Cô gái ngồi trên ghế, hai tay bắt chéo, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy nụ cười.
Anh Kiệt vỗ đầu cô: "Rảnh rỗi thế?"
"Đang nghỉ hè mà."
Anh Kiệt nhìn ra ngoài: "Muốn đi chơi không?"
Chiêu An gật đầu mạnh.
"Đợi anh một chút." Anh dọn dẹp bàn, cầm bàn tính đi ra phía trước.
Chiêu An ngồi nguyên chỗ chờ anh.
Căn phòng này là hậu đường của "Khu dân cư Bình Điền", cũng là phòng khách của nhà anh, anh 23 tuổi, cả hai đều đang học đại học, trường không xa nhau.
Cô đến đây 3 năm trước, lần đầu gặp anh, anh đang gõ bàn tính tại quầy, thao tác thuần thục, tỉ mỉ.
Anh hỏi cô cần gì, còn cô chỉ cầm tiền, đối diện anh một lúc, quên cả nhai kẹo cao su.
Khoảng cách gần nhất giữa họ, chỉ là một cái quầy.
Cô lần đầu tiên thấy một chàng trai sạch sẽ đến vậy, sạch đến mức khiến cô muốn lại gần, muốn mở ra xem bên trong là gì.
Vẻ kìm nén của anh khiến cô bị thu hút.
Chiêu An không có cha, mẹ cô ngoài tình yêu thương, chỉ để cô tự do phát triển, cô tuy hiểu chuyện nhưng cũng rất táo bạo.
Hôm đó anh mặc một chiếc áo ngắn tay màu trắng, tóc mai hơi rủ xuống, khi ngẩng đầu nhìn cô vẫn còn nụ cười.
Có người gọi anh, Đạo Niên, đi thu dọn sò khô trên sân thượng.
Đạo Niên, họ của anh là gì nhỉ?
Boom! Boom! Boom!
Chiêu An tim đập nhanh.
·····
Anh Kiệt đi ra, cầm một gói trần bì thủy tinh đưa cho cô: "Đi thôi, muốn đi đâu?"
Chiêu An nhận lấy, rút một cây ra ăn: "Chúng ta đi Ngọc Hồ được không?"
"Ừ, em thích là được."
Anh nắm tay cô, hai người đi ra khỏi hậu đường, không khí chợ đêm ùa vào, hoa ven đường nở rộ, cô bán hàng rong đang nấu mì, mùi thơm bay xa. Có ông già đẩy xe đạp, phía sau buộc một đống bóng bay, phía trước cắm nhiều cối xay gió, trẻ con đi qua đều xin mẹ mua một cái.
Họ đi đến Ngọc Hồ, bên hồ có người bán thức ăn cho cá, 5 tệ một gói, thấy Chiêu An dừng chân, anh xuống mua một gói, đựng vào chậu nhỏ, vẫy tay: "Lại đây."
Cô cất trần bì, chạy nhanh xuống, Anh Kiệt đưa chậu lại gần: "Đi cho cá ăn đi."
Cô nắm một nắm thức ăn ném xuống hồ, cá vàng tranh nhau ăn, ngay lập tức hồ vang lên tiếng nước xao động.
Ném thêm một nắm, có con cá lớn nhảy lên, nước bắn vào mặt Chiêu An.
Chiêu An vừa cười vừa lùi lại, Anh Kiệt lấy khăn giấy lau mặt cô: "Đứng xa một chút."
Chiêu An ngẩng đầu nhìn anh cười, mắt sáng long lanh, con cá lớn lại nhảy lên, cô lập tức thu mình vào lòng Anh Kiệt.
Sau khi cho cá ăn xong, Chiêu An vỗ sạch tay, hai người đến ngồi ở đình nghỉ mát bên hồ.
Xung quanh Ngọc Hồ là công viên rừng, cây cối xanh tốt, còn nghe thấy tiếng ếch kêu từ khe sâu, nơi này không có nhiều người, cô dựa vào vai anh, làm điều mà cả hai thích nhất khi ở bên nhau - nhìn anh.
---
Anh Kiệt khi yên lặng rất đẹp, dường như anh sinh ra đã thuộc về nơi này, như một ông lão, gõ bàn tính, trong một cửa hàng lâu đời, khí chất hoàn toàn hòa nhập vào môi trường này.
Dù thế nào, cô cũng yêu.
"Anh Kiệt."
"Ừ?"
"Chúng ta đã ở bên nhau 2 năm rồi."
"Ừ." Anh cúi đầu nhìn cô.