⬅ Trước Tiếp ➡
Dứt lời, bè lũ của Lâm Kiều Kiều nháy mắt đã túm tụm vào bao quanh Nam Tinh, một con kiến cũng không chui lọt.
Lâm Kiều Kiều được chúng tinh phủng nguyệt, tựa như nữ vương cao ngạo chiễm chệ trên cao, “Mang tiền không?”
Nam Tinh cúi đầu, nhìn thoáng qua chiếc váy xếp ly mà mình đang mặc.
Chậm rì rì đưa tay sửa sang lại.
Lâm Kiều Kiều thấy Nam Tinh không nói lời nào, tưởng rằng cô đang sợ hãi.
Ngữ điệu châm chọc càng đậm, “Việc cô quyến rũ anh Chu Mạc, quên rồi sao?”
Lâm Kiều Kiều từng bước ép sát, “Gì thế, cô nghĩ anh Chu Mạc sẽ vừa ý cô à?”
Vừa nói vừa vươn tay muốn tát Nam Tinh một cái.
Bang, tay bị Nam Tinh nắm lấy.
Lâm Kiều Kiều sửng sốt.
“Cô dám tránh?”
Nam Tinh trừng mắt nhìn, ngữ điệu nghiêm túc, “Tôi không những dám tránh, mà còn dám đánh cô.”
Giữa lúc giằng co thế này, ngoài ngõ nhỏ bỗng xuất hiện vài người vệ sĩ áo đen.
Một đám lưng hùm vai gấu thân thể khỏe mạnh, đảo mắt vây quanh Nam Tinh.
Tình huống đột ngột xảy ra làm cho tất cả mọi người choáng váng.
Dáng vẻ đối phương vạm vỡ, rất dễ liên tưởng đến xã hội đen.
Nhất thời khiến cho đám người Lâm Kiều Kiều sợ tới mức không dám hó hé một tiếng nào.
Đúng lúc này, một giọng nói chậm rãi vang lên, “Nam Tinh tiểu thư?”
Nam Tinh nghe thấy tiếng gọi, quay đầu nhìn lại.
Là một người đàn ông đeo kính đen mặc âu phục màu đen.
Cô nghĩ ngợi một lúc, người này là trợ lý của Quyền Tự.
“Bạch Vũ?”
Bạch Vũ đưa tay đẩy gọng kính, “Nam Tinh tiểu thư có cần chúng tôi giúp đỡ không?”
Ánh mắt Bạch Vũ lướt qua đám người Lâm Kiều Kiều.
Lâm Kiều Kiều đối với người xa lạ bất thình lình nhảy ra này không có cách nào, nhưng vẫn to gan mở miệng:
“Mấy người muốn làm gì? Tôi nói cho mấy người biết, ba tôi là chủ tịch tập đoàn Lâm thị, mấy người dám động tới tôi, ba tôi nhất định sẽ không tha cho mấy người!”
Bạch Vũ cười cười.
⬅ Trước Tiếp ➡