Tuyên Kỳ vỗ bàn, lập tức đứng lên. Tuyên Dao không muốn để việc hôm nay phá hỏng cơ hội gả vào nhà họ Hoắc của mình nên cô ta không ngăn Tuyên Kỳ lại. Nhưng cũng là Tuyên Kỳ đánh không tới. Anh ta mới đứng ở trước mặt Tuyên Mạt, đưa tay muốn đánh, Tuyên Mạt đã dùng đầu gối thúc vào bụng anh ta .
“Áaaaaaa ” Tuyên Kỳ đau đến mức ôm chặt bụng, ngã lăn ra sàn.
“A Kỳ Con tôi ” Tô Tương thấy con của mình bị đứa con gái này đánh thì khỏi phải nói tức giận đến mức nào.
Tuyên Dao cũng tức không kém “Tuyên Mạt, mày muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Tuyên đấy à?”
“Các người tưởng tôi thích vào nhà họ Tuyên lắm hay sao?” Tuyên Mạt lạnh nhạt nhìn lướt qua.
“Biết tôi với chị khác nhau ở chỗ nào không?” Tuyên Dao nhíu mày.
“Tôi biết Hoắc Tam thiếu, mà chị thì ngay cả quản gia nhà họ Hoắc cũng không nhận thức.”
“Tuyên Mạt ” Tuyên Dao cũng mất bình tĩnh, cô ta tức giận tiến lên, bại lộ nguyên hình.
Bốp
Tuyên Mạt lập tức ra tay trước, giáng cho cô ta một cái tát. Sau đó thì phòng khách bắt đầu hỗn loạn. Tuyên Dao vì cái tát này mà cứ choáng váng tại chỗ, mặt thì đau rát.
“Đừng cảm thấy mình hơn người một bậc. Ở Thâm Thành, nhà họ Tuyên của mấy người là cái thá gì? Hôm nay tôi tới cũng là thông báo cho các người. Mấy năm nay, các người chưa từng cho tôi một đồng nào, vậy thì cũng đừng hòng lấy của tôi bất cứ đồng nào. Sau này gặp mặt chính là người xa lạ. Đương nhiên, thứ thuộc về tôi, mối thù tổn thương mẹ tôi, tôi đều sẽ từ từ trả lại cho các người ”
“Điên rồi Thật sự điên rồi Điên rồi ”
Tuyên lão thái thái vỗ bàn, cử chỉ của Tuyên Mạt khiến bà ta tức đến nỗi suýt chút nữa thì đứt hơi.
“Tuyên Mạt ” Lúc Tuyên Viễn đứng lên, Tuyên Mạt đã cách xa ông ta vài bước. Trong tay cô vẫn cầm lấy món đồ trang trí đắt nhất trong phòng khách.
“Có muốn tôi biến cái nhà này thành không có gì cả không? À đúng rồi, tôi còn dự tính thời gian, nếu trong mười lăm phút mà tôi chưa đi ra ngoài thì phóng viên bên ngoài sẽ đi vào. Có cần lát nữa tôi nói với phóng viên rằng các người muốn đạp tôi xuống để trèo lên nhà họ Hoắc không?”
Sắc mặt người nhà họ Tuyên biến sắc. Tuyên Dao run lên, cô ta không thể để phóng viên biết chuyện này.
“Tuyên mạt, mày sẽ hối hận ”
Tuyên Mạt bình tĩnh cười lạnh “Có phải là lạ lắm không? Vì sao bây giờ tôi lại thành ra thế này?”
Đúng vậy, bọn họ đều vô cùng nghi ngờ. Lúc trước Tuyên Mạt chỉ là một cái cô gái hướng nội hèn nhát mà thôi.
“Đây mới là chính tôi ”
Nói xong, Tuyên Mạt tiếp tục quăng đồ.
“A a a a Dừng tay Dừng tay Tuyên Viễn, anh bảo con điên này dừng tay lại đi Đây đều là đồ rất đắt, nhanh lên đi ”
Tô Tương sắp điên rồi. Những thứ Tuyên Mạt vừa đập đã gần năm mươi triệu rồi. Đương nhiên Tuyên Viễn cũng toát mồ hôi lạnh. Nhưng hết lần này tới lần khác, ông ta không thể lại gần Tuyên Mạt được. Tuyên Mạt vừa đập vừa đi về phía cửa lớn. Thấy Tuyên Viễn muốn đuổi theo, cô tiện tay ném vật trên tay xuống chân của ông ta.
“Cùng đi ra cũng không sao, vậy thì phóng viên bên ngoài cũng không cần vào trong nữa.”
Bây giờ Tuyên Viễn như bị đè một cục tức trong lồng ngực, không thể nào phát tiết ra bên ngoài.
“Ông Tuyên, giờ mới chỉ bắt đầu thôi. Cảm ơn ông đã mời.”
Nói rồi, cô quay người, ung dung đi ra biệt thự nhà họ Tuyên.
Sau khi Tuyên Mạt ra khỏi biệt thự nhà họ Tuyên, bao nhiêu ấm ức trong lòng bấy lâu nay coi như được đã được trút bỏ rồi.
Đây chỉ mới bắt đầu mà thôi. Nợ mà bọn họ phải trả cứ từ từ tính sổ.
Cô nhất định sẽ khiến cho từng người một phải trả giá, khiến tất cả bọn họ phải hối hận với những việc mà trước đây họ đã làm với cô.