Đường trắng đắt hơn đường đỏ nhưng quy trình sản xuất rườm rà hơn nên cô chỉ có thể chọn loại đơn giản nhất để làm.
Tuy nhiên, ở chợ đen, năm sáu cân đường đỏ này cô cũng có thể bán được tám hào một cân, vì không cần phiếu nên nhiều người tranh nhau mua.
Ngủ một giấc, trời vừa sáng, cô lập tức thức dậy, mang đường nâu đến chợ đen bán thật sớm, cầm tiền rồi nhanh chóng rời đi.
Dù sao cũng đã năm 78, nhưng sao vẫn chưa có cải cách mở cửa nhỉ?
Lỡ may đi muộn, bị đội kiểm tra bắt gặp, thì gặp rắc rối lớn.
Với lại cô phải mau chóng về nhà, sợ bị bà cụ Tống và nhà bác cả nhìn thấy.
Vừa đến cửa, cô thấy một chiếc ô tô đậu trong ngõ. Điều quan trọng nhất là chiếc xe này, cô cảm thấy rất quen, như thể đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi.
Đang suy nghĩ thì có một người ở phía sau xe đi ra. Người đó cũng sững sờ khi nhìn thấy Tống Thời Vi.
"Tống, đồng chí nhỏ..."
Tống Thời Vi nhìn chằm chằm người đàn ông, đây không phải là tài xế ngày hôm qua đi theo người đàn ông trung niên đến cổng bệnh viện đón dì đó sao?
Sao ông ấy lại xuất hiện ở trước cửa nhà cô?
"Ngài đây là?"
Dường như Tôn Thiều Dân vừa mới tìm ra điểm quan trọng, chỉ vào Tống Thời Vi với ánh mắt hoài nghi "Chẳng lẽ cháu là người yêu của Đình Việt sao?"
Nghe ông ấy nhắc đến Chu Đình Việt, Tống Thời Vi suýt nữa nhảy xuống xe.
"Chú đang nói ai? Chu Đình Việt? Chú biết anh ấy sao? Anh ấy đã về rồi hả? ”
Tôn Thiều Dân suýt bị cô hỏi cho ngớ người, sững sờ một lúc rồi không khỏi bật cười "Vào trong xem sẽ biết ngay "
Thấy ông ấy còn thừa nước đục thả câu, Tống Thời Vi vội vàng dắt xe vào trong sân.
Vào trong nhà, thấy những người đang ngồi trong gian nhà chính, sao có một người trông quen mắt vậy nhỉ?
Người đàn ông thậm chí còn ngồi thẳng lưng theo thói quen, nghe thấy động tĩnh thì chợt quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Tống Thời Vi, khuôn mặt đẹp trai của anh giống như đang cười.
Anh nhanh chóng đứng dậy rồi sải bước về phía cô.
Tống Thời Vi nhìn đến ngây người. Nếu không phải Chu Đình Việt nhanh tay đỡ lấy chiếc xe trong tay cô thì chắc hẳn đã bị xe đập vào chân rồi.
Nhìn anh đỗ xe lại, Tống Thời Vi khẽ chớp mắt, vươn tay nắm lấy cánh tay anh, đôi mắt cười cong thành lưỡi liềm.
"Anh, anh, anh tới thật sao??"
Nhìn cô mừng rỡ khi thấy anh, đương nhiên Chu Đình Việt cũng rất vui.
Anh cong môi cười, xoa đầu của cô.
"Chuyện đã đáp ứng với em, đương nhiên phải nói được làm được "
Tống Thời Vi rất kích động, bởi vì cuối cùng cô cũng nhìn thấy một tia sáng
Nếu như tin tức này làm cho cô kích động, vậy câu tiếp theo của Chu Đình Việt chắc chắn sẽ khiến cô suýt nữa vui sướng bay lên.
Nghe anh nói "Xin lỗi đã để em chờ lâu, anh muốn đợi báo cáo kết hôn duyệt rồi mới xin phép về Em không phải nói muốn kết hôn sớm sao? Tốt nhất là càng sớm càng tốt "
Nếu ban đầu, Chu Đình Việt không hiểu tại sao cô lại gấp gáp như vậy thì hôm nay anh đã hoàn toàn hiểu rồi.
Khi anh và cha mẹ đến, Tống Thời Vi vẫn chưa trở về, cha mẹ cô cũng đang làm ở nhà máy, chính bà nội và bác gái cô tiếp đón họ.
Nghe nói anh là người yêu của Tống Thời Vi, Chu Đình Việt thấy mắt bác gái cả mở to Đặc biệt là khi nhìn thấy chiếc xe phía sau anh, đôi mắt như hận không thể dính vào nó.
Trong khi vừa mời họ vào nhà, bà ta vừa sai người đến nhà máy để gọi mọi người.
Chu Đình Việt cho rằng bọn họ đang gọi Tống Thời Vi và cha mẹ cô. Ai ngờ là cô gái nhỏ trạc tuổi Tống Thời Vi trở về, vừa nhìn thấy anh, cô ta lập tức đỏ mặt. Bác gái cô còn đẩy cô ta đến bên cạnh anh, nói là để cô ta làm quen với anh.
Quen cái gì mà quen?