Tuổi này của hắn có sức khỏe và nhu cầu sinh lý mạnh nhất, nhưng hắn đã cấm dục nhiều năm.
Hiện giờ dục hỏa nhen nhóm khiến hắn ngủ không yên.
Trong lòng ngực là con gái mềm mại, nhưng lại là người hắn tuyệt đối không thể mơ ước.
Văn Xuyên thở dài một tiếng, hắn hơi lùi người ra sau một chút, tránh để nhiệt độ nóng bỏng trên người mình làm con gái tỉnh giấc.
Hắn không thể rời Điềm Điềm nửa bước, cô sẽ sợ hãi, nhưng hắn lại không thể dập tắt lửa trước mặt con gái, vì thế đành cố chịu đựng ngọn lửa đến hơn nửa đêm.
Ánh trăng mông lung xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào phòng nhìn trộm gương mặt ẩn nhẫn thống khổ của người đàn ông, nhìn trộm gân xanh trên thái dương hắn, cũng nhìn thấy cự vật đang chờ ra trận nhưng lại khó có thể bùng nổ, hắn
bị tra tấn đến đầu đầy mồ hôi.
Sáng sớm hôm sau, Văn Điềm tỉnh lại từ trong lòng ba.
Cô lén lút ngẩng đầu lên nhìn liền thấy chiếc cằm của ba, chiếc mũi cao thẳng như một đỉnh núi, lông mày như được vẽ nên, dưới đó là đôi mắt giống như mắt cô đang nhắm lại, hiển nhiên Văn Xuyên chưa tỉnh.
Vì không muốn hắn bị tỉnh giấc nên cô nhẹ nhàng chui từ trong lòng hắn ra, sau đó rón rén xuống giường.
Trong chiếc tủ khắc hoa có nội y và đồng phục của cô, Văn Điềm lấy ra đặt trên ghế, sau đó nhanh nhẹn cởi áo ngủ rồi quay lưng về phía giường thay quần áo.
Thật ra Văn Xuyên đã sớm tỉnh từ giây phút con gái chui ra khỏi lòng mình.
Hắn bị du͙c vọng tra tấn đến hơn nửa đêm, đầu có chút đau nên muốn nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát.
Nhưng tiếng động truyền đến bên tai lại thành công thu hút sự chú ý của hắn.
Tiếng động sột soạt của vải dệt cực kỳ rõ ràng, Văn Điềm đang thay quần áo.
Lúc này hắn càng không thể mở mắt, nhưng trong đầu lại không tự chủ được mà phác họa dáng người của con gái.
Làn da trắng nõn mềm mại, chỗ nào trên người cô cũng gầy, vòng eo nhỏ một tay hắn là có thể ôm hết, ngực cô còn
chưa phát dục, khi dán lên người hắn cũng không cảm nhận được sự tồn tại đặc biệt của nó.
Nơi mềm mại nhất chính là mông của cô, xúc cảm trơn mượt tuy hắn chưa từng được trực tiếp chạm vào, nhưng đã có thể tưởng tượng được.
Lúc này bên tai truyền đến tiếng bước chân, hình như con gái đứng không vững, bước được hai bước thì suýt ngã, sau khi đứng vững thì mới tiếp tục bước đi.
Sau đó liền vang lên tiếng đóng cửa.
Văn Xuyên mở mắt ra, mắt hắn ngập tràn tơ máu, con ngươi chứa sóng ngầm mãnh liệt.
Sau khi sóng ngầm tạm lui, trong mắt hắn chỉ còn lại tia u ám.
Hắn thật ghê tởm, không có phụ nữ mà lại ảo tưởng đến cô con gái nhỏ của mình.
Văn Điềm không hề đề phòng hắn, nhưng lòng hắn lại mang ý xấụ
Tuyệt đối không được, hắn không thể gây ra sai lầm với Văn Điềm.
Hắn phải làm một người cha tốt, Văn Điềm là ánh sáng duy nhất trong cuộc sống của hắn, hắn không thể để ánh sáng đó vụt tắt.
Văn Điềm vừa mới đi rửa mặt đánh răng xong thì định chuẩn bị nhóm lửa hâm lạnh bánh bao thịt mà hôm trước vừa làm cùng ba.
Cô vừa vào bếp đã thấy một bóng người cao lớn trong đó.
“Ba dậy lúc nào thế?” Cô chạy chậm qua ngồi cạnh Văn Xuyên.
“Lúc con đi rửa mặt.” Văn Xuyên thêm củi, hắn quay sang nhìn con gái đang ngồi xổm bên cạnh.
Chờ đến khi Văn Điềm ăn sáng xong, Văn Xuyên cũng đã sửa soạn ổn thỏa.
Hắn uống hai ba ngụm hết chén cháo, lại ăn thêm hai cái bánh bao thịt liền đưa con gái đi học.
Trường tiểu học này là trường học duy nhất ở trấn trên, cách nhà bọn họ khá xa.
Dáng người Văn Xuyên cao lớn, chân cũng dài, nhưng vì để con gái có thể theo kịp nên hắn cố ý đi chậm hơn, tốn hơn nửa tiếng hai người mới đến được cổng trường