⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Sơ nhìn chằm chằm Tiêu Lãnh Đình, Tiêu Lãnh Đình nhìn chằm chằm đóa huyết hoa kia, tại sao lại đến đúng lúc này!
“Được rồi, tôi tạm thời không chạm vào em, nhưng em cũng phải giúp tôi giải quyết.” Tiêu Lãnh Đình chỉ chỉ chính mình, lửa dục đã nổi lên rồi.
Vốn dĩ trong lòng anh còn có một tia hy vọng Hạ Sơ chỉ đang lừa anh, không ngờ lúc này lại thành sự thật.
“Được, tôi tới giải quyết.” Cô hùng hồn nói rồi đi về phía toilet.
Đợi khi cô đi ra, trên tay đã bưng một chậu nước, lần trước cô đã dùng biện pháp này giải quyết.
“Em còn muốn dội nước vào tôi một lần nữa?” Tiêu Lãnh Đình tức giận tới nỗi nổi gân xanh, lần trước anh không thể hoạt động
Hiện tại dưới tình huống anh không có vấn đề gì, cô lại muốn giở trò cũ, rốt cuộc người phụ nữ này có biết cái gì gọi là sợ hãi hay không? Anh nhìn qua dễ tính vậy sao?
“Không phải hiệu quả lần trước rất tốt sao? Nếu không còn định làm gì nữa?” Lúc này Hạ Sơ vô cùng ngay thẳng, quên mất rằng lần trước mình trêu chọc anh như thế nào.
Trên thực tế cô chỉ học được một vài chiêu quyến rũ đàn ông, nhưng thực tiễn thì đúng là chỉ có một đêm ba năm trước.
“Để xuống cho tôi.” Tiêu Lãnh Đình trầm giọng nói.
Hạ Sơ chỉ đành thả cái chậu xuống, Tiêu Lãnh Đình nhìn thấy dáng vẻ vô tội của cô, thật sự tin rằng ngày hôm đó chẳng qua cô chỉ diễn mà thôi.
Người phụ nữ này căn bản không có kinh nghiệm ở phương diện này, không lẽ cô còn dừng lại ở tư tưởng chuyện nam nữ cần phải dùng thân thể?
“Anh này, tôi, tôi khai thật nhé, tôi thật sự chưa từng thực chiến, hay là tôi nợ trước, đợi về sau tôi biết sẽ trả nợ cho anh?” Hạ Sơ muốn mặc cả với anh.
Tiêu Lãnh Đình có chút câm nín, loại chuyện này còn có thể mặc cả sao? “Không được, em đã lừa tôi vài lần, về sau em sẽ biết? Em định tìm ai luyên tập?”
Nghĩ đến hình ảnh như vậy, giọng của anh lạnh hơn rất nhiều, anh càng không bỏ qua cho Hạ Sơ.
“Tôi chỉ nói thế thôi, không muốn tìm ai luyện tập cả.” Hạ Sơ khóc không ra nước mắt, tại sao càng bôi càng đen vậy?
“Lại đây, bây giờ tôi sẽ luyện tập cho em.” Tiêu Lãnh Đình đưa ra thông báo cuối cùng.
“Tôi...”
“Tôi đếm đến ba, nếu em không đi qua, tôi sẽ thật sự tắm máu chiến đấu! Ba...” Sự thật chứng minh, mỗi lần Tiêu Lãnh Đình uy hiếp đều có hiệu quả.
Hạ Sơ nhanh chóng đi đến trước mặt anh, lúc này trên mặt cô nào còn vẻ lạnh lùng gì nữa, chỉ còn vẻ hoảng hốt khó thể giải thích.
“Tôi, tôi phải làm cái gì?” Cô nhăn nhó, mặc dù từ trước gặp không ít phiền toái trong công việc, nhưng dù khó giải quyết thế nào cô cũng có thể nhẹ nhàng giải quyết.
Nhưng phiền toái lần này là lần đầu tiên cô gặp phải! Cô có chút luống cuống chân tay, không biết nên làm sao mới phải.
“Em nghĩ thế nào?” Tiêu Lãnh Đình chỉ ngồi bất động, lúc trước không phải cô nhóc này báo thù rất giỏi sao? Bây giờ thật sự muốn cô làm chút gì đó cô lại luống cuống.
Hạ Sơ đứng bất động tại chỗ, bị tầm mắt của anh nhìn đến nỗi da đầu tê dại, sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh, áp lực anh mang đến còn khiến người khẩn trương hơn cả thi đại học.
Đợi thật lâu không thấy cô nhúc nhích, Tiêu Lãnh Đình liền duỗi tay kéo người lên giường, đè người lên.
2: Đừng sợ, tôi sẽ không muốn em
“Anh này, anh đã nói sẽ không chạm vào tôi....” Trong mắt Hạ Sơ hiện lên một tia hoảng loạn.
