Chương 12
Hà Lộ.
Thứ nhất vì anh không muốn Đỗ Khải gây chuyện, thứ hai… anh cũng không biết trong lòng mình đang muốn gì… Trình Diệu Khôn sớm đã chán ngấy cuộc sống ngồi trong phòng bao uống rượu trêu gái rồi, anh đứng dậy nói muốn rời đi.
Đỗ Khải hỏi anh muốn đi đâu, anh nói chỉ đi dạo quanh đây một chút.
Tuy không biết phải nói gì, dù sao anh cũng là khách từ xa, không bàn đến chuyện Trình Diệu Khôn đã luôn bảo vệ cậu những ngày tháng bên trong kia.
Cậu rất ngưỡng mộ Trình Diệu Khôn, muốn đem những cái tốt nhất nơi đây ra để đối đãi anh.
Vì thế, cậu cũng đứng dậy, đưa Trình Diệu Khôn ra khỏi KTV.
Thành phố J tuy chỉ là thành phố tuyến 18, nhưng phong cảnh ở đây cũng rất đặc biệt, còn có các văn hóa đa dạng từ các dân tộc thiểu số khác nhau, hơn nữa lại gần biên giới.
Mấy năm nay chính phủ cũng thường đến đây khai phá, người đến du lịch cũng nhiều lên, kinh tế địa phương cũng đang dần từng bước phát triển.
Khi họ bước ra thì chỉ mới hơn 10 giờ, cũng chính là thời điểm chợ đêm náo nhiệt nhất.
Đỗ Khải đưa Trình Diệu Khôn đi dạo vòng quanh chợ, hai bên đường đầy các quán ăn, che hết các cửa hàng đằng saụ Ở đây bán rất nhiều thứ, có cả những đồ trang trí đậm chất dân tộc của người bản địa vùng này.
Đỗ Khải không có hứng thú với mấy cái này, nhưng Trình Diệu Khôn lại cảm thấy khá mới lạ, tay cầm ly nước chanh lạnh rảo bước xung quanh.
Lâu rồi không đi dạo phố, ban đầu anh chỉ tính đi dạo một chút nhưng giờ Trình Diệu Khôn đã ở đây hơn một tiếng đồng hồ, đến khi ra khỏi chợ đêm, trên người đầy túi lớn túi nhỏ.
Anh cũng không biết mình mua làm gì, nhưng cứ cảm thấy muốn mua thì liền mua.
Sau khi ra khỏi chợ đêm, Đỗ Khải dẫn anh đến một tiệm đồ nướng nổi tiếng.
11 giờ đêm, gió thổi mát mẻ, Trình Diệu Khôn uống bia lạnh, ăn đồ nướng BBQ, bên cạnh là Đỗ Khải ngồi khoác lác liên tục, đây mới là cảm giác sinh hoạt thường thấy.
Anh cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng Đỗ Khải đứng ngồi không yên, trong lòng nhớ đến cô gái dâm đãng nhiều nước kia.
Ban đầu muốn giới thiệu cho Trình Diệu Khôn, nhưng nếu anh không thích thì cậu xin miếng thịt này nhé Trình Diệu Khôn thấy vây nên ăn xong rồi nói muốn về nhà nghỉ ngơi.
Dù sao đêm nay cũng không tồi, mua được rất nhiều đồ, đồ ăn BBQ ở đây cũng rất ngon, đặc biệt cây cá nướng sả kia, trên cả tuyệt vời Đỗ Khải mời anh quay về phòng bao kia cho có lệ, Trình Diệu Khôn từ chối, đi cùng cậu đến trước cửa KTV rồi quay về nhà nghỉ.
Mẹ Hà đã nói sẽ đóng cổng lúc 12 giờ, vì thế khi anh trở về, thì cũng sắp đến giờ.
Sau khi đỗ xe và mang đống đồ mới mua vào nhà, anh nhìn thầy Hà Lộ thả tóc xuống đang đi ra sảnh.
Cô đã thay đồ, mặc một bộ đồ ngủ áo ngắn quần đùi màu trắng có hình hoạt hình.
Quần ngủ cũng không quá ngắn, chỉ trên đầu gối khoảng hai tấc, quần áo cũng rộng thùng thình… Nhưng ngoài sảnh không bật đèn, chỉ có ánh sáng loáng thoáng từ ngoài chiếu vào khiến bộ đồ ngủ kia nhìn như xuyên thấu, Trình Diệu Khôn lờ mờ nhìn ra đường cong trên cơ thể cô.
Hai chân tinh tế thẳng tắp, thon gọn, eo nhỏ đến mức Trình Diệu Khôn nghĩ rằng mình chỉ dùng một tay là có thể bẻ gãy, thân hình tuy bé