⬅ Trước Tiếp ➡
“Cậu Phương, anh thật đúng là có khẩu vị đặc biệt, ấy mà lại muốn trèo lên người phụ nữ không đủ tư cách của anh. Chó cái cũng không đủ tư cách đấy, sao anh không trèo lên chó cái?” Ôn Noãn nhếch môi mỉa mai, không muốn nói thêm lời nào với anh nữa, xoay người bỏ đi.
Phương Liễu Thành tức giận, tính cách của Ôn Noãn xưa nay đều nhu hoà, dịu dàng, như một đoá hoa bách hợp đầy sức sống. Nhưng từ sau sinh nhật hai mươi tuổi của cô, gia đình xảy ra chuyện, cả người cô như thế mọc đầy gai.
Ôn Noãn trong quá khứ sẽ không nói mấy lời tức chết người không đền mạng lại ác độc thế này.
“Ôn Noãn, cô không còn lựa chọn nào khác. Trừ phi cô muốn cha mình ngồi tù đến hết đời.”
Ôn Noãn nín thở, nhất thởi nổi điên, đưa tay tát vào mặt anh ta. Phương Liễu Thành giữ chặt tay cô, Ôn Noãn không giãy ra được, nén giận vào hai đôi mắt. Giọng nói lạnh lùng của Phương Liễu Thành vang lên: “Ôn Noãn, em dịu dàng vẫn khiến người khác yêu mến hơn.”
“Buông chị tôi ra.” Ôn Tĩnh nhào tới, cầm một gậy gỗ, liều mạng đánh Phương Liễu Thành. Ôn Noãn hoãng sợ, Phương Liễu Thành buông cô ra, né đòn của Ôn Tĩnh.
Ôn Tĩnh lạnh mặt, giơ gậy gỗ, kéo Ôn Noãn lùi lại, bảo vệ Ôn Noãn như gà mẹ bảo vệ gà con: “Cút!”
Em gái tự do trầm tính ít nói nhưng rất mạnh mẽ.
Ôn Noãn kiên cường
“Ôn Noãn, tôi chờ cô đến cửa cầu xin tôi.” Phương Liễu Thành dứt lời bèn xoay người lên xe, nhanh chóng rời đi. Ôn Noãn mệt mỏi ra rời, cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở ra. Tại sao lại mệt mỏi như thế, cho cô nghỉ một lát cũng không được.
Trong vòng một ngày, một Diệp Phi Mặc, một Phương Liễu Thành khiến thể xác lẫn tinh thần của Ôn Noãn bị lao lực quá độ.
“Chị, không sao chứ?”
Ôn Noãn lắc đầu, xoa đầu em gái. “Mẹ đâu?”
“Ngủ rồi. Nếu mẹ thấy Phương Liễu Thành, không chừng bệnh tình sẽ nặng hơn.”
“Mẹ bệnh sao?” Giọng của Ôn Noãn lập tức trở nên gay gắt.
“Sốt rồi.” Ôn Tĩnh nói. “Em đã mua thuốc cho mẹ uống rồi, mẹ nói ngủ một giấc là khoẻ thôi.”
Biến cố liên tiếp xảy ra, con người cũng sẽ đổ bệnh.
Huống chi là mẹ sống an nhàn sung sướng nhiều năm, hai tay không dính nước xuân.
Bóng đêm đen như mực, đây là khu phố cũ nghèo khổ, ánh đèn lờ mờ. Ôn Noãn rốt cuộc cũng không giấu được sự bi thương trong lòng, chầm chậm cúi người, nước mắt chảy ra từ hốc mắt. “Chị nên làm gì đây? Tiểu Tĩnh, chị thật vô dụng, không bảo vệ em và mẹ. Chị thật vô dụng.”
Vài ngày nữa sẽ mở phiên toà tuyên án cha, không thể thoát khỏi tai ương mấy chục năm trong lao tù. Luật sư đã nói với mẹ con cô từ sớm, chỉ có thể cố gắng tranh thủ xử nhẹ. Chứng cứ vô cùng xác thực, không thể lật lại bản án được nữa.
