Nhưng Tống Cảnh Hiên càng xem càng khiếp sợ.
Người con gái thần bí này từ đâu nhảy ra vậy?
Tuy trong lòng gợn sóng mãnh liệt, nhưng hắn rất có tự giác không hỏi chuyện của Nam Tinh.
Cảm xúc hiện tại của Quyền Tự nhìn qua thực không ổn định, tốt nhất không nên nghiên cứu kỹ lưỡng làm gì.
Đoạn video trên tường rốt cuộc chấm dứt, sau lại lặp đi lặp lại, con người màu xám nhạt của Quyền Tự nhìn chăm chú.
Qua một lúc lâu, cánh môi đỏ sẫm của hắn chợt cong lên một độ cong không mấy rõ ràng, tâm tình không tồi, những tơ máu trong mắt cũng rút đi không ít.
Lười biếng ngả người vào sô pha, nhìn chằm chằm đoạn video.
Không biết nhìn được bao lâu, Tống Cảnh Hiên không nhịn được, thấp giọng khụ một tiếng.
“Chú tính ở lại đây, chẳng lẽ là vì cô ấy?”
Người đàn ông không nói chuyện.
Tống Cảnh Hiên biết, mình đoán đúng rồi.
Mà cũng chẳng cần đoán, chỉ cần nhìn sơ qua là biết.
Tống Cảnh Hiên dừng một chút, nói, “Đám người đang đuổi bắt chú đã biết chú ở đây, nếu không chúng ta đổi chỗ ở khác?”
Giọng nói vừa dứt, rốt cuộc hấp dẫn được sự chú ý của người đàn ông trên sô pha.
Chỉ là, đáp lại là câu trả lời từ chối của người đàn ông, “Ở đây đi, không đi đâu hết.”
Tống Cảnh Hiên chép miệng, song cũng không nói gì nữa.
Sáng sớm hôm sau.
Nam Tinh bị đánh thức bởi một chuỗi dài tiếng chuông điện thoại.
Vừa nhận cuộc gọi đã nghe thấy giọng nói sốt ruột ở đầu bên kia.
“Nam Tinh, cô đang làm gì? Sao còn chưa đi học?”
“Bây giờ đi đây.”
Người bên kia lại nói, “Chị Kiều Kiều và chị Chu Ny kêu cô mang nhiều tiền đến.”
Dứt lời, cuộc gọi kết thúc.
Nam Tinh ngồi ở góc giường, nhìn đồng phục đặt ở đầu giường, trong chốc lát trầm mặc.
Năm nay nguyên chủ mới được mười bảy tuổi rưỡi.
Đang học năm ba ở một trường trung cấp Tế Thành.
Nghĩ xong, rời giường, đến trường.