“Tôi muốn anh truyền máu cho anh trai tôi hàng tháng.” Giọng nói của Nhan Mộc Tâm không lớn, anh nhưng nghe rõ ràng, Cố Hàn Đình cau mày: “Cái gì?”
"Tôi nói là… tôi muốn máu của anh!"
Cố Hàn Đình cười lạnh: "Cô muốn tôi dùng máu của mình để cứu anh trai cô?"
"Đúng vậy, thời hạn là hai năm, anh yên tâm, sẽ không vượt quá tiêu chuẩn truyền máu cơ bản nhất, cũng không gây tổn hại nghiêm trọng đến thân thể của anh, nếu anh đồng ý, tôi cũng sẽ đồng ý." ”Nhan Mộc Tâm nhìn vào mắt anh, chờ đợi câu trả lời.
“Cô đang đàm phán với tôi!” Anh cười lớn.
"Tôi có vốn để đàm phán với anh, Cố Hàn Đình, anh tới tìm tôi là vì anh không có lựa chọn nào khác, tôi nghĩ, có lẽ anh đã đi tìm người khác, nhưng không ai thích hợp hơn tôi, anh có thể làm điều này vì an toàn của Châu Y Nhược, tôi cũng sẵn sàng thỏa hiệp vì anh trai của tôi, anh phải nhớ, chúng ta đang đàm phán, mọithứ không phải do anh quyết định, nếu không được, tôi…”
“Nói tiếp…” Anh ngắt lời cô.
“Anh phải trả toàn bộ chi phí điều trị của anh trai tôi, tôi và anh đã ly hôn, chúng ta là hai cá thể độc lập, đừng can thiệp vào cuộc sống của tôi, anh và tôi chỉ có mối quan hệ này.” Nhan Mộc Tâm nói.
“Làm tình nhân của tôi.” Vậy mà Cố Hàn Đình lại dám nói ra những lời này.
Cô cười mỉa mai, nhún nhún vai: "Xem ra tôi với anh không cần nói gì thêm nữa."
"Làm tình nhân của tôi, hàng tháng tôi sẽ truyền máu cho anh trai cô, cũng sẽ chi trả mọi chi phí chữa bệnh của anh trai cô, hai năm, sau hai năm, dù kết quả có ra sao, tôi cũng sẽ trả tự do cho cô, điều kiện của tôi, một điều cũng không thể thiếu, Nhan Mộc Tâm, tôi cũng có vốn liếng của tôi! Cô không còn lựa chọn nào khác!” Cố Hàn Đình rất quả quyết, nhất quyết không chịu lùi bước.
2 Đạt được thỏa thuận
Nhan Mộc Tâm im lặng.
“Cô biết rõ, chỉ cần tôi nói một câu, sẽ không có ai truyền máu cho anh trai cô!” Anh lại bắt đầu uy hiếp.
Nhan Mộc Tâm nhìn anh rồi rơi vào trầm tư, sống qua hai năm là được rồi, hai năm có thể đổi lấy mạng của anh trai cô, vô cùng có lợi, thật ra, kết quả hôm nay cũng chỉ có thể như vậy.
“Được, nhưng tôi muốn anh hứa với tôi, hai năm sau phải đưa cho tôi ngàn ngàn vạn.” Cô trắng trợn ra giá.
"Được!"
Nhan Mộc Tâm cầm giấy bút trên bàn ở đầu giường, viết tất cả thỏa thuận, sau đó ký tên rồi đưa cho Cố Hàn Đình: "Ký đi, tôi không tin anh."
"Nếu tôi ký, cô sẽ tin tôi sao?" Anh trêu chọc hỏi.
“Châu Y Nhược tin là đủ rồi.” Nụ cười của cô khiến anh hoảng sợ.
Cố Hàn Đình không chút do dự ký tên, đen mặt nói: "Hàng tháng tôi sẽ đưa tiền cho cô, đừng ra ngoài khiến tôi mất mặt, tôi…”
"Cố Hàn Đình, phiền anh nhớ rõ thân phận của mình, tôi chỉ xuất hiện khi anh cần, những lúc khác, tôi hoàn toàn tự do, tôi có quyền đi làm, có quyền mở rộng các mối quan hệ, tôi không phải là con thú nhốt nuôi trong chuồng của anh.” Nhan Mộc Tâm không chút do dự từ chối.
"Cô muốn tiếp tục qua lại với Lục Tử Khiêm sao?"