Mẹ đang bệnh, mẹ con ba người họ chen chúc ở nơi rách nát thế này. Trên người không còn tiền, còn có Phương Liễu Thành ép sát từng bước. Qua kỳ nghỉ hè lại tới mùa khai giảng, học phí của cô và Tiểu Tĩnh phải làm thế nào đây?
Gánh nặng cuộc sống, đau khổ thất tình, trong lúc mê man lại mất trong sạch. Phương Liễu Thành hãm hại khắp nơi, cha mẹ khổ cực như gánh nặng ngàn cân đặt trên đôi vai gầy yếu của cô. Ôn Noãn khổ khó mà nói được.
“Chị, em quyết định bỏ học.”
“Không được!” Ôn Noãn nghiêm mặt nói, gạt nước mắt. “Chị sẽ nghĩ cách, chị không cho em bỏ học đâu.”
“Nhưng chị...”
“Chuyện này không thương lượng.” Sự kiên nghị và can đảm loé lên trong ánh mắt của Ôn Noãn. Chẳng qua là cô gặp phải chướng ngại thôi, cô sẽ chịu được, nhất định sẽ.
Phương Liễu Thành, anh chờ đó.
Không phải chỉ có anh một tay che trời ở thành phố A.
Nếu là quy tắc ngầm
Phòng tắm không có nước nóng, Ôn Tĩnh đi đun một bình nước nóng, Ôn Noãn thay nước, tắm rửa đơn giản. Đây là căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, phòng ngủ cho bà Ôn ở, còn Ôn Noãn và Ôn Tĩnh chen chúc trên sofa nhỏ trong phòng khách.
Cách âm rất kém, buổi chiều bà Ôn ho khan, cô nghe rất rõ giọng khẽ rên đau đớn. Ôn Noãn đau lòng không thôi.
Khi giặt quần áo, vô tình đụng phải danh thiếp vàng trong túi.
Ôn Noãn vô thức định ném xuống lầu nhưng nghĩ lại bèn bỏ vào túi áo ngủ. Ôn Tĩnh không ngủ được, cuộn người trên sofa nhìn Ôn Noãn giặt quần áo, phơi quần áo.
Đã hơn nửa đêm nhưng tinh thần của cô ấy vẫn tốt vô cùng.
Ôn Noãn giục cô ấy đi ngủ nhưng cô ấy vẫn khăng khăng lắc đầu. Từ nhỏ hai chị em đều là công chúa, chênh lệch trong nháy mắt khó tránh khỏi không thể chấp nhận được.
Ôn Tĩnh nói: “Nếu em có thể làm quen với người càng có quyền thề, càng có tiền hơn Phương Liễu Thành thì hay rồi. Anh ta lấy mạng của em trao đổi, em cũng muốn Phương Liễu Thành trả lại tất cả cho nhà họ Ôn.”
Ôn Noãn khựng lại, tấm danh thiếp trong túi như ngọn lửa làm phỏng da thịt của cô.
Diệp Phi Mặc.
Người đàn ông anh tuấn lạnh lùng kia lại hiện lên trong tâm trí khiến cảm xúc của Ôn Noãn vô cùng hỗn loạn.
Ôn Tĩnh co mình ngủ trên ghế sofa, Ôn Noãn xoa khuôn mặt nhỏ của cô bé, thương yêu không thôi. Ôn Noãn tắt đèn, ngồi ở cuối sofa, nhìn ánh sáng ảm đạm ngoài cửa sổ. Cuộc đời của cô cũng giống ánh sáng lúc này.
Không biết Phương Liễu Thành có suy nghĩ gì với cô, như muốn làm nhục cô, lại muốn cô làm tình nhân của anh. Đây là điều cô không bằng lòng. Ký kết với công ty quản lý, chính thức tiến vào ngành giải trí. Cô không có bối cảnh, không có kinh nghiệm, là người mới toanh. Nếu không dựa vào quy tắc ngầm, cô sẽ không thể lộ diện được, không kiếm được tiền cho mẹ và Ôn Tĩnh trải qua cuộc sống suôn sẻ.
Nếu nhất định phải dùng quy tắc ngầm thì không bằng...
Thì không bằng Diệp Phi Mặc.
⬅ Trước Tiếp ➡