Ba tháng trước mới nhận về.
Giữa hai chị em không thân thiết cho lắm, nhất là khi người chị này còn có chút sợ hắn.
Hiện giờ, bộ dáng này cứ như thay đổi thành một người khác.
Bởi vì Nam Vũ trầm tư trong chốc lát, nhân vật trong trò chơi nhanh chóng bị quần ẩu, chết rồi.
Hắn ném di động lên sô pha, lại nhìn Nam Tinh vài lần.
Tiếp đó, đôi mắt hạnh của hắn nheo lại, kéo mũ lưỡi trai lên, như thể muốn nhìn rõ cái gì.
“Bị đánh?”
Ngữ khí của hắn không tốt tí nào.
Nam Tinh nâng tay, sờ soạng vết bầm tím trên trán.
Hắn đứng dậy, từ sô pha đi đến trước cửa lớn.
Dáng người thiếu niên cao gầy, trang sức trên cổ va chạm vào nhau vang lên chuỗi âm thanh đinh đang.
Giọng nói của Nam Tinh vẫn thản nhiên, “Không có việc gì.”
Nam Vũ ‘xuy’ một tiếng, “Câu trả lời ba phải này của chị cũng chẳng khiến cho người đánh chị bị trừng phạt đâu.” Nói trong nói ngoài, mang ý tứ châm chọc.
Nếu như bình thường hắn nói xong mấy lời này, chị của hắn sẽ cúi đầu không nói lời nào hệt như hắn đang khi dễ chị ấy.
Mà mỗi lần nhìn cái dáng vẻ ngu ngốc kia, hắn trừ bỏ tức giận thì chỉ muốn cười lạnh.
Con cháu Nam gia, người nào cũng có đầu óc, sao lại lòi ra một người không có đầu óc như vậy nhỉ?
Hắn vẫn luôn tự nghĩ, chắc là do mẹ sinh non nên đầu óc của chị bị giữ lại trong bụng mẹ.
Nam Tinh nhướn mày, “Quan tâm chị?”
Nói xong, Nam Vũ đáp lại bằng một tiếng cười lạnh.
“Thay vì để tâm vào mấy điều không đâu này, chị nên nghĩ cách để không bị người khác bắt nạt đi.”
Dứt lời, máy tính trên bàn phòng khách phát ra từng tiếng tích tích tích.
Nam Vũ lập tức quay đầu bước qua, tựa hồ như đang có chuyện khẩn cấp.
Trước khi rời đi, bước chân của hắn có dừng một chút, hơi nghiêng đầu, chiếc mũ lưỡi trai kéo xuống rất thấp, chỉ để lộ sườn mặt soái khí nhưng trong trẻo lạnh lùng.
“Nhà chúng ta có rất nhiều tiền, chị biết không?”
“Ừ.”
“Thật không có đầu óc mà, đánh không lại bọn họ còn không biết đường thuê hai người vệ sĩ theo sau.”
Giọng nói của hắn có chút lạnh nhạt, “Nếu có người dám chọc giận chị, kêu vệ sĩ kéo người ta đến rừng cây mà đánh một trận. Biện pháp đơn giản như vậy mà chị cũng nghĩ không ra?”