⬅ Trước Tiếp ➡
“Chỉ cần chờ một chút nữa thôi, nửa năm sau anh nhất định sẽ đưa em đi."
Nhan Mộc Tâm cười cay đắng, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện Cố Hàn Đình vẫn chưa đi, đôi mắt khát máu kia khiến cô sợ hãi, anh ta định làm gì?
Cô đưa tay ra, vốn định đẩy Lục Tử Khiêm ra, nhưng sau đó lại không làm vậy, khóe môi nhếch lên, mắt đối mắt với anh ta, ánh nhìn chứa đầy sự khích.
Mạng cô ở đây, Cố Hàn Đình muốn lấy thì lấy! Cô mỏi mắt chờ mong!
Cứ tưởng anh ta sẽ rời đi, nhưng ‘Cạch’ một tiếng, cánh cửa được đẩy ra, vậy mà anh ta lại đi vào thật.
Lục Tử Khiêm vừa mới đứng dậy, còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã ôm Nhan Mộc Tâm vào lòng, cứ thế ôm ra ngoài!
“Anh phát điên cái gì vậy?” Nhan Mộc Tâm nhíu mày, khó hiểu.
Không nhận được bất kỳ câu trả lời nào, Lục Tử Khiêm đứng im tại chỗ, nhìn bóng lưng của bọn họ dần dần biến mất, anh nheo mắt, siết chặt tay: "Tâm Tâm, chờ anh, anh nhất định sẽ đưa em đi.”
Lần này, cho dù phải trả giá bằng mạng sống! Anh cũng phải đưa Nhan Mộc Tâm trở về bên canh anh!
Bên trong xe!
Ném Nhan Mộc Tâm lên xe, Cố Hàn Đình tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người rất gần, Châu Y Nhược đâu rồi? Người đàn ông này muốn làm gì?
Đang suy nghĩ thì bàn tay của người đàn ông chạm vào hông cô, nháy mắt đã đè cô xuống: "Anh định làm gì?"
“Cô cảm thấy tôi sẽ làm gì? Nhan Mộc Tâm, tôi nói rồi, cô là tình nhân của tôi, cô phải biết rõ thân phận của mình, Lục Tử Khiêm…”
“Tôi từ chối anh ấy.” Nhan Mộc Tâm lạnh lùng nói một câu, Cố Hàn Đình bỗng dừng lại!
Bầu không khí thật lúng túng!
“Anh định đưa tôi đi đâu?” Cô hất tay anh ta ra, nhích sang bên cạnh, kéo dài khoảng cách.
“Về nhà, về căn nhà lúc trước của chúng ta, về sau cô sẽ..."
“Cố Hàn Đình, đó không phải là nhà, đó chỉ là chỗ dừng chân tạm thời, ở đó có chuyện tôi không muốn nhắc đến, là vực sâu chứa đựng nỗi đau của tôi, tôi không muốn tới đó, đến nhà tôi đi.” Nghĩ đến chuyện kia, Nhan Mộc Tâm hận không thể tát cho anh ta mấy cái, cô đúng là ngu xuẩn mới đi yêu anh ta.
“Cô không có sự lựa chọn."
“Anh biết tôi có lựa chọn, Cố Hàn Đình, chỉ là một chỗ để ở mà thôi, anh không nên so đo nhiều như vậy, tôi mà không vui sẽ ảnh hưởng đến Châu Y Nhược..."
Anh bóp mạnh mấ cô, ánh mắt hung tợn: "Cô cứ phải chọc tức tôi mới được sao? Nhan Mộc Tâm, cô không thể ngoan ngoãn hơn được sao?"
“Ngoan? Tôi chưa đủ ngoan sao? Tôi ngoan nên mới để anh phá hoại Nhan gia, ly hôn với tôi, giết chết con của tôi, ngoan thì có ích lợi gì? Anh sẽ để tôi đi vì tôi ngoan sao?" Cô cười lạnh, câu chất vấn của cô khiến Cố Hàn Đình không nói được một lời.
“Trước đây cô không hùng hổ dọa người như vậy.” Giọng của Cố Hàn Đình dịu đi một xíu.
“Cố Hàn Đình, nghe thấy bốn từ “Hùng hổ dọa người’ được thốt ra từ miệng anh, chỉ khiến tôi thấy buồn nôn thôi, đừng nhắc đến chuyện trước kia với tôi nữa, tôi sống ở nhà của mình!” Nhan Mộc Tâm vẫn cố chấp.
Cuối cùng thì anh ta cũng đồng ý!
2 Khiêu khích Cố Hàn Đình
Về nhà, Nhan Mộc Tâm ngồi ở trên sô pha, xoa nhẹ huyệt thái dương, lườm anh ta một cái: "Anh đi được rồi đấy!"
“Tối nay tôi ở đây với cô!"
“Sao hả? Sợ tôi trốn đi sao? Cố Hàn Đình, nếu đã đạt thỏa thuận với anh, tôi sẽ không đi, anh không cần giả mù sa mưa trước mặt tôi!" Hôm nay, Nhan Mộc Tâm toàn nói với anh những lời châm chọc.
