Tống Oanh Oanh thấy cô không để ý đến mình, lập tức muốn kéo cánh tay cô, nhưng đáng tiếc, Tống Thời Vi đã sớm đề phòng cô ta, giương cánh ta đẩy cô ta sang một bên.
"Tống Oanh Oanh, tôi thấy chính cô mới có vấn đề đó Đã đụng người rồi còn vênh váo, ai cho cô cái mặt to thế hả? Lỡ dì này bị cô đụng xảy ra chuyện gì, lát nữa người nhà họ đến, cô không chỉ phải đền tiền mà còn bị công an gọi đi thẩm vấn đấy Đến lúc đó, hừ, xem cô còn vênh váo được nữa không "
Ban đầu Tống Oanh Oanh còn tưởng rằng Thẩm Tú Nga đang giả vờ, muốn lừa cô ta, nhưng lúc này, thấy sắc mặt bà tái nhợt, mồ hôi chảy xuống, nhìn thế nào cũng không giống như giả vờ, trong lòng cô ta đột nhiên hoảng sợ.
Đỡ xe lên định chạy nhưng Tống Thời Vi sao có thể để cô ta đi dễ dàng như vậy.
Dì này bị cô ta tông trúng, đến đi cũng không nổi, lúc này mà cô ta bỏ chạy chẳng phải là gây tại nạn rồi bỏ trốn sao?
Một tay nắm lấy đầu xe đạp của cô ta.
Tống Oanh Oanh tức giận la "Tống Thời Vi, chị đang làm gì vậy hả? Buông ra ”
Vừa nói, còn không quên nhìn xung quanh, phòng ngừa có người nhà của người kia tới.
Nhưng Tống Thời Vi vẫn nắm lấy không buông.
"Tống Oanh Oanh, nếu muốn rời đi, thì bỏ tiền ra "
Khi Tống Oanh Oanh nghe vậy, đôi mắt liền mở to.
"Tống Thời Vi, chị có bệnh hả? Tôi bỏ tiền gì? Tôi không có tiền ”
Nhưng Tống Thời Vi không tin cô ta không có tiền. Không nói đến tiền lương tạm thời của cô ta là hơn chục tệ một tháng, chỉ Phùng Xuân Mai và bà cụ Tống ở nhà thương yêu cô ta đến mức cho cô ta tiền tiêu vặt cũng không ít
"Không bỏ tiền cũng được, vậy thì chờ người nhà của dì này tới đi "
Tống Oanh Oanh nóng nảy.
"Tôi, tôi...dựa vào gì tôi phải bỏ tiền chứ Đúng là tôi đụng tôi sai, nhưng bà ta đi không nhìn đường, không thể nào chỉ có mình tôi chịu trách nhiệm chứ?”
Thẩm Tú Nga không muốn lừa cô ta.
Yếu ớt giơ tay lên.
"Cô gái nhỏ, cô ấy nói đúng, tôi cũng có trách nhiệm..."
Nhưng Tống Thời Vi không muốn cô ta có lợi Ở nhà cô ta hoành hành ngang ngược không sao, nhưng ra khỏi nhà cũng hoành hành ngang ngược, đụng người rồi muốn chạy, sao có thể được chứ?
"Vậy cô cũng phải chịu một phần trách nhiệm của mình, nhìn dáng vẻ của dì này, có lẽ phải đến bệnh viện, cô trả một nửa số tiền này "
"Tôi ..."
Trong lòng Tống Oanh Oanh tức giận, nhưng không biết nên nói như thế nào, trong lòng cô ta chỉ có thể thầm oán giận Tống Thời Vi không có mắt nhìn Ít nhiều gì cũng là một gia đình Cứ làm chuyện khuỷu tay hướng ra ngoài
Hừ Nghĩ đến đây, cô ta càng muốn đoạt lấy người yêu đoàn trưởng kia
Sau này cô ta không muốn bị Tống Thời Vi cưỡi lên đầu
Nghĩ đến đó, cô ta lập tức vô cùng khó chịụ
"Làm sao tôi biết được bà ta khám bệnh hết bao nhiêu tiền mà bỏ một nửa được "
Tống Thời Vi suy nghĩ một hồi "Dù sao dì cũng không thể đi được, vừa khéo, cô có thể đạp xe đưa dì đi khám bệnh, không phải được rồi à?"
Tống Oanh Oanh mới không làm vậy.
"Chị muốn thì chị đi đi, tôi không đi "
Vừa nói, cô ta vừa lấy từ trong túi áo khoác ra hai tệ, ném cho Tống Thời Vi.
"Chị tốt bụng lo chuyện bao đồng thì đưa bà ta đi đi "
Tống Thời Vi nhìn hai tệ trong tay, giễu cợt "Cô cho rằng đi khám bác sĩ là mua bắp cải ở chợ rau à? Hai tệ đủ chỗ nào hả? Người ta không phải mua thuốc à? Cô cũng phải đưa tiền thuốc ”
Tống Oanh Oanh thấy có người ở trong ngõ đi ta, cô ta không tranh cãi nữa, vội vàng lấy ra một tệ nữa ném cho cô rồi chạy.
"Trên người tôi còn nhiêu đó, thêm cũng không có đâu "
Thấy cô ta nhanh chân chạy, Tống Thời Vi bĩu môi.
Cô ta đúng là kẻ hèn nhát