⬅ Trước Tiếp ➡
Rõ ràng là cô chơi anh trước, tại sao anh không thể nhẫn tâm đối xử với cô giống người khác như vậy?
Tuy nghĩ như thế, nhưng cuối cùng anh không nói gì cả, cũng không quấy rầy cô.
Mà là bật loa ngoài của điện thoại, đặt sang bên cạnh, như thể cô đang ở bên cạnh anh.
Lúc trước chưa cảm thấy buồn ngủ, hiện giờ cơn buồn ngủ chậm rãi ập đến, cuối cùng người đàn ông đang trong cơn giận dữ cũng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau anh thức dậy rất sớm, nhìn thấy trên ngoài trời vẫn còn xám xịt, anh đứng dậy đi rửa mặt.
Hiển nhiên Hạ Sơ vẫn còn đang ngủ, tối hôm qua anh kiểm tra tất cả các khách sạn lớn trong thành phố, đều không có tin Hạ Sơ lưu trú ở đó.
Anh rất muốn biết rốt cuộc người phụ nữ này đang trốn ở đâu, sau khi đi tắm rửa một cái liền xuống tầng ăn sáng.
Quản gia rất ngạc nhiên, người ngày thường hơn 7 giờ mới xuống hôm nay 6 giờ đã xuống tầng.
“Ông chủ, sao hôm nay anh dậy sớm thế?” Quản gia cũng chỉ vừa mới ngủ dậy.
“Suỵt.” Tiêu Lãnh Đình ra dấu im lặng, giống như sợ rút dây động rừng.
Lúc này quản gia mới chú ý tới chiếc điện thoại trong tay anh đang mở loa, chẳng lẽ ông chủ đã tìm được tung tích của cô Hạ?
Mọi người đều nghe được lời Hạ Sơ nói sáng hôm qua, cô nói sẽ ở bên Tiêu Lãnh Đình một đêm, ai ngờ buổi tối Tiêu Lãnh Đình lại tức giận trở về.
Quản gia lâu rồi không nhìn thấy ông chủ nổi giận ghê như vậy, chắc là bị người ta thả bồ câu.
Trong lòng bà âm thầm cầu nguyện cho Hạ Sơ một hồi, cô Hạ này đừng có rơi vào tay ông chủ, nếu không….
Hôm nay cảm xúc của Tiêu Lãnh Đình ổn định hơn rất nhiều, chẳng qua vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc.
Cả buổi sáng hôm nay người trong biệt thự đều trình diễn một vở kịch câm, nếu có ai không cẩn thận phát ra chút âm thanh.
Nhất định ánh mắt Tiêu Lãnh Đình sẽ quét tới trước, khiến những người giúp việc sợ hãi giống như những diễn viên đang nhào lộn trên dây thép.
Ngay cả bữa sáng của anh cũng ít hơn bình thường rất nhiều, mọi người đều biết đã xảy ra chuyện gì.
Vào lúc Tiêu Lãnh Đình đang mất kiên nhẫn đọc một quyển sách, giọng nói trong điện thoại đã phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sáng.
“Ơ, sáng hôm nay không có tiết học đúng không?” Một giọng nói mơ hồ vang lên.
“Hình như không có, buổi chiều có một bài thi.”
“Vậy buổi sáng mình không đi đâu.”
Có giọng nói của phụ nữ truyền đến, một trong số đó Tiêu Lãnh Đình nhớ rất rõ ràng, chính là người phụ nữ đã bắt chuyện với anh ngày hôm qua!
Hạ Sơ, em giỏi lắm, ngày hôm qua chắc chắn lúc anh đến trường cô đã tránh đi âm thầm quan sát, thấy anh rời đi mới yên tâm trở lại ký túc xá.
Vận dụng binh pháp không tồi, vẻ mặt Tiêu Lãnh Đình lạnh lẽo, vội vàng lái xe đến đại học, vậy thì hôm nay anh sẽ cho cô biết chiêu bắt thỏ trong hang!
Thời gian này vẫn còn rất sớm, trên đường cũng không kẹt xe, từ biệt thự đến trường học anh chỉ mất 25 phút.
Hạ Sơ dụi dụi mắt xuống giường bắt đầu rửa mặt, lúc này cô còn chưa xem điện thoại, hơn nữa còn quên sạch cuộc điện thoại tối hôm qua, vẫn chưa biết người nào đó đã vác dao, đang trên đường tới đây.
