⬅ Trước Tiếp ➡
Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn công việc có công việc, còn về tính cách của anh, thì từ chuyện vữa rồi đã thấy rõ, anh là một người có trái tim ấm áp và rất tốt với mọi người
Điều quan trọng là anh hoàn toàn vượt qua thẩm mỹ của cô
Anh lại còn là quân nhân, làm chức trung đoàn trưởng nữa, nghe nói gia đình của cán bộ cấp từ tiểu đoàn trở lên có thể đi theo quân, nếu cô kết hôn với anh thì không phải cô cũng có thể đi theo anh vào quân đội sao?
Như vậy chẳng phải hoàn toàn phù hợp với ý định ban đầu của cô, tránh xa nam nữ chính sao?
Chỉ là không biết, quân đội của anh ở đâu? Có xa không?
Nghĩ đến đây, cô cắn đũa trong miệng, nhỏ giọng hỏi "Cái đó, anh này, tôi muốn hỏi, anh đến từ đơn vị nào vậy?"
Chu Đình Việt đang ăn, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt sáng bừng của cô, miệng đang ăn bánh bao suýt nữa thì bị nghẹn, anh nhanh chóng nuốt xuống.
"Tôi là lực lượng đồn trú hải quân Đông Hải "
"Đó là đâu? Có xa nơi này không?”
Chu Đình Việt gật đầu trước đôi mắt lấp lánh của cô.
"Xa "
Nghe anh nói xa, suýt chút nữa Tống Thời Vi cười thành tiếng vì sung sướng.
Quá tốt rồi Yes Chuyện này quá hoàn hảo không thể hoàn hảo hơn nữa
Thấy vẻ mặt cười như nở hoa, Chu Đình Việt có chút khó hiểụ
Vậy là sao? Nghe tin đơn vị của họ ở xa, cô gái nhỏ này vui đến vậy à?
Như thể không mong muốn nhìn thấy anh nhỉ?
Ngay lúc anh đang suy nghĩ lung tung thì đột nhiên nghe thấy đối phương nói một câụ
"Anh này, sao chúng ta không làm người yêu của nhau đi?"
Suýt chút nữa Chu Đình Việt phun hết thức ăn trong miệng ra.
Cũng may anh là người đã từng trải qua sóng to gió lớn nên mới không có hành động thất thố, nhưng anh vẫn không tránh khỏi có chút bị giật mình, nhanh chóng uống hớp nước để dịu xuống.
Đặt cốc nước xuống, anh nhìn Tống Thời Vi ở phía đối diện với vẻ hoài nghi.
"Em, em vừa nói cái gì?"
Tống Thời Vi vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
"Em nói, em muốn làm người yêu của anh "
Như thể sợ anh sẽ hiểu lầm, cô vội vàng bổ sung thêm một câụ
"Với mục đích để kết hôn Càng sớm càng tốt ”
Chu Đình Việt sững sờ.
Là sao? Cô gái nhỏ này bị cặp đôi lúc nãy kích thích đến choáng váng rồi à??
Anh ho khan hai lần rồi nói "Loại chuyện này, tốt nhất đừng đùa giỡn, mau ăn đi, lát nữa đồ ăn sẽ nguội hết đấy "
Thấy anh không chút dao động, Tống Thời Vi có chút lo lắng.
Một cơ hội tuyệt vời như vậy, cô không thể bỏ qua được.
Ai biết được ngày mai cô có phải đi vào cốt truyện hay không. Có câu nói rất hay, làm sao bạn có thể đi dạo bên bờ sông mà không bị ướt giày?
Tránh được mùng 1, không tránh được mùng mười 15
Giáo đâm thẳng dễ tránh né, tên bắn lén khó phòng bị.
Cốt truyện nhảm nhí này cứ như đồ bỏ đi vậy, lỡ đâu trúng phát thì cô toi đời mất? ?
Nghĩ đến đây, cô vội vàng vươn tay véo đùi mình, hai mắt lập tức đỏ lên, đau quá
Trong đầu cô cố gắng nhớ lại những câu thả thính ở đời trước.
Nhưng trong mắt Chu Đình Việt, lại có chút đáng yêụ.
Tống Thời Vi sụt sịt, hai mắt đỏ bừng nói "Em cũng không muốn như vậy đâu, nhưng không biết tại sao từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã cảm thấy rất khác lạ. Anh có biết chơi đàn ghita không?"
Chu Đình Việt có chút bối rối "Tôi, tôi không..."
Nhưng lời còn chưa dứt, đã nghe Tống Thời Vi nói "Vậy sao anh gẩy được dây đàn trong lòng em? Em vốn định đi phiêu bạt giang hồ, nhưng gặp anh, em lại muốn dừng để hỏi đường anh "
Chu Đình Việt "Đường gì?"
Tống Thời Vi "Đường đến trái tim của anh "
Chu Đình Việt "... "
Có thể Tống Thời Vi cũng cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt, nhưng gộp cả hai đời lại, cô chưa bao giờ tỏ tình với ai, chỉ có người ta tỏ tình cô.
⬅ Trước Tiếp ➡