“Cứ vậy đi, tôi sẽ không muốn em.” Môi mỏng chậm rãi in lên đôi môi đỏ gợi cảm kia, cảm giác rất mềm mại, giống như thạch trái cây.
Trong mắt Tiêu Lãnh Đình đã bị dục vọng bao phủ, Hạ Sơ không dám trái lời, đành phải im như ve sầu, không nhúc nhích.
Không cho cô chút cơ hội thở dốc, nụ hôn của anh cuồng nhiệt lại nóng bỏng.
“Anh...”
“Đừng sợ, tôi sẽ không muốn em.” Có lẽ là để cô yên tâm, anh nhẹ nhàng nói vào tai cô, những lời này chính là một lời hứa.
Hạ Sơ bị anh hôn cũng dần dần động tình, lúc này cô lại không chán ghét sự đụng chạm của anh, hình ảnh nóng bỏng ba năm trước lại lần nữa xuất hiện trong đầu hai người.
Có một số việc một khi bắt đầu liền không thể dừng lại, môi người đàn ông vẫn không rời đi, chỉ có điều cơn bão táp vừa rồi biến thành mưa phùn kéo dài.
Đợi anh rời đi, mái tóc lỏng lẻo của cô đã xõa tung.
Khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, trong mắt có chút hơi nước, môi đỏ quyến rũ, anh nhanh chóng dời mắt đi, sợ lại có cảm giác lần nữa.
Mặc dù vừa rồi hai người cũng không thật sự bắt đầu, nhưng lại có một cảm giác vô danh, Hạ Sơ nhìn thấy chiếc váy của mình bị kéo ra một nửa.
Cô nhanh chóng đứng dậy, “Tôi đi hít thở không khí.” Cô gần như hoảng loạn chạy đi.
Nhanh chóng chạy trốn vào toilet, nghĩ đến biểu hiện say đắm vừa rồi của mình, cô ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương, vậy mà ánh mắt cô lại mơ màng, mái tóc tán loạn, nhìn thế nào cũng giống như đã làm loại chuyện này.
Lúc cô đi ra, Tiêu Lãnh Đình đã thu dọn xong, anh nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, “Tiểu Sơ Nhi, lần sau tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho em đâu.”
Vốn dĩ cái ôm của anh rất dịu dàng, nhưng lời nói dừng bên tai Hạ Sơ lại khiến cả người cô run lên, toàn thân ớn lạnh, lần này coi như lừa gạt được, vậy lần sau thì sao?
Nhất thời cô có chút nghẹn lời, chẳng lẽ cô nên phản bác một câu, nếu chọc giận người đàn ông này, còn không biết lát nữa anh sẽ làm gì cô, đành phải thoát khỏi tay anh.
“Cái đó, cái đó, tôi... Tôi không có cái đó, anh có thể ra ngoài mua một ít cho tôi được không?” Vốn dĩ cô muốn để Tiêu Lãnh Đình gọi điện cho quầy lễ tân, để người phục vụ đưa lên.
Nhưng cô lại không muốn người khác biết chuyện của mình, cho nên đành phải làm phiền Tiêu Lãnh Đình đi làm.
“Cái nào?” Tiêu Lãnh Đình khó hiểu.
“Chính là thứ mà phụ nữ dùng hàng tháng ấy, anh hiểu chứ.” Hạ Sơ chỉ đóa huyết hoa vừa rồi.
Tiêu Lãnh Đình nháy mắt hiểu ra, “Không lẽ em định tìm cơ hội chạy trốn lần nữa? Tôi nhờ quầy lễ tân tới lấy là được.”
“Tôi... không muốn bị người ta biết, mất mặt.” Hạ Sơ ngượng ngùng xoắn xuýt giải thích.
“Hơn nữa, váy tôi cũng bẩn rồi, anh cảm thấy tôi còn có thể chạy trốn đi đâu? Cho dù chạy thoát, chẳng phải anh cũng sẽ bắt tôi về sao?”
“Ừm, cũng đúng.” Tiêu Lãnh Đình hôn một cái lên môi cô, “Ngoan ngoãn chờ tôi trở lại, không được chạy lung tung nữa.”
“Anh định mặc quần áo thế này sao?” Hạ Sơ chỉ chỉ dấu son môi trước ngực anh, có chút ngượng ngùng.
“Có cái gì không thể?” Tiêu Lãnh Đình quét mắt nhìn dấu son môi đỏ trước ngực, mặc cho ai đều sẽ cảm thấy vô cùng ái muội. Nhưng trong lòng anh lại rất vui vẻ, bởi vì dấu vết này do cô lưu lại.
Nói xong, anh trực tiếp đẩy cửa rời đi, nghĩ chắc hẳn lần này cô nhóc sẽ không chạy trốn, Hạ Sơ nhìn bóng dáng rời đi của anh, lúc này trái tim mới dần hạ xuống.
......
⬅ Trước Tiếp ➡