“Nhược Nhược, con không sao chứ, Nhan Mộc Tâm cố tình làm như vậy với con mà!” Cao Ngọc Phượng gào khóc.
“Lập tức xin lỗi cho tôi, nếu không thì tôi sẽ khiến cho cha cô…”
“Rất xin lỗi, là lỗi của tôi!” Vì cha được yên nghỉ, Nhan Mộc Tâm không hề do dự mà nói ra lời xin lỗi.
“Không liên quan đến cô Nhan, là do mẹ em!” Châu Y Nhược vội vàng nói.
2: Hôn
“Xin lỗi cô Châu, xin cô hãy tha lỗi cho tôi, cha tôi đã chết rồi, hãy để ông ấy được yên nghỉ đi!” Trái tim của Nhan Mộc Tâm đang rỉ máu, nhưng cô vẫn cúi đầu xin lỗi!
“Tôi…”
Không biết tại sao Lục Tử Khiêm lại xuất hiện, anh ta ôm cô vào lòng!
“Anh Cố, anh làm ơn thông minh chút đi, nhiều người như thế, Nhan Mộc Tâm có thể đọ sức với bọn họ được sao? Cho dù anh không yêu em ấy thì em ấy cũng từng là vợ anh mà, anh có cần phải khiến em ấy tổn thương như thế không? Sau này tôi sẽ bảo vệ em ấy!” Lục Tử Khiêm ôm Nhan Mộc Tâm rời đi.
Nhan Mộc Tâm cảm thấy bản thân thật yếu đuối, toàn thân lạnh lẽo, hai tay cô vòng quanh cổ Lục Tử Khiêm, nhẹ nhàng tiến lại gần rồi nhỏ giọng nói: "Tử Khiêm, em cho rằng, anh không cần em nữa!”
Những lời này vô tư lọt vào tai Cố Hàn Đình, từ sâu thẳm trái tim anh chợt bừng lên cơn tức giận, tại sao anh lại tức giận chứ? Anh không biết, nhưng anh cảm thấy cực kỳ khó chịu!
Nhìn thấy dáng vẻ ấy của Cố Hàn Đình, Cao Ngọc Phượng cảm thấy không ổn, bà ta vội vàng nói: "Nhược Nhược, con không sao chứ, mau đến bệnh viện!”
Cố Hàn Đình tỉnh táo trở lại và đưa Châu Y Nhược đến bệnh viện.
Châu Y Nhược được đưa vào phòng cấp cứu, Cao Ngọc Phượng nhìn Cố Hàn Đình rồi đi thẳng vào vấn đề: "Cậu Cố, tôi không nghĩ rằng người phụ nữ ấy nên xuất hiện giữa mọi người nữa, đúng là chúng ta cần cô ta thwr thuốc, nhưng mà chúng ta không cần phải gặp cô ta, cô ta hung hăng như thế, Nhược Nhược sẽ bị cô ta ức hiếp đến chết mất thôi!”
“Tôi có chừng mực!”
“Cậu Cố, cậu không nhìn thấu ý đồ của Nhan Mộc Tâm hay sao? Cô ta thích cậu, cô ta muốn hại Nhược Nhược, cô ta trở lại bên cạnh cậu nhưng lại nhanh chóng cấu kết với Lục Tử Khiêm, cậu Lục cũng có chút lai lịch đấy!” Cao Ngọc Phượng châm chọc.
“Lai lịch của Lục Tử Khiêm thế nào?”
“Cậu Cố, cậu quan tâm cậu Lục hay là quan tâm Nhan Mộc Tâm? Cậu có tình cảm gì với cô ta?” Đây là điều bà ta sợ nhất.
“Đa nghi!”
“Cậu Cố, cậu nên biết, Nhược Nhược vì cậu mà đã trả giá những gì, mặc dù chúng ta không chắc hung thủ là Nhan Mộc Tâm, nhưng mà cũng không thoát khỏi liên hệ với cô ta, nếu như cậu cứ cho phép người phụ nữ đó làm hại Nhược Nhược, vậy thì cậu thật có lỗi với…”
“Tôi có chừng mực!” Cố Hàn Đình tối sầm mặt, ngăn cản bà ta nói tiếp.
“Cậu Cố, nếu như cậu không thích Nhan Mộc Tâm thì nên thả cho cô ta có cuộc sống mới, cậu Lục chính là ứng cử viên sáng giá nhất, hai người chỉ có mối liên hệ thử thuốc mà thôi, tôi biết Nhược Nhược tin cậu, nhưng mà đàn ông… Nói đến đây cậu cũng nên hiểu rồi!” Bà ta đã nói đến nước này, có lẽ là Cố Hàn Đình sẽ hiểu.
Cố Hàn Đình ngẩng đầu, Nhan Mộc Tâm ở trong lòng Lục Tử Khiêm, hai tay cô siết chặt cổ áo anh ta, toàn tâm toàn ý lệ thuộc vào người đàn ông đó.
Cố Hàn Đình cười lạnh! Nhan Mộc Tâm thật sự quá đáng!
