Chương 6
nãy cô cảm thấy rất đau, nhưng lúc đó vẫn có thể chịu đựng được, vậy mà Giang Ngộ lại không tiếp tục nữa… Vậy nên hai người đã mặc quần áo vào, không làm gì nữa, cả hai nằm trên giường, lúc này cô lại có cảm giác tiểu huyệt của mình hơi ngứa… Cô kẹp chặt hai chân lại, không ngờ một đêm tân hôn tốt đẹp lại bị mình biến thành như vậy.
Cô cảm thấy rất xấu hổ.
Cô cũng muốn đếm phong bao lì xì, nhưng không dám đếm.
Hình như tối hôm nay cô đã nhận được rất nhiều phong bao lì xì, nhưng hầu hết đều là do họ hàng của Giang Ngộ tặng, gia đình của anh rất có tiền.
Khó trách, tiền lương trong công ty không quá cao, nhưng anh lại không hề nghèo.
Lục Chí căng thẳng đến mức không ngủ được, bên cạnh có thêm một người đàn ông khiến cô cảm thấy rất kỳ lạ.
Nhưng Giang Ngộ đã sớm chìm vào giấc ngủ, anh đặt tay lên eo của cô, giống như muốn ôm cô vào lòng vậy.
Lục Chi quay đầu nhìn Giang Ngộ, cô cũng không biết có phải mình đang gặp quỷ hay không, một anh chàng đẹp trai như vậy lại trở thành ông xã của cô.
… Sáng hôm sau, Giang Ngộ vừa tỉnh dậy đã không thấy Lục Chi ở bên cạnh, anh còn tưởng cô đã đi ra ngoài.
Anh rửa mặt xong, đang chuẩn bị đi ra ngoài thì lại nhìn thấy Lục Chi đang đeo tạp dề đi từ trong phòng bếp ra, cô nhìn anh nói.
“Em làm bữa sáng cho anh rồi, tay nghề của em cũng không được tốt cho lắm, anh có muốn ăn không?" Giang Ngộ gật đầu, nói được.
Lục Chi nhìn thấy bộ quần áo anh đang mặc khác với mọi khi, hình như hôm nay anh phải đi dự đại hội, vì vậy anh đã mặc một bộ âu phục màu đen, bên ngoài khóc một chiếc áo khoác màu xanh đen.
Mấy người không có dáng người hoàn hảo, mặc bộ âu phục này trông như mấy ông già, tại sao anh có thể mặc đẹp đến như vậy?
Dáng người hoàn hảo là có thể khống chế được nó rồi.
Lục Chi đi vào phòng bếp để mang bữa sáng ra cho anh, hôm nay cô làm món cháo thịt nạc, một chiếc bánh bao nhỏ và một cốc sữa đậu nành do chính tay cô tự đánh, cô cũng không biết anh có thích hay không.
Lục Chi đưa cho anh một cái bát, “Em không biết anh thích ăn cái gì, nên em chỉ làm đơn giản vậy thôi.
Anh thích ăn cái gì thì cứ nói với em, sau này em sẽ làm cho anh ăn.” Vừa nghe thấy những lời mà cô nói, Giang Ngộ đã quay sang nhìn cô.
“Anh không phải loại người kén ăn, em làm món gì thì anh ăn món đó.” Lục Chi cảm thấy mình vẫn đang nằm mơ, cô không thể tin được một người đàn ông như vậy lại trở thành chồng của mình, thậm chí giọng nói của anh còn dễ nghe như vậy, Thượng đế đã giành một sự ưu ái rất lớn cho anh… Cô có cảm giác người đàn ông này hoàn hảo không có gì để chê cả.
Sau khi ăn sáng xong, Giang Ngộ đang chuẩn bị rời khỏi nhà, thì Lục Chi lại gọi anh lại, hỏi một câụ “Tối nay anh có về nhà ăn cơm không?
Nếu anh quay về ăn tối thì em sẽ nấu cơm cho anh.” Buổi trưa bọn họ đều ăn luôn ở đơn vị, chính vì vậy cô chỉ làm được bữa tối.
Hiện tại Lục Chi không có việc gì làm, cô đã nghỉ việc, cũng chưa có ý định tìm công việc mới, ở thủ đô mấy năm nay cô đã dành dụm được không ít tiền, trong nhà