“Không phải việc của anh!” Cô quay lưng bỏ đi.
Cố Hàn Đình ôm lấy cô từ phía sau, Nhan Mộc Tâm liều mạng vùng vẫy, nhưng vô ích.
"Làm người phụ nữ của tôi thì phải ngoan!"
"Cố Hàn Đình, chỉ vì tôi quá nghe lời nên mới ra nông nỗi này, anh đừng quên, anh vẫn còn nợ tôi mấy mạng người, một ngày nào đó, tôi sẽ bắt anh trả lại." Cô ấy giơ chân lên giẫm mạnh xuống, người đàn ông đã lường trước được nên tránh kịp.
"Cô muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi?"
"Cố Hàn Đình, anh nghĩ anh là ai? Lúc còn yêu anh, anh là trân bảo đối với tôi, lúc tôi không yêu anh, anh thật đáng kinh tởm, cho dù làm người phụ nữ của anh, thái độ của tôi chỉ được vậy thôi, còn nữa, tôi không cần tiền của anh.” Nhan Mộc Tâm siết chặt nắm đấm, sải bước ra ngoài.
“Tôi sắp đính hôn.” Anh nói lớn một câu.
“Không liên quan gì đến tôi, không cần phải báo cáo.” Nhan Mộc Tâm hừ lạnh một tiếng, đóng sầm cửa rời đi.
Đôi mắt của Cố Hàn Đình sâu thẳm, cô ...
Sau khi rời đi, Nhan Mộc Tâm đến phòng bệnh của anh trai, cô ngồi bên cạnh anh, nắm lấy tay anh trai bật khóc: "Anh, tất cả những quyết định của em bây giờ đều trái với lương tâm của mình, em sống rất khổ sở, nhưng vì anh…em sẽ tiếp tục sống, hai năm sau, chúng ta sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này, anh chờ em một chút, chỉ một chút nữa thôi!"
Ba ngày sau.
Lục Tử Khiêm tươi cười đi vào phòng bệnh: "Tâm Tâm, em yên tâm, anh đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ rồi, sau khi em rời đi, chúng ta sẽ có một cuộc sống mới, anh đã tìm được bác sĩ tốt nhất, anh trai của em..."
"Xin lỗi, tôi không thể đi được."
Nụ cười trên môi Lục Tử Khiêm vụt tắt, anh tưởng rằng mình nghe nhầm nên hỏi lại: "Em nói gì?"
“Tôi quyết định ở lại bên cạnh Cố Hàn Đình."
Lục Tử Khiêm lùi về sau vài bước, há to miệng, không nói nên lời.
“Anh đi đi.” Nhan Mộc Tâm vẫn còn đang thất thần.
“Em ở lại vì còn yêu anh ta hay là có nỗi khổ riêng?” Lục Tử Khiêm cố nén sự chua xót trong lòng, vẫn dịu dàng như cũ.
Im lặng.
“Đừng nói cho anh biết, em vẫn yêu anh ta đấy?” Anh kích động nắm lấy cổ áo cô, khoảng cách giữa hai người rất gần.
Cố Hàn Đình vừa đi vào, nhìn thấy cảnh này bèn chế nhạo, nói: "Xem ra tôi đến không đúng lúc!"
1 Em muốn mạng của anh ta
Tuy nói vậy, nhưng tư thế anh ta ngồi ở đó giống một vị vua đang quan sát bọn họ.
Nhận ra hành vi của mình, Lục Tử Khiêm áy náy nói: "Tâm Tâm, anh xin lỗi, là do anh quá kích động.”
Nhan Mộc Tâm nên nói gì đây? Tha thứ ư? Cô không biết nói gì.
“Phải làm gì mới bằng lòng để Nhan Mộc Tâm đi?” Lục Tử Khiêm đi tới trước mặt Cố Hàn Đình, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta, nhỏ giọng hỏi.
Nhất định là bị tên Cố Hàn Đình này uy hiếp, Nhan Mộc Tâm đã đồng ý đi với anh rồi, đồ đáng khinh!
"Cô ta bằng lòng ở lại bên cạnh tôi, dù sao cô ta cũng là..." Cố Hàn Đình cố tình không nói hết, ánh mắt cợt nhả nhìn về phía Nhan Mộc Tâm.
Cô cười khẩy: “Tôi là tình nhân của anh ta!"
Mấy từ này khiến Cố Hàn Đình và Lục Tử Khiêm đồng thời khiếp sợ.