Đạo diễn Lâm không vui nên mắng Bạch Tú Văn mấy lần.
Một nữ diễn viên ngồi gần Ôn Noãn và Trần Tuyết Như nói: "Minh tinh tuyến một cũng bị đạo diễn mắng là ngu ngốc, nếu không phải bò lên giường của cậu hai Diệp, không biết bây giờ đang lăn lộn ở nơi nào.”
"Đúng vậy, tôi đã xem vụ bê bối tình dục của cô ta với cậu hai Diệp." Một nữ diễn viên khác cũng nói.
Ôn Noãn mím môi, cậu hai nhà họ Diệp mà bọn họ nhắc đến chính là Diệp Phi Mặc.
Diệp Phi Mặc đứng thứ ba, trên có anh trai, chị gái, vốn xưng là cậu ba Diệp, nhưng Diệp Sâm cũng đứng thứ ba, cũng được gọi là cậu ba Diệp, hơn nữa chị gái Diệp Hải Lam của anh qua đời từ nhỏ, để phân biệt, truyền thông thường gọi anh là cậu hai Diệp .
Ôn Noãn lè lưỡi, cái tên biến thái kia rõ ràng không từ chối một ai, so với ngựa đực còn ghê hơn, Bạch Tú Văn cao ngạo như vậy cũng muốn, anh ta thực sự đói bụng nên ăn quàng sao?
Ghê tởm!
Cô ghét nhất loại đàn ông như vậy.
Trong lòng cô thầm kinh bỉ Diệp Phi Mặc.
Venice.
Diệp Phi Mặc đang ăn cơm với Mặc Diệp Diễm đột nhiên hắt hơi một cái, Mạc Diệp Diễm nháy mắt, "Chao ôi!!! Người yêu nhắc kìa."
"Câm miệng!"
Mặc Diệp Diễm khép miệng, được hai giây lại tiếp tục nói: "Từ khi nào mà anh hứng thú tham gia liên hoan phim vậy?”
"Câm miệng!"
"Anh đối sử với người yêu của mình như vậy sao?” Mặc Diệp Diễm bày ra bộ dạng tủi thân muốn khóc, run rẩy chỉ vào anh, biểu cảm giống như con gái nhà lành bị bỏ rơi, gương mặt đẹp trai khiến Marilyn Monroe say mê trong nháy mắt trở nên xinh đẹp.
"Câm miệng!” Diệp Phi Mặc nói.
Mặc Diệp Diễm tỏ vẻ đau lòng, "Phi Mặc, bị vứt bỏ tuyệt đối là lỗi của anh không có người phụ nữ nào chịu được anh đâu, nhà anh có hai người có kinh nghiệm, sao anh không học họ được một hai chiêu? Nếu gương mặt anh tươi tắn hơn chút nữa, biết đâu tổng thống nước XX cũng điên đảo vì anh đó, ưu thế lơn như vậy cũng không biết tận dụng, anhđúng là đồ ngốc.”
"Im miệng!"
"Được rồi, anh thật sự rất ngốc." Mặc Diệp Diễm kết luận.
Lần đầu tiên của Ôn Noãn (4)
Đạo diễn Lâm là đạo diễn nổi tiếng của Hưởng Dự Quốc Tế, vài chục làm đạo diễn đã tích lũy danh tiếng cho anh ta, hai bộ phim của anh ta đã giành được giải thưởng quốc tế, được đón nhận cả trong lẫn ngoài nước, anh ta là người đảm bảo của phòng vé, cho dù làm phim nghệ thuật hay phim thương mại, khán giả ủng hộ đạo diễn Lâm nhiều không kể siết.
Nhưng tính tình của anh ta cũng rất tệ, diễn phim của anh ta rất cực khổ, một nữ diễn viên nổi tiếng được anh ta nâng đỡ đã nói trên một chương trình phỏng vấn là không muốn hợp tác với anh ta nữa.
Ôn Noãn từng chứng kiến tính khí của anh ta rồi, lúc mắng người không hề nể mặt chút nào. Cho dù đối phương có nổi tiếng, diễn phim của anh ta không tốt cũng bị mắng. Ngoại trừ hai diễn diễn viên gạo cội, anh ta gần như mắng tất cả mọi người.
“Cut!” Đạo diễn Lâm ném clapper board trong tay nhân viên xuống đấp, cơn giận bùng phát, “Bạch Tú Văn, đầu cô làm bằng bã đậu hả? Cô có bị ngốc không vậy? Quay một cảnh giường chiếu khó khăn đến vậy hả? Hở vai cũng không được sao? Cơ thể cô có thể cho kim thấy, vai cô không thể cho khán giả cả nước xem có đúng không? Người ta bỏ tiền mua vé xem phim, cô kỳ thì người xem có đúng không? Lần này mà không diễn được nữa, ông đây sẽ đá bay cô! Con mẹ nó.”
