⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt đen láy của Tuyên Mạt ánh lên vẻ lạnh lùng, “Không phải là muốn đòi một ít, mà là sở hữu toàn bộ ”
Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến Phong Đầu Hành làm việc.
Ngày hôm qua phía công ty đưa thông báo, sẽ sắp xếp cho cô một trợ lý nhỏ, cho phép cô tự mình chọn. Mặc dù là ông chủ của Phong Đầu Hành nhiều lần tạo điều kiện cho cô, nhưng Tuyên Mạt vẫn không muốn mình nhận được ưu tiên, cho nên sớm rời giường để tới công ty. Không nghĩ Hoắc Vân Chính đã sớm không ở Đường Cung.
Cô lấy một cái bánh mì cùng một quả trứng gà rồi vội vàng đi một mạch tới Phong Đầu Hành.
Ở nước ngoài Tuyên Mạt rất nổi tiếng, chỉ cần là ngành đấu giá, không ai là không biết cô. Dù sao thì ở trong hiệp hội bán đấu giá, cô là nữ đấu giá viên duy nhất từng đoạt giải thưởng găng tay trắng.
Nhưng ở Thâm Thành, chưa chắc đã có người biết được. Cho nên phong quang vĩ tích thành công to lớn rực rỡ, nói ngược để mỉa mai châm biếm ngày hôm qua của cô, cũng đã truyền khắp trong Phong Đầu Hành, thậm chí còn lan truyền mạnh mẽ, nói cô là bồ nhí của vị cổ đông nào đó, đi cửa sau để vào.
Sắp xếp buổi phỏng vấn trợ lý nhỏ còn chưa bắt đầu, thì Tuyên Mạt được dẫn đến kho hàng lớn của Phong Đầu Hành. Bên trong bày đủ loại kiểu dáng hàng đấu giá. Trong các công ty đấu giá, Phong Đầu Hành tự mở kho hàng như vậy, thật là lần đầu tiên nhìn thấy.
Khi người phụ trách kho hàng nhìn thấy Tuyên Mạt tới, lập tức tỏ thái độ, “Trịnh tổng, ông có ý gì? Từ khi nào Phong Đầu Hành quy định một người bán đấu giá có thể tùy ý thấy hàng đấu giá trước khi buổi đấu giá bắt đầu? Hơn nữa buổi đấu giá lần này người bán đấu giá là cô ta à? Nếu như có sơ xuất gì xảy ra, ông muốn tôi phải ăn nói như thế nào với hội đồng quản trị?”
Tuyên Mạt không rảnh bận tâm đến sự khó chịu của ông ta. Cô liếc mắt đảo qua rồi dừng lại ở một chuỗi vòng cổ ngọc lục bảo ngay trước mặt.
"Ngọc lục bảo này giá trị chục triệu là thứ mà cô có thể chạm vào à?”
“Tuyên tiểu thư là tiểu sư muội của hội trưởng hiệp hội bán đấu giá Từ Bắc Chỉ, cũng là đấu giá viên nữ duy nhất của hiệp hội đạt găng tay trắng Triệu tổng, ông cảm thấy tuyên tiểu thư có tư cách xem không?”
Trịnh tổng không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Triệu tổng, muốn ông ta thức thời một chút, không cần đắc tội sai người.
Chưa cần nói đến những thứ này đại biểu cho thân phận của Tuyên Mạt, liền chỉ bằng việc cô là người mà sếp tổng của Phong Đầu Hành đích thân hạ mệnh lệnh cần chiếu cố, cho nên phải biết cân nhắc nặng nhẹ
“Cứ cho là cô ta giỏi đi, nhưng nếu đã tới Phong Đầu Hành thì phải tuân theo quy củ của Phong Đầu Hành Lúc này mới là ngày đầu tiên đến liền phá quy củ, bảo tôi phải quản kho hàng thế nào ”
Triệu tổng không hiểu ám hiệu trong ánh mắt của Trịnh tổng.
Ông ta không vừa mắt Tuyên Mạt đi cửa saụ
Tuyên Mạt cầm lấy chuỗi vòng cổ ngọc lục bảo rồi nói “Đây là hàng giả.”
Lời này vừa nói ra, lập tức chọc Triệu tổng càng thêm khó chịu, “Cô bớt ở chỗ này nói linh tinh, Phong Đầu Hành chúng ta khi nào xuất hiện qua giả phẩm mang ra bán đấu giá hả Đây là ngọc lục bảo trị giá năm mươi triệu đấy Cô là gián điệp thương mại được ai phái đến có đúng không Trịnh tổng, ông nghe đi, nghe cho rõ đi Còn có găng tay trắng đấy Cho dù cô ta là người bán đấu giá giỏi đến cỡ nào cũng không phải giám định viên, đừng ở chỗ này gây sự ồn ào."
Triệu tổng hùng hùng hổ hổ quát lên, giơ tay định giằng lấy ngọc lục bảo trong tay Tuyên Mạt.
Nhưng Tuyên Mạt không cho ông ta thực hiện được.
⬅ Trước Tiếp ➡