⬅ Trước Tiếp ➡
“Đó là đương nhiên, tình cảm của chúng tôi cũng không ảnh hưởng gì, tại sao phải đổi ngày?”
Trước khi bước vào giới giải trí, cô ta đã có hai gương mặt, bất kể chuyện gì cũng làm rất kín kẽ, đừng nói đến chuyện lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy, cô ta đã sớm luyện được một khuôn mặt dày rồi.
“Loại phụ nữ đê tiện có gì đẹp.” Tiêu Lãnh Đình lạnh lùng lên tiếng, anh không hề quên năm đó Hạ Sơ khóc rất thương tâm.
Mặc dù rất biết ơn cặp tra nam tiện nữ kia đã đẩy Hạ Sơ đến bên cạnh anh, nhưng trong lòng anh lại xem thường người như vậy.
“Anh về rồi à?” Lúc này Hạ Sơ mới nhìn thấy Tiêu Lãnh Đình xách theo túi lớn túi nhỏ. “Anh đi siêu thị đánh cướp à?”
Cô chẳng qua chỉ nhờ anh đi mua băng vệ sinh, có phải anh thiếu chút nữa dọn sạch siêu thị của người ta rồi không.
“Người phụ nữ vô lương tâm, tự tìm thứ mình cần đi.” Anh ném đống chiến lợi phẩm lên giường, còn mình thì xách theo túi nhỏ đi vào phòng bếp.
1: Uống vào sẽ không đau
Lúc này Hạ Sơ cũng không thèm nghe Nam Nhược Thu nói cái gì, nhìn đống băng vệ sinh trên giường, e rằng đủ dùng cho cả năm nay.
Bên cạnh còn có quần áo nữ và những thứ khác, không thể không nói ở phương diện này anh rất cẩn thận.
Hạ Sơ cầm một bộ quần áo đi vào phòng tắm thay, cô phát hiện mấy món đồ Tiêu Lãnh Đình mua cho cô lần này đều có màu sắc rực rỡ, chỉ không có màu đen.
Cô thay sang một cái váy màu hồng phấn, lâu lắm không mặc đồ màu hồng như thế.
Lúc đi ra, cô phát hiện Tiêu Lãnh Đình vừa rồi xách thứ gì vào phòng bếp, đến giờ vẫn còn trong phòng bếp không ra.
Chẳng lẽ cậu chủ như anh còn biết nấu cơm? Hạ Sơ có chút nghi ngờ đi đến phòng bếp, phát hiện anh đang vụng về thái lát gừng.
Chẳng qua thứ anh thứ anh thái ra không còn được gọi là lát gừng, mà là miếng gừng.
“Ách... Anh này, anh đang làm gì vậy?” Hạ Sơ hỏi, bên cạnh cũng không thấy nguyên liệu nấu ăn gì, anh chỉ thái mỗi gừng để làm gì?
“Lát nữa em sẽ biết, ra ngoài xem TV một lát đi.” Tiêu Lãnh Đình đẩy cô ra khỏi phòng.
Hạ Sơ cũng không biết anh định làm gì, tin giải trí vừa rồi đã sớm kết thúc, đã không còn nhìn thấy mặt của Nam Nhược Thu.
Cô có chút nhàm chán lấy di động ra xem tin tức, phát hiện trong Weibo lại xuất hiện mấy tin nhắn của Thịnh Chính Tu.
Đơn giản là hỏi cô ở đâu, anh ta đi tìm cô, khóe miệng Hạ Sơ hiện lên nụ cười mỉa mai, không để ý đến anh ta.
Nhìn nhìn đồng hồ, đã gần đến 11 giờ rồi, buổi chiều cô còn phải về trường đi thi, nhìn thoáng qua người đang bận rộn trong bếp.
Trong lòng Hạ Sơ cũng không rõ, không biết anh có để cô đi hay không.
Khoảng năm phút sau, Tiêu Lãnh Đình bưng một bát canh đi ra, khóe miệng chứa nụ cười hưng phấn, “Mau uống, uống vào sẽ không đau.”
“Cái gì?” Hạ Sơ mờ mịt nhìn Tiêu Lãnh Đình.
“Gừng lát và đường đỏ, có người nói với tôi nấu thế này cho em uống sẽ không đau bụng nữa, đúng rồi, tôi còn mua túi chườm nóng cho em.”
