“Không…không phải. Tôi…chỉ là do tôi quá phấn khích khi được gặp bạn học cũ. Tôi…tôi uống hơi nhiều, quấy rầy Tam thiếu rồi. Tôi thật là đáng chết.”
Lộ Nam rất thức thời chân chó, khom lưng cười xin lỗi. Tuyên mạt chẳng thèm ngó tới, hình như từ sau khi trở lại Thâm Thành cô gặp qua nhiều nhất chính là trở mặt.
“Bây giờ nói chuyện rành mạch như thế này mà bảo với tôi là say à?”
Baidu là một công cụ tìm kiếm thông dụng bên Trung, tương tự như google.
Lộ Nam đã sợ đến mức nhũn cả chân, hắn biết mình không thể đắc tội Hoắc Vân Chính, lập tức quay sang lấy lòng Tuyên Mạt.
“Tuyên Mạt, tôi thật sự là bạn học của cậu mà, tôi chỉ muốn cùng với cậu ôn chuyện xưa mà thôi. Vừa nãy tôi có hơi kích động, nhưng tôi không hề có ác ý với cậụ Xin cậu có thể nể tình chúng ta từng là bạn bè mà khuyên Tam thiếu tha thứ cho tôi lần này được không?”
Lộ Nam cảm thấy rất bức bối. Nếu sớm biết Tuyên Mạt là người của Hoắc Vân Chính, hắn tuyệt đối sẽ không làm càn như vậy.
Đây đồng thời cũng là lỗi của Lâm Tư Tư, đang yên đang lành cô ta loan truyền chuyện của Tuyên Mạt làm gì chứ.
Tuyên Mạt nhíu mày, cảm xúc của cô đã ổn định hơn rồi. Nhìn bộ dạng xin lỗi của Lộ Nam càng cảm thấy vô cùng chán ghét.
Cô đi đến trước mặt của Lộ Nam, hỏi “Tôi muốn biết Lâm Tư Tư đã loan truyền những gì về tôi mấy hôm nay.”
Lộ Nam đương nhiên đem kể hết toàn bộ câu chuyện cho Tuyên Mạt nghe. Tuyên Mạt nghe xong không có phản ứng gì, nhưng Lộ Nam càng nói càng nhỏ tiếng như sợ rằng Tuyên Mạt sẽ vì chuyện này mà giận cá chém thớt liên lụy đến bản thân hắn. Đợi cho đến khi đã kể xong, hắn ta lại vội vàng giải thích “Tuyên Mạt, những lời này không phải là tôi muốn nói ra, là do cô muốn tôi kể ra mà thôi.”
Tuyên Mạt không nói không rằng móc điện thoại ra áp bên tai.
“Hừ, dù chuyện này không liên quan tới cậu, nhưng cậu vẫn phải trả giá cho những gì cậu đã làm với tôi lúc nãy. Con người tôi thật sự không biết cách tha thứ cho những kẻ có lỗi với mình.”
Lộ Nam không dám đưa tay ra chặn lại, bởi vì Hoắc Vân Chính giống như một pho tượng to lớn trấn giữ tại đó. Đợi cho Tuyên Mạt gọi điện thọai xong, Lộ Nam thất thần ngồi thụp xuống sàn.
Cả quá trình Hoắc Vân Chính không hề quấy rầy Tuyên Mạt xử lí việc cá nhân. Vinh Kinh và Cố Duy Quân lại nhìn nhau, hai người đã tăng thêm vài phần hứng thú với cô gái này.
Lộ Nam rất nhanh đã bị đưa đi, Cố Duy Quân dặn dò quản lí phối hợp với bên cảnh sát, đem video giám sát vừa nãy ra làm bằng chứng.
“E hèm.” Vinh Kinh lúc này ho lên hai tiếng như để khẳng định sự tồn tại của bản thân, “Thật sự không ngờ tới đấu giá viên của Phong Đầu Hành chúng tôi cũng quen biết với Hoắc thiếu đấy.”
Hoắc Vân Chính liếc anh ta một cái rồi nói “Trùng hợp mà thôi.”
Nhưng đây chắc chắn là lời giải thích hợp lí nhất rồi. Tuyên Mạt không hề nghĩ ngợi nhiều, Thâm Thành rộng lớn như vậy, mối quan hệ xung quanh cũng nhiều như vậy, bọn họ quen biết nhau cũng không phải là chuyện quá kì lạ.
Do đó Tuyên Mạt không hề mảy may nghi ngờ chuyện Vinh Kinh và Hoắc Vân Chính quen biết nhaụ
Nhưng cô ấy vẫn muốn giải thích “Tôi cùng với ngài Hoắc đây cũng mới gặp nhau hai lần.”
Lần này Hoắc Vân Chính nheo mắt im lặng nhìn cô. Tuyên Mạt có hơi chột dạ, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào anh.
Vinh Kinh như bừng tỉnh “Ô, hóa ra là lần thứ hai gặp mặt à. Vậy vừa hay, không bằng chúng ta đổi chỗ ngồi xuống cùng nhau nói chuyện nhỉ.”
Tuyên Mạt đương nhiên không thể thoái mái ngồi nói chuyện cùng với Hoắc Vân Chính được, liền viện cớ “Vinh tổng, địa điểm tôi cũng đã tìm hiểu khá ổn rồi, tôi có thể quay lại công ty trước không?”