⬅ Trước Tiếp ➡
"Mèo hoang nhỏ!"
"Đừng dùng những lời lẽ không rõ ràng như vậy với tôi, nhìn thấy vết máu trên khóe miệng của anh, Châu tiểu thư sẽ nghĩ gì? Lúc anh ở đây kiểm soát cuộc sống riêng tư của tôi, làm ơn nghĩ cho cô ta một chút, được chứ?” Cô lạnh lùng nhắc nhở.
“Phải làm gì cô mới bằng lòng cắt đứt liên lạc với Lục Tử Khiêm?"
“Làm cách nào cũng không cắt đứt được!” Nhan Mộc Tâm từ chối.
“Cô…”
"Cố Hàn Đình, thái độ của tôi không thể thay đổi được, bác sĩ Dương nói thứ hai sẽ kiểm tra sức khỏe cho anh!" Nhan Mộc Tâm nhắc nhở.
“Nếu không cắt đứt quan hệ với Lục Tử Khiêm, tôi sẽ ..."
“Anh dám!” Đôi mắt Nhan Mộc Tâm lóe lên tia sáng kỳ lạ.
Cố Hàn Đình dường như hết cách với cô, anh hạ giọng: "Nghe lời, tôi..."
Chưa kịp nói xong, sắc mặt anh trở nên rất kém, cô cau mày, người đàn ông này có ý gì? Diễn à?
Cố Hàn Đình nắm lấy tay cô, cơ thể dần trượt xuống, cô giữ không nổi, vội vàng kêu lên: "Anh sao vậy? Anh sao vậy?”
Nhan Mộc Tâm cố hết sức dìu anh ra ngoài, thấy khóe miệng anh đổi màu, cô càng khó hiểu hơn, may mà lúc này bác sĩ chạy tới, dìu Cố Hàn Đình về phòng bệnh.
“Anh ta, anh ta bị gì vậy?” Cô khó hiểu hỏi.
Bác sĩ không nói gì, chỉ nhìn vết máu trên khóe miệng cô: "Trúng độc!"
“Độc?”
“Nhan tiểu thư, cô vừa mới thử thuốc, trong người cô có một số độc tố, cần dựa vào một loại thuốc khác mới có thể giải được! Cố thiếu đã dùng cách này để giải độc cho cô, kết quả là… khóe miệng cậu ấy cũng bị rách, vì vậy mới trúng độc! ”Bác sĩ từ từ giải thích.
Nhan Mộc Tâm gật đầu, xoay người rời đi.
“Cô mặc kệ cậu ấy sao?” Bác sĩ nhìn bóng lưng cô hỏi.
Cô sửng sốt, sau đó quay đầu lại, nghi hoặc hỏi: "Tôi đâu phải bác sĩ, tôi thì làm được gì?”
“Cố thiếu trúng độc vì cô!"
“Tại sao tôi lại trúng độc? Còn không phải tại anh ta!” Nhan Mộc Tâm lạnh lùng đáp.
“Nếu độc tố nặng hơn một chút, cậu ấy sẽ chết!” Bác sĩ lên án, sao cô gái này có thể nhẫn tâm như vậy! Đây là Cố thiếu đó!
 
1: Đến dự tiệc đính hôn của tôi
Nhan Mộc Tâm nghe thấy như thế thì bật cười: "Anh ta sẽ chết? Còn tôi thì sao? Tôi cũng có thể chết vào những lần thử thuốc mà? Có ai quan tâm không? Mạng của anh ta quý hơn mạng của tôi sao?”
“Cô Nhan, cô có cần phải hung hăng như vậy không?”
“Tôi hung hăng hay đang nói rõ sự thật? Anh ta vì tôi mà trúng độc, tôi cũng vì anh ta mà trúng độc, nói đến cùng vẫn là ông trời có mắt, khi mấy người lấy mất con tôi, ông trời cũng đang nhìn đó, mấy người cũng sẽ phải trả giá mà thôi!” Mỗi câu nói của Nhan Mộc Tâm đều mạnh mẽ và cứng rắn, khiến tất cả đều im lặng.
Thấy bọn họ không nói gì, Nhan Mộc Tâm đứng dậy rời đi, thế nhưng cổ tay lại bị kéo lại, đúng lúc Châu Y Nhược đi tới, cô ta chợt dừng lại khi nhìn thấy cảnh tượng này.
“Nhược Nhược.” Anh khẽ gọi.
Châu Y Nhược vội vàng chạy tới, Nhan Mộc Tâm dứt khoát hất tay anh ra, cô cứ như vậy mà rời đi.
Khi bước tới cửa, trái tim cô chợt run rẩy kịch liệt, cô vậy mà lại lo lắng cho anh! Thật sự là gặp quỷ rồi, cô siết chặt nắm đấm điều chỉnh tâm trạng của mình rồi nhanh chóng bước đi!
Đáng đời Cố Hàn Đình!

Hoàng hôn buông xuống, Nhan Mộc Tâm trằn trọc trên giường không ngủ được, cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, cô thì thào nói: "Dì Chu, cháu hơi mệt, cháu muốn nghỉ ngơi!”
Nhưng tiếng bước chân vẫn không dừng lại.
Đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nhiệt độ này, chắc chắn không phải là dì Chu rồi, cô ngồi dậy bật đèn lên, khi nhìn thấy Cố Hàn Đình đứng trước mặt mình thì chợt nhíu mày hỏi: "Tại sao anh lại tới đây?”
“Tôi vì cô mà trúng độc cũng chẳng quan trọng sao?”
“Cố Hàn Đình, quan hệ của chúng ta là gì? Cần tôi nhắc lại sao?” Cô cười lạnh hỏi lại.
“Tôi muốn ăn cơm cô nấu!” Cố Hàn Đình nói xong thì nằm xuống giường cô.
“Cái gì?”
Cố Hàn Đình nhìn thẳng vào cô và nhắc lại từng chữ: "Tôi nói, tôi muốn ăn cơm cô nấu, tôi đói rồi!”
“Cố Hàn Đình, anh đừng xuất hiện mãi ở nhà của tôi, quấy rầy cuộc sống của tôi, tôi…”
“Tôi chưa ăn gì cả, tôi thật sự rất đói!” Lời nói của anh rất dịu dàng khiến Nhan Mộc Tâm không có sức mà cãi lại.
Cô đứng đó rất lâu mới xoay người rời đi.
Cố Hàn Đình cười khẽ, sau đó chợt sửng sốt, rốt cuộc thì anh đang cười cái quái gì vậy?
Nửa tiếng sau, Nhan Mộc Tâm bưng thức ăn đến phòng, anh ngồi dậy cười nói: "Thơm quá!”
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nụ cười của anh, cô lập tức cảm thấy bối rối nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái của mình: "Ăn thì ăn đi.”
“Cô là người tình của tôi!”
2: Đến dự tiệc đính hôn của tôi
“Anh cũng đã nói, tôi chỉ là người tình của tôi, chúng ta không có mối quan hệ nào khác, bữa cơm này xem như cám ơn anh đã cứu tôi! Mặc dù là anh hại tôi nhưng chúng ta không nợ nhau!” Nhan Mộc Tâm vẫn lạnh như băng.
Cố Hàn Đình không nói gì mà cúi đầu ăn cơm, anh chưa ăn được hai miếng thì đã dừng lại đưa cho cô một tờ chi phiếu.
“Có ý gì?”
“Tiệc đính hôn của tôi và Nhược Nhược, cô có thể tới tham dự không?” Anh hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