⬅ Trước Tiếp ➡

Diệu Khôn xuống xe, thân hình cao lớn đứng thẳng, chỉ như vậy thôi mà đã như muốn trấn áp sự kiêu ngạo của năm thanh niên trẻ tuổi kia.
“Mấy người đang làm gì?” Trình Diệu Khôn nói, giọng điệu nặng nề.
Mấy người kia nghe anh nói tiếng phổ thông, liền biết là từ nơi khác đến.
Bọn họ thấy bên mình đông người hơn nên cũng không sợ hãi, ưỡn ngực lên, tên đầu vàng lập tức đe dọa.
“Mày muốn gì?
Muốn kiếm chuyện à ” Trình Diệu Khôn làm lơ đầu ổ gà, nhìn về phía Hà Lộ nói “Em quen bọn họ không?” “Không quen ” Hà Lộ lập tức lắc đầụ Cô nói xong, Diêm Hải vẫn còn đang nắm ống tay áo của cô quay sang hỏi “Anh ta là gì của em?” Hà Lộ khựng một chút rồi nói “Là anh trai tôi ” Đúng vậy Anh Đỗ Khải là anh trai mình, người này là bạn anh Đỗ Khải nên cô cũng sẽ gọi là anh trai Trình Diệu Khôn nghe Hà Lộ nói vậy, đuôi lông mày nhướn lên, còn Diêm Hải thì cạn lời.
“Anh của em?” Gọi là chú thì còn đáng tin hơn đó… Hà Lộ nghe ra giọng nói ngờ vực của Diêm Hải, nhưng bây giờ cũng không quan trọng nữa, hiện tại đã có người tới cứu cô.
Cô không nghĩ nhiều, cố gắng vùng vẫy cặp sách của mình rồi chạy ra phía sau Trình Diệu Khôn.
Mấy người xung quanh nhìn vào người đàn ông xa lạ, không biết phải làm gì nên quay sang chờ Diêm Hải ra mặt.
Diêm Hải cũng không nói gì, chỉ ngước mặt lên cao, tỏ vẻ không bị yếu thế trước Trình Diệu Khôn.
Trình Diệu Khôn nghiêng người, mở cửa sau xe ra, đi đến chỗ xe đạp bị ngã, cúi người dùng một tay xách xe đạp lên.
Hà Lộ thấy anh nâng xe đạp mình lên như nâng hành lá, đôi mắt sáng lên, cảm thấy cánh tay thô kệch kia không có đáng sợ chút nào, mà là vĩ đại Trình Diệu Khôn nhét xe đạp vào ghế sau, đóng cửa lại rồi mới nhìn qua Hà Lộ.
“Lên xe.” Hà Lộ không nhúc nhích, nhìn nhìn Trình Diệu Khôn, sau đó quay về phía Diêm Hải “Di Di động của tôi.” Trình Diệu Khôn nháy mắt hiểu ra mọi chuyện, anh xoay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn Diêm Hải.
“Cậu lấy di động của em ấy?” Diêm Hải vẫn tự đắc ngước mặt lên, cầm di động lắc lắc trong tay, bộ dạng ngang ngược.
Trình Diệu Khôn định đi lên lấy lại điện thoại giúp Hà Lộ, nhưng Diêm Hải nhanh hơn một bước, hắn bước đến trước mặt Hà Lộ, đưa điện thoại ra, tầm mắt dừng trên bảng tên trên ngực trái.
Trường Trung Học Số 2… Hơn nữa, ngực còn rất to… Hà Lộ thấy ánh mắt hắn dừng trên ngực mình, cô vô thức cúi xuống, giật lấy điện thoại rồi quay lưng đi đến ghế phụ.
Trình Diệu Khôn nhìn Diêm Hải rồi cũng quay về phía ghế lái, Diêm Hải cũng nhìn chằm chằm anh.
Một bên im lặng, một bên luôn tỏ thái độ khiêu khích.
Cửa xe đóng rầm một tiếng, Hà Lộ cũng lên xe.
Trình Diệu Khôn cũng không nhìn nữa, anh đánh xe trở về nhà nghỉ.
Mấy người họ thấy chiếc xe rời đi khỏi đường mòn, có người lên tiếng “Anh Hải, cứ để họ đi vậy sao?” “Sao không?” Diêm Hải tùy ý trả lời.
Nhưng đầu ổ gà không vui “Người đàn ông kia chỉ có một mình, chúng ta có năm người mà phải sợ hắn sao?” Diêm Hải hơi buồn cười, sao hồi nãy anh ta ở đây thì không hùng hổ như vậy?
Hắn liếc nhìn đầu ổ gà một cái “Không nghe người đẹp đó nói là anh trai cô ấy à?” “Nói là chú còn đáng


⬅ Trước Tiếp ➡