Em sạch điện xong đặt lên bụng, ừm, còn nữa, mấy ngày nay không được ăn cay, cũng không được đụng vào nước lạnh.” Tiêu Lãnh Đình lặp lại lời của bác gái ở siêu thị một lần nữa.
Từ trước đều là Tiếu Dương làm những việc này cho cô, cô ngại những việc này quá phiền toái, thà rằng bị đau cũng lười đi nấu.
Nhưng Tiêu Lãnh Đình và cô không thân cũng chẳng quen, tổng cộng cũng chưa gặp nhau mấy lần, lấy thân phận của anh sao có thể làm những việc này.
“Thất thần làm gì, mau uống đi, có phải hơi nóng đúng không, thế thì để nguội rồi lại uống.” Tiêu Lãnh Đình dịu dàng nói.
Hạ Sơ rất khó có thể liên tưởng người đàn ông dịu dàng trước mặt với người đàn ông lạnh lùng tà mị ba năm trước.
“Anh... tại sao lại làm những thứ này?” Cô chỉ cảm thấy kỳ lạ, cô với anh không thân cũng chẳng quen.
“Không phải vừa rồi em nói đau bụng sao? Ở siêu thị có một dì nói cho tôi có thể làm như thế.”
“Cho nên anh chỉ vì không muốn thấy tôi đau sao?” Hạ Sơ khẽ cắn môi đỏ, cô ước gì người đàn ông này đối xử với cô tàn nhẫn một chút, như vậy lòng cô sẽ không cảm động.
“Ừ, phụ nữ sinh ra là để được nuông chiều.”Ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng như nước.
Hạ Sơ quay mặt qua chỗ khác, không muốn đối diện với ánh mắt như thế của anh, “Anh này, buổi chiều ở trường tôi có một kỳ thi, tôi muốn về trường.”
Tiêu Lãnh Đình nghe thấy cô muốn rời đi, ánh mắt lạnh xuống, biểu tình trên mặt cũng trở nên lạnh lẽo.
“Em lại muốn lấy cớ bỏ trốn?” Tiêu Lãnh Đình rất rõ ràng, nếu không phải hôm nay anh chặn cô, thì cô đã trốn thoát mất rồi.
.....
2: Uống vào sẽ không đau
“Lần này thật sự không phải lấy cớ, buổi chiều thật sự có một bài thi chuyên ngành, sẽ cộng vào thành tích cuối kỳ.”
Tiêu Lãnh Đình ngồi xuống bên cạnh cô, chăm chú nhìn biểu tình trên mặt cô, “Tôi nhớ em chỉ là sinh viên trao đổi, bằng tốt nghiệp sẽ do bên Mỹ phát.”
“Mặc dù đúng là như thế, nhưng tôi không thể không đi, nếu kỳ thi bên này không đạt tiêu chuẩn, cũng sẽ ảnh hưởng đến tôi.”
“Phải thi bao lâu?” Rốt cuộc Tiêu Lãnh Đình cũng đồng ý.
“Hơn một giờ.”
“Được, lát nữa ăn cơm xong tôi đưa em đi, thi xong tôi sẽ đến đón em, nếu em còn dám trốn, tôi....”
“Tôi biết tôi không thoát khỏi lòng bàn tay của anh.” Cô cũng hiểu người nọ vẫn có chút lương tâm, chỉ cần không chọc giận anh thì sẽ không đến mức tắm máu chiến đấu.
Nếu chọc anh xù lông, không biết có xảy ra chuyện này hay không, Hạ Sơ trả lời rất cẩn thận.
“Đúng đấy, uống đi.” Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Hạ Sơ nhìn thấy người đàn ông nháy mắt lại mỉm cười, tức khắc cảm thấy anh vui buồn bất chợt giống như một đứa trẻ.
Cô bưng bát canh màu đỏ tươi kia lên, mới uống một ngụm suýt chút nữa đã nhổ ra.
Người này bỏ bao nhiêu đường đỏ với gừng lát vào thế? Một mùi hăng của đường đỏ và gừng ập tới trước mặt.
“Uống ngon không?” Hai mắt Tiêu Lãnh Đình giống như đang tỏa sáng, Hạ Sơ nuốt nước miếng.
“Ừm, ngon lắm.” Cô trái lương tâm nói.
⬅ Trước Tiếp ➡