⬅ Trước Tiếp ➡
Cánh cửa bị đẩy ra thô bạo, Bạch Vi lúc này cuộn tròn trên giường, sợ sệt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bạch Hiển về hướng này đi đến, khóc lóc nhảy xuống giường, nhào vào trong lòng Bạch Hiển, nức nở thành tiếng: "Anh hai, anh hai, em sợ lắm.. Anh hai.."
Cô cũng bất quá chỉ là sinh viên đại học bình thường. Nói tới gia cảnh, có lẽ so với bạn bè cùng tuổi hơi có hậu đãi một chút, nhưng vẫn như cũ bình phàm, không quá nổi trội.
Nhân sinh từng trải, cái chết vừa mới trôi qua làm cô rùng mình, cả người sợ hãi, không biết như thế nào cho phải. Cô chỉ có thể gắt gao ôm lấy thân thể cao lớn tràn ngập độ ấm của anh trai, cảm thụ cái ôm mạnh mẽ từ hắn mới có thể cảm thấy mình không phải chịu bất luận tổn thương nào.
Từ nhỏ đến lớn, tất cả những việc Bạch Vi làm không được, đều là Bạch Hiển thay cô giải quyết. Hiện tại bị bác hai ruột thịt hãm hại, sau đó lại không hiểu bằng cách nào mà xuyên vào vị hôn thê chưa qua cửa của Bạch Hiển, Bạch Vi lúc này mới cảm nhận được, cái gọi là hoàn toàn không thể giải quyết.

⬅ Trước Tiếp ➡