⬅ Trước Tiếp ➡
Rồi một hôm, cơn đau dạ dày hành hạ đến mức cô gục xuống sàn, co quắp trong đau đớn, suýt ngất đi.
Trong cơn mê man, có ai đó ôm cô lên.
Tỉnh dậy, cô thấy Cố Thượng Khâm ngồi bên giường, tay cầm ly nước ấm và viên thuốc, ánh mắt lo lắng thoáng qua.
"Thân thể là của cô, đừng tự hành hạ mình.
" Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng từng chữ như khắc sâu vào tim cô.
Từ đó, cô chưa bao giờ dám bỏ bữa.
Nhưng giờ đây, câu nói năm xưa lại trở thành lưỡi dao, cứa thẳng vào trái tim đang rỉ máu của cô.
Cố Thượng Khâm thấy cô đờ đẫn nhìn xuống đất, không nói không rằng, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Anh nhíu mày, định không vui mà trách mắng thêm lần nữa thì Khương .
Niệm An đột nhiên chộp lấy bát cháo, múc vội một thìa đưa vào miệng.
Nhưng cháo vừa vào miệng, mùi hải sản mạnh mẽ đã xộc thẳng lên đầu, kích thích dạ dày cô cuộn trào.
Cô vội đặt bát sứ xuống, đẩy Cố Thượng Khâm ra.
Cô chạy vội vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Cố Thượng Khâm nhìn theo bóng lưng gầy guộc của cô, mắt thoáng chút lo lắng, xót xa.
Anh bước tới, định vỗ nhẹ lưng cô, nhưng bàn tay chưa chạm tới đã bị cô hất mạnh.
"Khương Niệm An, cô...
" "Đừng chạm vào tôi " Giọng cô khàn đặc vì nôn ói, nhưng đầy phẫn uất.
Tay Cố Thượng Khâm đơ giữa không
trung, sắc mặt tối sầm.
"Tôi đưa cô đi bệnh viện nhé.
" "Tôi không đi " Khương Niệm An gần như phản xạ từ chối, giọng sắc bén.
Cô lưng ép sát vào tường, hai tay ôm chặt bụng, ánh mắt cảnh giác như thú hoang bị dồn vào đường cùng.
Cảnh tượng này khiến nghi ngờ về việc Khương Niệm An mang thai lại hiện lên trong đầu anh.
Ánh mắt Cố Thượng Khâm trầm xuống, cảm giác kỳ lạ trong lòng càng mạnh mě.
"Lần này, cô không có quyền từ chối.
" Giọng anh lạnh băng, không chỗ cho thương lượng.
Nói xong, anh định tiến lên bế Khương Niệm An đi.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của Cố Thượng Khâm lại không đúng lúc reo lên.
Trên màn hình nhấp nháy hai chữ "Giai Giai".
Cố Thượng Khâm không chút do dự bấm
nghe máy.
Lập tức, giọng nói yếu ớt của Lâm Giai Giai vang lên rõ ràng trong không gian chật hẹp.
"Thượng Khâm...
" "Em...
em thấy tim mình hơi khó chịụ..
hình như bệnh cũ tái phát rồi.
" "Anh có thể đến đưa em đi bệnh viện không?" Giọng nói của Lâm Giai Giai mềm mại, mang theo âm mũi nặng nề, nghe mà khiến người ta đau lòng.
Giọng nói ngọt ngào, đẫm nước mắt ấy vang lên giữa không gian yên ắng.
Cố Thượng Khâm bất giác liếc nhìn Khương Niệm An.
Người phụ nữ như một chú mèo con đang sợ hãi, ôm chặt mình co ro trong góc.
Khuôn mặt tái nhợt, đôi môi cắn chặt đến mức rỉ máu và đôi mắt đầy bất an và phòng bị.
Ai nhìn thấy cũng cảm thấy đau lòng.
Tim Cố Thượng Khâm bỗng nhiên thắt
lại, ngón tay cầm điện thoại vô thức siết chặt.
Một thoáng phân vân hiếm hoi thoáng qua đôi mắt vốn luôn dứt khoát của anh.
Giọng Lâm Giai Giai, yếu ớt xen lẫn hai tiếng ho khan mỏng manh, bất vang lên, như một mũi kim đâm vào không gian tĩnh lặng.
"Đương nhiên, nếu anh thấy không tiện thì cũng không sao...
" "Dù gì cũng đã muộn rồi...
" "Em sẽ nhịn thêm chút nữa, đợi đến sáng mai rồi đến bệnh viện cũng được...
" Dẫu mang vẻ ngoài dịu dàng thấu hiểu, từng lời thốt ra lại chất chứa nỗi tủi hờn và sự kìm nén đến nghẹt lòng.

⬅ Trước Tiếp ➡