“Tôi nhất định sẽ thấy ác mộng”. Cái miệng của Ôn Noãn nhanh hơn lý trí, cô thốt ra.
Đồ tự tuyến, con trai vóc người đẹp thì có cái gì mà đắc ý?
Diệp Phi Mặc lạnh lùng liếc mắt tới, ánh mắt kia lạnh đếm mức trên mặt Ôn Noãn dường như đông lại một mảnh băng, sưng đau cũng không cay nóng như vậy.
“Cô thường xuyên gặp chuyện này sao?”. Diệp Phi Mặc hỏi.
“Lần đầu tiên”. Ôn Noãn kéo quần áo không giấu được đồ lót trên người, có chút xấu hổ.
“Hừ!”. Anh hừ mũi phát ra một âm thanh nhỏ, nghe ra vô cùng không vui, trên mặt vẫn trống rỗng, Ôn Noãn thấy rất kỳ lạ, có phải cơ mặt anh ta thiếu một dây thần kinh hay không?
Nếu không…sao lại luôn luôn có mỗi một biểu cảm vậy?
“Cô vừa…gọi tôi là gì?”.
Ôn Noãn hận cái miệng của mình muốn chết, trong lòng cô đã sớm đặt cho Diệp Phi Mặc một cái tên là Diệp biến thái, trong chốc lát cái miệng lại thốt lên.
“Diệp tiên sinh…”.
“Sao tôi lại nghe thành Diệp biến thái?”. Anh ôn hòa hỏi.
Ôn Noãn im lặng, giả chết!
“Tôi rất biến thái sao?”.
Anh không biến thái sao? Ôn Noãn thầm nghĩ, nếu anh không biến thái, trên đời còn có ai biến thái? Cô lớn như vậy, người biến thái nhất từng gặp đúng là Diệp Phi Mặc.
Cô tiếp tục giả chết.
Diệp Phi Mặc lại hừ mũi một tiếng.
Khí lạnh trong thùng xe lại tăng lên, Ôn Noãn rất lạnh, bả vai rụt một cái, quần áo của cô vốn đã bị xé nát, phân vai phơi bày ra, khí lạnh quá nhiều, cô nhịn không được mà run run.
Khóe mắt Diệp Phi Mặc liếc cô một cái, mặt không chút thay đổi, Ôn Noãn cảm khái, dưới loại tình huống này, nam chính không phải để cởi áo dịu dàng khoác lên cho nữ chinh sao? Phim điện ảnh và phim truyền hình quả nhiên đều gạt người.
Nhân vật nam chính dịu dàng đó chỉ là mây khói.
Mặt người dạ thú
Ngay cả một câu an ủi mà anh cũng không nói với cô, Ôn Noãn cười tự giễu, nếu như cô thật sự bị người ta bắt nạt, e rằng anh cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Căn bản thờ ơ không để ý.
Suy nghĩ một chút, anh và cô lại không thân thuộc, bọn họ chẳng qua chỉ có một giao dịch, dựa vào cái gì cô bị ấm ức thì anh phải lập tức dịu dàng che chở, hơn nữa, người đàn ông này rõ ràng ngay cả khái niệm dịu dàng là gì cũng không biết.
Ngoại trừ người trong lòng anh, anh đối xử với hết thảy phụ nữ đều như vậy, trên đời ít nhất cũng có một người phụ nữ bị đối xử giống như cô, vừa nghĩ như vậy, cô lập tức cân đối lại.
Anh đưa tay tắt điều hòa.
Ôn Noãn ngẩn ra, kinh ngạc nhìn anh, anh biết săn sóc người khác?
“Tôi rất lạnh”. Ôn Noãn nói.
Diệp Phi Mặc dùng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm quần áo của cô, anh lạnh lùng hừ một cái: “Cởi cho cô rồi tôi mặc cái gì?”.
“Anh không hiểu cái gì gọi là thân sĩ sao?”.
“Đàn ông không mặc quần áo nửa người trên đều gọi là cầm thú, không gọi thân sĩ”.
Ôn Noãn rơi lệ rồi, cậu hai Diệp, không phải nửa người dưới không mặc thì mới gọi là cầm thú sao?
“Nửa người dưới không mặc thì sao?”. Ôn Noãn không ngại học hỏi kẻ dưới.
“Cha của cầm thú”.
Ôn Noãn lệ rơi đầy mặt: “…”.
Cậu hai Diệp, đây là kiểu hài hước lạnh lùng sao? Thì ra anh là cha của cầm thú.
Quả nhiên săn sóc chỉ là mây khói.
Người này vẫn biến thái trước sau như một.
Khu nhà nổi tiếng thành phố, tầng 45.
Vừa lên lầu, Diệp Phi Mặc chỉ phòng tắm để cho cô đi tắm, chà rửa sạch sẽ.
Tình huống này giống lần trước như đúc.
Lần trước cô còn một quần áo sạch sẽ, lúc này…Ôn Noãn rất đau đầu, nhìn vết thương trên người mình, trên mặt, cánh tay, cô cắn răng, vừa rồi hẳn là cô nên tới đạp hai gã đó một cái.
Tắm xong, bọc áo ngủ của anh, lại không mặc gì cả, Ôn Noãn thật muốn đập đầu vào khối đậu hủ, lúc này sẽ không bị phi lễ như lần trước…
Nói dối