Lục Tử Khiêm nhìn Nhan Mộc Tâm trong ngực, anh ta cảm thấy cực kỳ đau lòng, anh ta cúi đầu hôn lên trán cô: "Tâm Tâm, em có biết anh đau lòng thế nào không? Sao em có thể nhẫn tâm nhìn thấy anh như vậy? Em đi theo anh đi!”
Cô cảm thấy mệt mỏi và chìm vào giấc ngủ.
Bác sĩ chắc chắn rằng cô không sao, Lục Tử Khiêm cũng thở phào nhẹ nhõm, anh ta ôm cô lên gường bệnh rồi đi giải quyết những vấn đề khác, mà Cố Hàn Đình lại lặng lẽ đi tới bên giường.
Nhan Mộc Tâm ngủ mơ màng, cô cảm thấy mình bị đè đến khó thở, cô thật sự khó chịu, theo bản năng lẩm bẩm: "Tử Khiêm!”
Người đàn ông nào đó lập tức nổi giận, Cố Hàn Đình bá đạo dùng sức hôn cô, bàn tay ôm chặt eo cô không cho cô di chuyển!
Từng tiếng ‘ưm’ không ngừng truyền tới, đôi môi bá đạo của Cố Hàn Đình át đi lời nói của cô, liều mạng chiếm lấy!
Cơ thể của Nhan Mộc Tâm, chỉ có thể là của anh!
1: Gợi lên ngọn lửa dục vọng của cô (chia 2)
Nhan Mộc Tâm cảm thấy khó thở, cô mở mắt ra, khi nhìn thấy Cố Hàn Đình, cô duỗi hai tay ra cố hết sức ngăn cản nhưng cũng vô dụng, hành động của anh càng thêm ngỗ ngược càng thêm thô lỗ hơn!
Khi nụ hôn từ đôi môi đỏ rơi xuống xương quai xanh, cuối cùng cô có thể nói, "Cố Hàn Đình, nếu anh còn tiếp tục tôi sẽ hét lên."
"Cô hét đi! Lục Tử Khiêm thấy cô như thế này thì anh ta sẽ nghĩ gì?" Cố Hàn Đình xoa cằm cô, ghé sát vào đôi môi của cô.
Nhan Mộc Tâm nuốt nước miếng cứ như vậy mà im lặng!
Cho nên do cô vẫn quan tâm Lục Tử Khiêm? Cố Hàn Đình lại tức giận!
Bàn tay to độc đoán rơi vào trong quần áo cô, lướt đến ngực cô, nắm lấy nơi xinh đẹp của cô.
"Cố Hàn Đình!"
"Cô là tình nhân của tôi, tôi muốn thì cô nhất định phải cho!" Hành động của Cố Hàn Đình rất thô lỗ.
"Tôi còn chưa đến một tháng!" Cô nhỏ giọng nhắc nhở!"
Cố Hàn Đình vẫn mặc kệ, nụ hôn nóng bỏng tiếp tục rơi xuống xương quai xanh rồi chuyển xuống ngực cô. Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, nước mắt cô rơi xuống, ôm chặt ga giường không nói được lời nào!
"Tâm tâm, là em khóa cửa sao?" Giọng của Lục Tử Khiêm vang lên.
Lòng Nhan Mộc Tâm run lên, ấn bờ vai anh, lắc đầu thật mạnh, "Không, không muốn."
Cố Hàn Đình cười xấu xa, bàn tay cũng không thò ra khỏi quần áo mà buông ra, trong giây tiếp theo liền nhẹ nhàng kích thích nụ hoa của cô, một chút, một chút, làm dục vọng của cô dâng lên!
Anh hiểu rõ cơ thể của cô, chỉ trong chốc lát sau gò má cô đã ửng hồng, anh thuận thế ghé vào tai cô, cười xấu xa, "Nếu như anh ta nhìn thấy tôi ở trên cơ thể cô thế này, cô nói xem anh ta sẽ cảm thấy thế nào?"
"Anh..."
" Nhan Mộc Tâm, cho dù cô có muốn thừa nhận hay không thì cô cũng là người phụ nữ của tôi. Trong mắt tôi không chứa được một hạt cát, ngoan ngoãn nghe lời đi, đấu với tôi thì cô không thắng được, có bản lĩnh thì kêu lên đi, bị những người khác phát hiện ra thì bọn họ sẽ chỉ cho rằng cô chủ động thôi!" Lần cuối cùng của hpq đã dùng rất nhiều sức.
Suýt chút nữa cô đã hét lên, cau mày, "Thả tôi ra!"
"Nghe lời?"
Cô vẫn không nói gì, Lục Tử Khiêm lại hét lên một lần nữa, "Tâm Tâm."
"Nghe lời, tôi sẽ nghe lời!" Nhan Mộc Tâm thật sự không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc chịu đựng đến cùng cực!
Cố Hàn Đình cứ như vậy đứng dậy, đi ra mở cửa, Nhan tiểu Thưh chóng chỉnh lại tóc, cố gắng điều chỉnh trạng thái.