⬅ Trước Tiếp ➡
Quý công tử nhà giàu thay đổi tính tình, vứt bỏ vị hôn thê mà triền miên một đêm với nữ sinh thanh xuân.
Bức ảnh này đúng là bức ảnh đêm đó Hạ Sơ chụp, trước đó tin này vẫn chưa được tung ra, hiện tại đã bắt đầu có mấy nhà truyền thông đưa tin rồi.
Chẳng qua nó đã lên hot search vào một tiếng trước, Hạ Sơ click vào xem bình luận.
"Anh trai giỏi lắm."
"Hừ, kẻ có tiền đều như vậy cả, cái gì mà lịch sự nho nhã đều là ngụy trang, đã đính hôn rồi còn ra ngoài lêu lổng."
"Chậc chậc, cái giới này cũng thực loạn."
"Lần này tôi chờ coi nữ thần Nhược Thu xé tiểu tam."
Đủ loại bàn tán đều có, nhìn đến hai chữ tiểu tam kia Hạ Sơ cười khẩy, trong cuộc tình này ai mới đúng là tiểu tam chắc chỉ có mình cô biết.
Cô vào weibo của Nam Nhược Thu, dưới bài đăng mới nhất của cô ta không ngừng có bình luận mới, tất cả đều là bình luận về ảnh giường chiếu của cô và Thịnh Chính Tu.
Cô nhìn bức ảnh chụp cô ta, nữ thần văn nghệ trong lòng mọi người không biết hiện tại đang có biểu cảm gì nhỉ?
Cô ta chắc đã sớm biết, vào cái đêm Hạ Sơ nặc danh gửi ảnh cho cha mẹ cô ta.
Bọn họ đại khái tưởng là tiểu tam thị uy thôi, ai biết một trận bão tố yên lặng không một tiếng động ập đến cuốn sạch mọi thứ.
Nữ thần văn nghệ sa? Hãy để tôi lột lớp mặt nạ này xuống cho mọi người nhìn rõ!
Tiêu Lãnh Đình thấy lạ sao cô đột nhiên lại im lặng, anh nhìn thử mới phát hiện cô đang mỉm cười, có chuyện gì mà buồn cười vậy?
Anh lấy di động của cô, nhìn thấy tin tức kia, "Em còn tình cảm với cậu ta?" Nhìn thấy mặt Thịnh Chính Tu, đáy mắt Tiêu Lãnh Đình bỗng trở nên lạnh.
…….
Em chỉ có thể quan hệ với tôi
Chuyện của ba năm trước Tiêu Lãnh Đình rõ hơn ai hết, nhìn thấy Hạ Sơ vẫn còn chú ý đến tin tức của Thịnh Chính Tu, anh bỗng nhiên càng thêm tức giận.
"Hình như tôi thích anh ta cũng không liên quan gì đến anh Tiêu mà nhỉ." Hạ Sơ nghiêm mặt muốn lấy lại điện thoại.
Nghĩ đến người đàn ông này nắm trong tay tất tần tật mọi thứ về cô, trong lòng cô rất không thoải mái, nếu đấu võ mồm có thể khiến anh tức giận thì sao cô lại không làm?
Tiêu Lãnh Đình thì chỉ nhìn về phía bức ảnh trên điện thoại di động, lúc phóng đại lên, anh như nhìn ra điều gì đó.
Anh tháo búi tóc của Hạ Sơ, tóc dài mềm mại tán loạn, "Anh muốn làm gì?" Hạ Sơ có chút không vui nói, người nọ bị thần kinh sao?
Chẳng biết tại sao tự dưng Tiêu Lãnh Đình kéo cô vào ngực mình, giây tiếp theo cầm điện thoại chụp tự sướng cho hai người, lại còn điều chỉnh cả góc độ.
Lúc này Hạ Sơ này mới hiểu Tiêu Lãnh Đình muốn làm gì! Anh thế mà lại nhận ra người trong ảnh là cô, cho nên mới dùng cách này để nghiệm chứng.
Nhìn bức ảnh vừa chụp cùng bức ảnh trong tin tức, ý lạnh trên người đàn ông ngồi cạnh lại tăng thêm một phần.
Trong bức ảnh bị tuồn ra kia, rõ ràng hai người đang ở trên giường, mà cô thì để lộ da thịt không một mảnh vải, "Em còn ngủ với cậu ta?" Giọng nói của Tiêu Lãnh Đình lạnh hơn vừa rồi mấy độ.
Đến tài xế lái xe phía trước cũng phải run tay, thiếu chút nữa trật hướng! Những lúc thế này là thời điểm dày vò nhất, chỉ mong sao cho nhanh về đến biệt thự thôi.
Hạ Sơ còn đang tìm cách thoát thân, ham muốn chiếm hữu của người đàn ông này cực mạnh.
