất nhiều kiểu.
Chính Tiêu Mẫn cũng đặc biệt vui thích khi nghe nàng kêu giường. Yêu thích nghe nàng kêu “Ca ca” một tiếng ngọt lịm, thích nghe nàng khóc chít chít xin tha, cũng thích nghe nàng giận dỗi mà mắng thô tục, thích nhất là giọng điệu của nàng biến đổi bất ngờ khi đạt cao trào, giống như là xướng ca nghe rất hay.
“Tuy rằng không biết công tử vì sao phải an bài như vậy, nhưng có thể gặp gỡ Tứ Nương, thật là may mắn của ta. Không đơn thuần chỉ là có thể chữa trị vết thương cũ của ta, cũng không chỉ là làm chuyện này, mà là…… Nàng thật sự thực rất tốt. Hiện tại cái quan hệ này của chúng ta, nói ra lời này giống như không đúng lắm, nhưng Khuê thống lĩnh ở lâu một chút tự nhiên sẽ hiểu. Thỉnh thống lĩnh thương tiếc nàng nhiều một chút đi……”
Tiêu Mẫn để Trình Như Phong dựa vào vai mình, nâng một bàn tay nhẹ nhàng chải vuốt lại những sợi tóc rối của nàng bên thái dương, thoạt nhìn tựa hồ vừa dịu dàng lại vừa ấm áp, nhưng một cái tay khác lại sờ lên cặp nhũ phong tuyết trắng của nàng.
Khuê Túc:……
Lúc ngươi nói lời này, có phải nên bỏ cái tay kia của ngươi ra hay không?
Bằng không ngươi nói chính là cái loại thương tiếc nào?
Trình Như Phong quả nhiên thực mau tỉnh lại.
Đôi mắt hé mở, dùng giọng mũi khẽ ừ một tiếng, tựa hồ còn chìm đắm trong dư vị thoải mái khi nãy.
Tiêu Mân hôn nàng một cái, mới lại nói với Khuê Túc: "Nhìn xem, đã nói là không có việc gì đi.”
Khuê Túc vẫn là kéo tay nàng qua bắt mạch.
Y tuy rằng không giỏi y thuật, nhưng tốt xấu gì cũng là tu sĩ, kinh mạch thân thể có bị thương hay không, vẫn là có thể nhìn ra.
Trình Như Phong đích thực không có việc gì.
Khuê Túc mới tính yên tâm.
Y như vậy, làm cho ấn tượng Trình Như Phong đối với y tốt một chút.
Tuy rằng biết rõ mình chỉ là dược của y, nhưng y có thể có lòng quan tâm như thế, rốt cuộc cũng tốt hơn chỉ lấy nàng coi như công cụ không màng đến.
Nàng chủ động dựa vào trong lòng Khuê Túc, cọ cọ lên ngực y, dịu dàng nói: “Xin lỗi, để ca ca lo lắng. Ta không có việc gì, không có bị thương, vừa rồi người ta chỉ là bởi vì lần đầu tiên ăn đến dương tinh của tu sĩ Hóa Thần mới có thể chịu không nổi, thích ứng một lát là được rồi. Chỉ cần ca ca không phải trực tiếp đem một lượng lớn cuồng bạo linh khí lại đây, nếu không có vấn đề ta có thể ăn.”
Cho dù là tu sĩ Hóa Thần, một lần cũng chỉ có nhiêu đó, muốn nhiều hay ít cũng có thể từ nàng khống chế sao.
Nàng nói xong lời cuối cùng còn cố ý nuốt một cái, cứ như là nàng thật sự đang dùng cái môi anh đào kia ăn cái gì đó.
Du͙© vọиɠ của Khuê Túc nháy mắt liền cương cứng lần nữa, chỉ muốn trực tiếp cắm vô miệng nàng.
Y đột nhiên suy nghĩ, nếu là nữ nhân này, kêu hắn vẫn luôn không ngừng ở trên người nàng bắn tinh tựa hồ cũng không phải là chuyện rất khó.
°°hết Q6-C3,4°°
⬅ Trước Tiếp ➡