Đạo diễn Lâm mắng chửi người rất khó nghe, Bạch Tú Văn nổi tiếng dưới ánh đèn sân khấu hai năm, có rất nhiều fan hâm mộ, diễn mấy bộ phim đều đạt được thành tích đáng kinh ngạc.
Quan trọng là mấy đạo diễn trước không giống đạo diễn Lâm, hở chút là mắng chửi người khác, hơn nữa mắng rất khó nghe, căn bản không quan tâm ánh mắt của người khác. Những đạo diễn khác thường xuyên khen ngợi cô ta, mặc dù diễn suất chỉ có một khuyết điểm nhỏ, nhưng vẻ ngoài xinh đẹp của cô ta có thể che giấu không ít, xưa nay đều là người khác theo đuổi cô ta, hôm nay lại bị chửi nguyên một ngày, măc dù xấu hổ và tức giận nhưng cũng cô ta không dám phản kháng.
Khó khăn lắm mới có thể vào vai nữ chính, cho dù có giận như thế nào cô ta cũng phải chịu đựng.
Ôn Noãn lè lưỡi, đạo diễn Lâm quả thật rất đáng sợ.
Mắng chửi rất khó nghe.
Quay lại một lần nữa, hình như Bạch Tú Văn bị chửi đến choáng váng cả đầu óc, trạng thái luôn bất ổn, mới đọc thoại đúng một câu, quần áo chưa kịp cởi đã bị đạo diễn Lâm bảo dừng lại, sắc mặt của anh ta không thể dùng hai từ “Khó coi” để hình dung nữa.
“Ài, gọi cho nhà sản xuất, ông đây phải thay nữ chính.” Đạo diễn Lâm nổi giận, Bạch Tú Văn hoảng sợ, đạo diễn Lâm lạnh lùng liếc cô ta, phó đạo diễn gào khóc xoa dịu đạo diễn, bộ phim đã quay được một nửa, không thể đổi nữ chính, Bạch Tú Văn đứng ở bên cạnh khóc lóc.
Đạo diễn của nhóm thứ hai nghĩ ra một cách, “Để diễn viên đóng thế diễn!”
Lần đầu tiên của Ôn Noãn (5)
“Chúng ta ra đó xem.” Ôn Noãn kích động kéo Trần Tuyết Như ra đó làm xem nào nhiệt, Bạch Tú Văn có một diễn viên đóng thế, dưới sự chỉ thị của phó đạo diễn, đối phương nhanh chóng hóa trang thay quần áo, nhưng diễn suất của diễn viên đóng thể không được, mắt thấy đạo diễn sắp phát hỏa, thư ký trường quay, kế hoạch và phó đạo diễn đều toát hết mồ hôi lạnh.
Phó đạo diễn liếc nhìn Trần Tuyết Như, muốn để Trần Tuyết Như đóng thay cảnh này, nhưng Trần Tuyết Như đã từ chối
Đạo diễn Lâm muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, hôm nay sảy ra chuyện như vậy, tất cả mọi người đều luống cuống không biết phải làm gì, không có diễn viên đóng thế diễn được, hôm nay cũng không có nhiều nữ diễn viên trẻ tuổi.
Bị đạo diễn Lâm mắng chửi, mọi người tụ lại một chỗ nghĩ cách, chuyện này vốn không liên quan đến Ôn Noãn, nhưng Đường Man Đông đã kéo Ôn Noãn lên thuyền hải tặc, “Đạo diễn Lâm, để cho Ôn Noãn thử một lần đi, kỹ năng diễn suất của cô ấy đến cả thầy Trình Ngọc cũng không ngớt lời khen ngợi.”
Ở khoa biểu diễn của trường đại học A, có mấy ai không biết đến Trình Ngọc, đối phương là một tiền bối lớn tuổi, hiện tại đã rút lui khỏi giới điện ảnh, đang giải dạy ở đại học A.
“Người nào?” Đạo diễn Lâm lạnh lùng hỏi.
Đường Man Đông chỉ chỉ Ôn Noãn đang trợn mắt há hốc mồm.
Cô trúng đạn rồi sao?
“Thầy Trình cũng khen ngợi? Ôn Noãn, cô là sinh viên khoa biểu diễn của trường đại học A sao?” Người trong đoàn làm phim trợ mắt nhìn cô.
Ôn Noãn gật đầu.