Một đêm triền miên.
Phòng 5203 khách sạn quốc tế GK Oriental.
Dù rèm cửa có dày đến đâu cũng không ngăn cản được ánh nắng, trong căn phòng sáng sủa. Trên chiếc giường đôi to lớn, một người phụ nữ đang ngủ say, chiếc chăn gấm trắng như tuyết trượt xuống, để lộ ra phần thân trên tuyệt đẹp, trên làn da như ngọc có dấu hôn nhàn nhạt, cũng có một số là vì gặm cắn quá mạnh mà để lại dấu vết, đặc biệt nổi bật trên làn da trắng như tuyết, ai nấy đều có thể thấy, tối qua cô gái này đã trải qua việc gì.
Đặc biệt nhất là trên vai cô có một hình xăm con bướm rất xinh đẹp, sinh động như thật, màu sắc rực rỡ.
Lúc Ôn Noãn tỉnh lại, trong căn phòng tổng thống xa hoa chỉ còn lại một mình cô, mái tóc thật dài xõa xuống, che đi dấu vết mờ ám ở sau lưng, vẻ đẹp quyến rũ của một cô gái và một người phụ nữ đan xen vào nhau đến rung động lòng người, khuôn mặt thanh tú nhuộm chút quyến rũ rung động.
Dấu vết trên người và sự đau đớn giữa hai chân để cô hiểu rõ, cô đã hiến tặng cơ thể ở độ tuổi xinh đẹp nhất cho người đàn ông cô yêu nhất, người đàn ông vẫn luôn che chở cô, cưng chiều cô từ khi quen biết.
Tối hôm qua là sinh nhật 20 tuổi của cô, cũng là sinh nhật hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cô.
Anh Liễu Thành đi đâu rồi?
Ôn Noãn nhìn một vòng xung quanh căn phòng, không có ai cả, một số ký ức mơ hồ lại rất rõ ràng của tối hôm qua hiện ra trong đầu, khuôn mặt Ôn Noãn ửng đỏ. Cô rất yêu Phương Liễu Thành, Phương Liễu Thành cũng rất cưng chiều cô, che chở cô, nhưng cô luôn cảm thấy có điều gì đó không vừa lòng. Giữa bọn họ giống như người yêu, lại cũng không phải, không có tình cảm mãnh liệt giữa người yêu, cô luôn cảm thấy chưa đủ.
Những hình ảnh xấu hổ của tối qua luôn hiển hiện trong đầu, người đàn ông mạnh mẽ ra chạm, mồ hôi tuôn rơi, hơi thở nặng nề, bá đạo chiếm hữu, khác biệt rất lớn với Phương Liễu Thành hiền lành dịu dàng của ngày thường.
Ôn Noãn nhớ lại lời nói đùa của bạn bè, đàn ông cởi áo ra chính là cầm thú, anh Liễu Thành của cô cũng là vậy sao?
Cô mỉm cười, nghĩ anh Liễu Thành vẫn thân thiết như mọi khi, nếu hai người tỉnh lại cùng nhau, sợ sẽ mất tự nhiên, Ôn Noãn nhặt quần áo rải rác lên, vội vàng trốn vào phòng tắm, tắm một cái cho thoải mái.
Anh ta thật là thô lỗ, làm cô đau đớn, hình như tối hôm qua đã làm rất nhiều lần, cũng không quan tâm đây là lần đầu tiên của cô, không biết mặt của cô nhiễm hơi nước nóng, hay là đỏ mặt, lại nóng như muốn bốc cháy.
Sau khi ngâm nước nóng, giữa hai chân dễ chịu hơn chút, Ôn Noãn ăn mặc gọn gàng, trong lúc đó còn mơ màng nghĩ, coi như Phương Liễu Thành đã chấp nhận cô, quan hệ của cô và anh ta là người yêu?
Chắc vậy.
Anh ta gợi ý để cô đến đây, tối hôm qua bọn họ cũng ở bên nhau, có lẽ là người yêu rồi, Ôn Noãn rất vui vẻ, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy cô là cô gái hạnh phúc nhất trên Thế giới.
Nhưng mà, việc trên đời luôn khó lường, ngay lúc bạn hạnh phúc vui vẻ nhất, bạn sẽ luôn nhận được một đòn trí mạng.
Điện thoại trong tay Ôn Noãn vang lên, điện thoại của cô được thiết lập tự động bật máy, tối hôm qua đến tìm anh ta đã tắt điện thoại, sáng nay tự động bật máy, cô lật điện thoại lại, thấy là cuộc gọi của Liễu Thành, trên mặt như bị bỏng, “Anh Liễu Thành, anh…”
“Ôn Noãn, cô làm anh tôi thất vọng rồi.” Giọng nói gay gắt của Phương Liễu Thành xen lẫn sự lạnh lẽo ghê người, tất cả sự vui vẻ, xấu hổ và tình yêu ngây thơ của Ôn Noãn đều bị một giội một chậu nước lạnh không thừa một giọt nào.
Đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn không biết anh ta đang nói cái gì? Anh Liễu Thành thất vọng? Thất vọng cái gì? Chẳng lẽ thất vọng vì cô không biết lấy lòng anh ta, cô biết anh ta từng có phụ nữ, cô là lần đầu tiên… Chờ chút, Ôn Noãn đần độn, cô đang suy nghĩ gì thế? Nếu cô chân thành dâng hiến lần đầu tiên quý báu ra ngoài, lại đổi lấy một câu làm anh ta quá thất vọng của đối phương, còn cái gì buồn hơn chứ?
Cô đã ti tiện đến mức nào rồi?
Trái tim đau đớn đến không thể thở nổi, cô vẫn nghe được giọng nói bình tĩnh của mình, “Anh Liễu Thành, anh đang nói cái gì?”
“Tối hôm qua cô đề nghị hẹn hò, cũng đồng ý với tôi sẽ đến khách sạn, tôi đợi cô cả đêm, cô biết không? Ôn Noãn, cô coi người ta là khỉ để chơi đùa sao?” Trong giọng nói của Phương Liễu Thành xen lẫn sự tức giận điên cuồng.
Ôn Noãn như bị sét đánh!
Anh ta chờ cô một đêm, vậy người tối hôm qua là ai?
Đi nhầm phòng.
Cả người Ôn Noãn lạnh lẽo, khi tỉnh lại, cô đã từ một cô gái biến thành phụ nữ, cô tưởng ở thời khắc xinh đẹp nhất của cô, ở thời điểm đặc biệt nhất của cô, cô đã giao cả cơ thể hoàn chỉnh của mình cho người đàn ông cô yêu nhất.
Ngay lúc đó, cô tưởng cô là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên Thế giới.
Nhưng Phương Liễu Thành lại phá vỡ hạnh phúc của cô, cô rõ ràng nghe thấy âm thanh nơi nào đó đang sụp đổ ở trong lòng, đó là gì? Cô không biết, cô cắn chặt môi dưới, “Anh Liễu Thành, anh…”
“Đúng nói với giọng điệu đáng thương như thế, Ôn Noãn, không ngờ cô lại là một người phụ nữ như vậy, tôi lại bị cô đưa giỡn một lần.” Anh ta ngắt lời cô, Ôn Noãn chưa từng nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Phương Liễu Thành, hình như mơ hồ có cảm giác nhẹ nhõm, “Nể mặt cô thích tôi nhiều năm, tôi vốn định cho cô một đêm ngọt ngào trước cơn bão, thỏa mãn tâm nguyện mê trai của cô, cô đã đùa giỡn tôi như vậy, vậy thì không ai nợ ai nữa.”
Cô hoàn toàn không hiểu anh ta đang nói cái gì, vì sao giọng nói của Phương Liễu Thành lại trở nên lạnh lùng và xa lạ như vậy, vì sao những việc anh ta đang nói, cô lại không nghe hiểu một chữ nào, Ôn Noãn mơ hồ có dự cảm lo lắng.
“Anh nói cái gì?” Giọng nói của cô xen lẫn sự run rẩy và sợ hãi.
Lúc này người đàn ông đứng ở đầu bên kia điện thoại như là ma quỷ, cô không quen biết ma quỷ, đây không phải anh Liễu Thành dịu dàng của cô.
Phương Liễu Thành nở nụ cười, nửa giễu cợt nửa trêu chọc, “Ôn Noãn, mặc kệ cô ở đâu, bây giờ tốt nhất nên về nhà đi, còn có, cảm ơn cô đã thích tôi nhiều năm như vậy.”
…
Anh ta tắt máy, cả người Ôn Noãn cứng ngắc lạnh lẽo, một cơn gió thổi qua cửa, sự lạnh lẽo này ngấm vào tận xương cốt, sắc mặt cô gái trắng bệch như tờ giấy, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
Ôn Noãn vội vàng đứng dậy, động tác quá nhanh động đến nơi đau đớn giữa hai chân, cô chống lấy mặt giường theo phản xạ, thoáng nhìn dấu vết đỏ tươi, sắc mặt Ôn Noãn càng trắng hơn, vết máu mà cô vừa cảm thấy hoàn mỹ lại trở nên châm chọc, khó chịu.
Ký ức đêm qua hiện ra, cô không thấy rõ mặt anh, nhưng ký ức và khoái cảm anh mang đến cho cô lại không xóa đi được, Ôn Noãn che ngực, là ai? Tại sao lại có người khác, chứ không phải Phương Liễu Thành?
Nhưng lúc này, cô không kịp suy nghĩ nữa, dọn dẹp đồ đạc của mình, vội vàng đi ra ngoài, ngẩng đầu nhìn con số ngoài cửa, Ôn Noãn hít sâu một hơi.
5203.
Phòng của Phương Liễu Thành là 5208, trong lúc cô mơ màng, đã đi nhầm phòng?
Ôn Noãn khóc không ra nước mắt, hàm răng cắn chặt, chạy trối chết.
Trời ạ, cô đã làm một việc to gan nhất trên đời này, đó là hẹn Phương Liễu Thành ở khách sạn, nhưng cô cũng làm một việc ngu xuẩn nhất trên đời này, lại nhìn nhầm số phòng.
Rượu chết tiệt.