“Cô cứ phải dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi sao? Nếu đã đạt được thỏa thuận, chúng ta không sống hòa thuận với nhau được sao? Cô..."
"Sống hòa thuận? Cố Hàn Đình, mạng của cha tôi và con tôi, anh đã quên rồi sao? Để anh nói cho anh biết, trong lòng tôi, anh mãi mãi là kẻ thù, kẻ giết người, nếu có cách nào khác, hẳn là tôi đã xé xác anh ra rồi!” Cô nổi giận, nắm chặt nắm đấm.
“Với cái cơ thể này cả cô, làm sao cô có thể thử thuốc cho Châu Y Nhược được?” Điều anh quan tâm, cho đến bây giờ vẫn là phụ nữ đó.
“Nếu anh muốn tôi ôn hòa nhã nhặn thì đừng thường xuyên xuất hiện trước mặt tôi, cũng đừng nhắc đến chuyện trước kia với tôi nữa, Cố Hàn Đình, tôi hết yêu anh rồi!” Mấy chữ cuối rất nhẹ, nhưng lại vô cùng chắc chắn.
Cố Hàn Đình không quan tâm lắm, anh lập tức nắm lấy tay cô, kéo cô nằm trên giường, ôm cô vào lòng, cho cô dù có giãy dụa thế nào, anh cũng sẽ không chịu buông ra!
Đối với Nhan Mộc Tâm, sự đụng chạm của anh ta chỉ khiến cô chán ghét! Ngoại trừ giãy giụa, cô không còn cách nào khác.
Đột nhiên liền bất động!
"Nhan Mộc Tâm, đừng ép tôi muốn cô ngay bây giờ!"
Nhan Mộc Tâm xoay người lại, cười quyến rũ: "Nếu Châu Y Nhược biết anh mê luyến cơ thể tôi như vậy, anh nói thử xem, cô ta sẽ thế nào?"
“Cô muốn gì?”
“Đừng động vào người tôi! Cố Hàn Đình, cơ thể tôi vẫn chưa hồi phục, nếu anh còn là đàn ông, anh nên dừng mọi hành động của mình lại, sự đụng chạm không có tình cảm chỉ khiến tôi buồn nôn thôi!" Ánh mắt căm hận của này của cô, anh chưa từng nhìn thấy.
"Hận tôi đến vậy sao?"
"Không nên sao? Anh biết, hiện tại tôi không có khả năng phản kháng, nếu dùng sức, anh có thể đạt được thứ mình muốn, nhưng điều này sẽ chỉ khiến tôi càng thêm coi thường anh mà thôi! Tôi cũng khó đảm bảo rằng một ngày nào đó, tôi không thể chịu được cảm giác bị áp bức này mà nói với Châu Y Nhược? Đúng, tôi đang đe dọa anh đấy! "Trước khi Cố Hàn Đình kịp hỏi, cô đã thừa nhận điều đó!
“Nhan Mộc Tâm, đây là bộ mặt thật của cô sao?"
Cô đột ngột ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào mắt anh: "Đúng, đây là bộ mặt thật của tôi, Cố Hàn Đình, anh không có tư cách chất vấn tôi như vậy, hiện giờ trong mắt anh tôi là người như nào cũng đều là do anh đã ép buộc tôi, từ giờ trở đi, thái độ của tôi chỉ được như vậy, anh sẽ chẳng thể nào tìm được bóng hình ngày xưa trên người tôi nữa đâu!”
Cố Hàn Đình đột nhiên mất sạch hứng thú, anh ngồi dậy, kéo cà vạt, sắc mặt tối sầm lại: "Vậy cô nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi sẽ sắp xếp bác sĩ đến kiểm tra cơ thể cho cô!"
Nhan Mộc Tâm ngã xuống giường lớn, nghe thấy tiếng bước chân rời đi, cô đột nhiên nói: "Tôi muốn công ty!"
Người đàn ông dừng lại, hỏi: "Cái gì?"
“Anh trả lại Nhan gia cho tôi!” Cô lạnh lùng nói.
“Tôi sẽ nuôi cô, miễn là cô ..."
“Không cần, tôi muốn công ty, tôi mệt rồi, ngày mai bàn bạc sau!” Cô tắt đèn, Cố Hàn Đình cau mày, đóng cửa lại rồi rời đi.
Một lúc lâu sau, khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Nhan Mộc Tâm đứng dậy trong bóng tối, đi tới phòng khách, từ trong hộp lấy ra một cái chai, lẳng lặng đi ra sân sau không người!
Trong đêm khuya thanh vắng, gió lạnh thổi qua khiến cô hoảng sợ, cô đứng đó, nhìn chiếc chai trên tay, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt!
“Anh yên tâm, thứ anh nợ tôi, một ngày nào đó tôi sẽ đòi lại, anh chờ đó!” Trong bóng tối, đôi mắt đầy hận thù của cô sáng lên!
⬅ Trước Tiếp ➡