⬅ Trước Tiếp ➡
Chưa kể trên cơ thể chúng thường xuyên có những vết bầm tím, ngay cả đứa thứ tư vẫn đang được ẫm bồng cũng không buông tha.
Cô ta mài kim thêu cho thật nhọn và mảnh, chỉ cần đứa thứ tư khóc một tiếng là cô ta đâm một cái.
Kim thêu nhỏ đến mức thậm chí ngay cả lỗ kim cũng không thấy.
Dù Chu Đình Việt cố gắng về nhà chăm sóc họ nhiều nhất có thể, nhưng không phải lúc nào anh cũng ở nhà, nên đương nhiên không thể phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ nghĩ đứa thứ tư rất thích khóc.
Lúc ấy, trong lòng mấy người họ thầm hận, bắt đầu nghĩ cách chỉnh người phụ nữ kia.
Quả nhiên không bao lâu người phụ nữ kia không chịu nổi nữa, lập tức tìm Chu Đình Việt nháo muốn ly dị.
May mắn, đơn ly hôn sớm được chấp thuận.
Ngay khi người phụ nữ vừa rời đi, mấy người bọn họ reo hò hoan hô.
Ngày tháng trôi qua, chúng cũng phát hiện Chu Đình Việt thật sự rất tốt, anh đối xử tốt với chúng từ tận đáy lòng.
Trong một, hai năm đầu, họ kháng cự lại anh, nhưng sau đó cũng dần dần mở lòng và nhận anh là một người cha thực sự
Cứ nghĩ rằng gia đình sẽ sống yên ổn như vậy, nào ngờ lại nghe được tin cha sẽ kết hôn.
Làm sao trong lòng mấy đứa trẻ không sợ hãi, trong đầu lập tức nhớ lại những ký ức mấy năm trước đã bám bụi.
Đứa thứ tư không hiểu gì cả, nhưng khi nghe những gì anh trai nói, cô bé vẫn có chút sợ hãi.
"Anh ơi, vậy làm sao bây giờ?"
Là anh cả của mấy đứa em, trên khuôn mặt hơi non nớt của Chu Thành hiện ra một chút u ám.
"Đừng lo lắng, anh cả có cách khiến cô ta sớm ra khỏi nhà chúng ta giống như người phụ nữ xấu xa trước đây "
Nói xong, cậu bé kêu mấy đứa em đến vây quanh rồi nhỏ giọng sắp xếp.
Mấy đứa trẻ nghe lời của anh cả, đôi mắt của chúng đột nhiên sáng lên, rối rít gật đầụ
"Dạ, sẽ nghe lời anh "
Chu Đình Việt đợi báo cáo kết hôn được phê duyệt rồi mới bước lên tàu vào đất liền.
May mắn, do trường hợp của anh đặc biệt, cấp trên cũng coi như ưu tiên giải quyết giúp anh, lẽ ra ít nhất phải mất một tuần, vậy mà chỉ mất năm ngày đã xong.
Trong thời gian này, anh cũng gọi điện cho cha mẹ ở Kinh thị.
Khi nhận nuôi bốn đứa trẻ, thiếu chút nữa anh chọc cho cha mẹ tức chết.
Nhưng cha mẹ anh cũng không phải là người không thấu tình đạt lý, họ biết anh làm vậy là vì báo ơn, nhưng là cha mẹ, ai mà không thương con mình chứ?
Một cuộc hôn nhân tốt đẹp tan vỡ, anh ly hôn lại còn nuôi bốn đứa con, họ cảm thấy cả đời của Chu Đình Việt đã bị hủy hoại rồi.
Mẹ của Chu Đình Việt, Thẩm Tú Nga vì chuyện này mà bị bệnh.
Cho nên, mấy năm qua Chu Đình Việt rất ít khi về nhà, anh sợ cha mẹ sẽ không thoải mái khi nhìn thấy anh.
Nhưng lần này anh kết hôn là chuyện lớn nên vẫn phải nói một tiếng với người nhà, mà nói ra cũng là chuyện tốt.
Khi nghe tin này, chắc chắn cha mẹ anh sẽ rất vui.
Kết quả quả nhiên là như vậy, khi Thẩm Tú Nga nhận được điện thoại của anh, bà rất ngạc nhiên vui mừng.
"Cái gì? Con trai, con nói lại lần nữa được không? Con muốn gì?”
Chu Đình Việt cười bất lực.
"Con sắp kết hôn rồi Con nói trước, để mẹ yên tâm ”
Nghe anh nói vậy, Thẩm Tú Nga vui đến nước mắt sắp rơi.
"Mẹ không nghe lầm chứ? Con nói con sắp kết hôn sao?"
Trước khi Chu Đình Việt kịp lên tiếng, anh đã nghe thấy mẹ ở bên kia điện thoại hét lên đầy phấn khích "Lão Chu, anh mau tới đây, nghe con trai nói gì nè Nó nói nó sắp kết hôn đó ”
Bên trong ống nghe truyền đến tiếng ồn ào, hiển nhiên cha anh Chu Nhược Đức cũng rất kích động.
Sau đó, giọng trầm ấm của cha anh từ đầu dây bên kia truyền đến "Khụ, Đình Việt, con nói con sắp kết hôn sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