Nếu để anh biết cô không còn trong sạch, anh nhất định sẽ ghét mình sau đó bảo mình cút.
Hạ Sơ đảo tròng mắt, quyết đoán nói, "Phải, anh ấy vốn là người trong lòng tôi, lần này tôi trở về vì anh ấy mà, tôi muốn cướp anh ấy lại lần nữa."
Quả nhiên lời cô nói đã chọc giận Tiêu Lãnh Đình, Tiêu Lãnh Đình híp mắt, Hạ Sơ cẩn thận quan sát sắc mặt anh, thầm nghĩ chắc đủ rồi.
"Chính vì thích cậu ta nên đêm đó em mới không làm với tôi?” Tiêu Lãnh Đình nhìn chằm chằm Hạ Sơ.
"Phải, đêm của ba năm trước chỉ là một giao dịch, anh giải quyết vấn đề thay tôi, tôi trả công anh. Chúng ta đã sớm thanh toán xong, anh Tiêu à, tôi còn có hẹn, phiền anh cho tôi xuống xe. "
Hạ Sơ cho rằng mình đã nói rõ ràng như vậy, bất luận là người đàn ông nào chắc cũng từ bỏ rồi chứ.
Có điều cô không biết Tiêu Lãnh Đình, mạch não của anh trước giờ vốn đã khác người thường, "Nếu làm một lần vẫn vô dụng, tôi đây sẽ làm đến khi em chết tâm với cậu ta mới thôi."
"Chuyện giữa tôi và anh ta thì liên quan gì đến anh?" Hạ Sơ đâu biết người này lại bướng bỉnh, càng không chiếm được lại càng cố chấp như vậy.
Hạ Sơ không ngừng chạm vào vảy ngược của anh, trong lòng anh sao có thể nhịn xuống cơn giận này, năm đó anh còn tràn đầy chờ mong cô quay về bên cạnh mình.
Ai biết thỏ con giảo hoạt này không chỉ lừa anh mà còn rời khỏi thành phố A, ba năm trôi qua, anh những tưởng mình sẽ quên được cô.
Đêm đó tại rạp chiếu phim vừa nghe thấy giọng cô thì ký ức trong anh dần thức tỉnh, thì ra trước nay anh chưa từng quên cô một ngày nào.
Anh đặt bẫy, mục đích chính là vì tóm thỏ con này về, lại không biết trong lòng cô vẫn còn bóng hình người đàn ông đã tổn thương cô năm đó.
Vật sở hữu của mình sao có thể nhớ đến đàn ông khác? Không thể, tuyệt đối không thể.
"Em chỉ có thể quan hệ tới tôi."
"Anh là cái đồ cuồng tự kỷ! Ừm..." Anh dùng nụ hôn giam cầm Hạ Sơ, Hạ Sơ vốn tưởng rằng mình đã lì lợm, ai biết lại gặp gặp người đàn ông mang chủ nghĩa bảo thủ cố chấp tự kỷ cuồng này!
……..
Chẳng lẽ anh không chê tôi bẩn?
Tiêu Lãnh Đình giống như con hổ, một tay đè chặt cô lên lưng ghế.
Lái xe sợ hãi, ông chủ đây là muốn trực tiếp tại hiện trường sao! Anh ta không dám ngước mắt nhìn gương chiếu hậu, chỉ muốn nhanh chóng lái xe về biệt thự.
"Ừm, anh buông ra..." Hạ Sơ khóc không ra nước mắt, cô nào biết chọc giận người đàn ông này anh chẳng những không bảo cô cút mà còn bắt đầu động chân động tay với cô.
Mới vừa nói được một chữ, Tiêu Lãnh Đình đã thừa dịp đẩy lưỡi vào, có lẽ vì trong lòng anh có tức giận, cho nên động tác của anh không săn sóc như ba năm trước mà trở nên thô bạo hơn!
Hạ Sơ dùng hết sức mới đẩy được người đàn ông trên người ra, "Tôi làm với anh ta rồi, chẳng lẽ anh không chê tôi bẩn sao?" Cô cố gắng nói.
Đáy mắt Tiêu Lãnh Đình tràn ngập ý lạnh, cũng không biết là tại những lời này có tác dụng hay tại anh đã nghe lọt tai nữa.
Hạ Sơ hít sâu một hơi, vội vàng chỉnh lại váy áo của mình, mẹ nó, kiếp trước Tiêu Lãnh Đình là sắc quỷ đầu thai sao!
Lúc này có hối hận về hành động lúc trước thế nào thì cũng vô ích, cô chỉ muốn chọc giận Tiêu Lãnh Đình, ai biết người này căn bản không đi theo lẽ thường.
⬅ Trước Tiếp ➡