….
2: Cho em ba giây để quay lại bên cạnh tôi
Hạ Sơ nhân lúc hai người kia còn chưa tỉnh dậy, nhanh chóng thu dọn một chút rồi rời đi, đợi cô cầm điện thoại chuẩn bị gọi điện cho Tiểu Mạc.
Cô lại thấy điện thoại đang trong chế độ gọi điện, đây là một số điện thoại xa lạ, có vẻ rất quen mắt.
Có lẽ là cuộc điện thoại quấy rầy gì đó, ngày hôm qua lúc Tiêu Lãnh Đình gửi cho cô tin nhắn kia, cô chỉ chú ý lời anh nói cùng dấu chấm than.
Căn bản không xem kỹ dãy số, ở trong biệt thự cũng là do quản gia nhập số điện thoại xong rồi đưa cho cô.
Danh sách mà Tiểu Dương đưa cho cô chỉ có số điện thoại công tác của Tiêu Lãnh Đình, Hạ Sơ không hề nghi ngờ.
Có thể là do tối qua cô không cẩn thận ấn vào điện thoại, để không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của mấy người trong phòng, sắp ra khỏi phòng cô mới đưa điện thoại lên tai.
“Xin chào, xin hỏi ai vậy?”
Lúc đầu Tiêu Lãnh Đình cũng đã nghe được âm thanh truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, anh kết luận rằng Hạ Sơ đã thức dậy.
Lúc này anh rất muốn xem xem biểu tình của cô hiện giờ là như thế nào, cơn giận tối hôm qua giờ phút này cũng biến thành tâm trạng tốt đẹp.
Bây giờ anh chỉ cần ôm cây đợi thỏ là đủ rồi, Hạ Sơ không nhận được phản hồi, càng thêm chắc chắn đây là một cuộc gọi nhầm số.
Đang định cúp máy, một giọng nói tà mị của đàn ông vang lên: “Em nói xem tôi là ai?”
Tiêu, Lãnh, Đình!
Ba chữ này giống như nổ tung trong đầu cô!
Giờ phút này Hạ Sơ vừa mới cầm điện thoại ra khỏi ký túc xá, mà phía trước không xa có một chiếc siêu xe giống chiếc tối hôm qua đỗ ở đó.
Một người đàn ông mặc áo sơ mi màu trắng, phía dưới là quần bó, đi giày nam thoải mái dựa lên xe.
Hôm nay anh không mặc tây trang đeo cà vạt, trông trẻ hơn lúc trước vài tuổi, anh một tay đút túi quần, một tay với năm ngón tay thon dài khác đang cầm điện thoại.
Khóe miệng chứa nụ cười như có như không, có gió nhẹ thổi tới, khiến những sợi tóc dài trên trán anh tung bay.
Nữ sinh đi ngang qua không khỏi xuýt xoa, anh chàng này đẹp trai quá, giống như nam chính bước ra từ phim thần tượng vậy!
Tầm mắt anh rơi vào người phụ nữ mặc chiếc váy hoa, đeo một cặp kính gọng đen lớn, miệng há thành hình chữ O.
Nếu không phải biểu tình hiện giờ của cô và tay cô còn cầm điện thoại, có lẽ anh phải mất ba giây đồng hồ mới liên hệ được cô thôn nữ kia cùng với người phụ nữ cao quý.
Nghĩ đến người phụ nữ núp sau lưng một nam sinh ở ven đường ngày hôm qua, hóa ra đó là Hạ Sơ!
Xem ra cô không chỉ vận dụng giỏi binh pháp, mà thuật ngụy trang cũng không kém! Thế mà lại lừa được người có hỏa nhãn kim tinh như anh.
Sau mười giây, Hạ Sơ mới phản ứng lại sau cơn hoảng hốt, nhìn điện thoại trong tay, lại nhìn mỹ nam đằng trước siêu xe.
Cô quay đầu cất bước bỏ chạy! Đúng là đạo cao một thước ma cao một trượng, nếu như bị anh bắt được, e rằng cô thật sự sẽ bị anh trói trên giường mất.
“Nếu em còn chạy về phía trước một bước nữa, em tự biết hậu quả đấy.” Người đàn ông không vội vã đuổi theo, mà lạnh lùng nói.
⬅ Trước Tiếp ➡