⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đã quen với cậu hai nhà họ Diệp lạnh lùng, thô bạo, giờ bỗng nhiên dịu dàng như thế này, cô không quen chút nào.
Nước mắt của Ôn Noãn rơi đầy mặt.
Trong lòng đã khóc trời đập đất rồi, cho dù là ai, gặp phải một người đàn ông tâm tình bất định, lúc lạnh lúc nóng chắc chắn cũng sẽ chết sớm đúng không? Trở mặt quá nhanh, ít ra thì cũng phải cho người ta một giây đồng hồ để kịp thích ứng chứ.
Nhưng mà… cô lo lắng nắm lấy vạt áo của anh, người đàn ông dịu dàng như vậy, thật sự khiến người ta phải rung động.
Ôn Noãn vừa mới có suy nghĩ này cả người đã run rẩy, rung động? Tổ tiên ơi, Diệp Phi Mặc mà cũng dám rung động? Không muốn sống nữa đúng không? Ôn Noãn ngay lập tức trấn áp những ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu.
Cô thích Phương Liễu Thành… Mặc dù người đàn ông đó đã phản bội tình cảm đơn thuần nhất của cô.
“Đừng bỏ rơi tôi.” Diệp Phi Mặc khàn khàn nói, mắt hơi lim dim, mông lung hôn cô, trái tim Ôn Noãn nghẹn lại, miệng khô khốc, nhìn anh gần trong gang tấc, tuy rằng đau khổ nhưng khuôn mặt hoàn toàn yên tĩnh lạnh lùng. Cô nhìn hai hàng mi run rẩy của anh.
Trong lòng đột nhiên cảm thấy nhói đau, anh lại nhìn cô thành ai?
Ôn Noãn hiểu rõ, Diệp Phi Mặc coi trọng khuôn mặt của cô, tối hôm đó anh nói đôi mắt của cô rất đẹp, có lẽ cô và người yêu của anh có đôi mắt giống nhau, cho nên mới được anh ưu ái.
Nhưng cô cũng rất không thích khi bị người ta coi như thế thân.
“Đừng bỏ rơi tôi.” Anh thì thào lặp lại, sắc mặt trắng bệch. Ôn Noãn kinh ngạc nhìn anh, thì ra Diệp biến thái cũng là một người si tình, trong lòng anh cũng có ánh trăng sáng của riêng mình.
Tôi là ai?
“Đừng bỏ rơi tôi.” Anh thì thào lặp lại, sắc mặt trắng bệch. Ôn Noãn kinh ngạc nhìn anh, thì ra Diệp biến thái cũng là một người si tình, trong lòng anh cũng có ánh trăng sáng của riêng mình.
Nhưng người anh yêu đã đi đâu?
Nhiều năm nay anh trái ôm phải ấp, chuyện xấu bủa vây như vậy là vì sao?
Không phải do tổn thương vì tình chứ?
Nghe anh lẩm bẩm như thế, sao lại nghe hơi bi thương…
Ôn Noãn cảm thấy hỗn độn trong gió…
Bị tổn thương tình cảm?
Một cậu hai nhà họ Diệp biến thái như thế lại bị tổn thương tình cảm, khóe mắt cô run rẩy mấy lần, rốt cuộc là con gái nhà ai bị mù mà thích anh ta vậy, con gái nhà ai mà lại xui xẻo bị anh ta thích thế?
Lại là con gái nhà ai mà có dũng cảm bỏ rơi anh ta như thế, cô bắt đầu cảm thấy ngưỡng mộ người phụ nữ bỏ rơi anh.
Bỏ rơi một kẻ xấu tính, biến thái, tâm tình không ổn định, lạnh lùng, tàn nhẫn như Satan Diệp Phi Mặc thật sự quá quá quá quá sáng suốt.
Nụ hôn của anh bỗng nhiên mạng mẽ hơn, thêm mấy phần cướp đoạt, đôi mắt mở ra, ánh mắt trong chốc lát trở nên sắc bén, khẽ vươn tay xé váy ngủ của cô ra, Ôn Noãn hoảng hồn, người đã không một mảnh vải nằm trước mắt anh.
Cảnh xuân vô hạn.
Anh tăng thêm sức lực cưỡng ép.
Tình cảnh thay đổi quá nhanh khiến Ôn Noãn trở thay không kịp, dù không có tình cảm nhưng cảm giác nhục nhã rõ ràng này khiến cô cảm thấy bi ai, mặc dù biết rõ đây là điều mà cô đã đồng ý, là cái giá mà cô phải trả, nhưng mà…
“Diệp Phi Mặc, anh biết tôi là ai không?” Ôn Noãn mỉm cười hỏi, cô không biết vì sao trong lòng lại buồn nhiều đến thế.
Anh dừng lại, hành động cưỡng ép cũng ngừng lại.
Người phụ nữ dưới thân anh không có một mảnh vải trên người, đôi mắt hoa đào xinh đẹp mang theo ý cười, vô cùng động lòng, cô thật sự có một đôi mắt rất đẹp, đặc biệt là lúc cười, tựa như hai cánh hoa đào.
Cô cứ mỉm cười ngọt nào như thế, đối với anh mà nói lại là một lời buộc tội trong im lặng.
Uy hiếp
Cô cứ mỉm cười ngọt nào như thế, đối với anh mà nói lại là một lời buộc tội trong im lặng.
Diệp Phi Mặc gấp gáp nắm lấy eo của cô, áo ngủ trên người anh cũng đã cởi, lộ ra lồng ngực cân đối, từng cơ bắp trên người đều khát khao người con gái ở dưới thân, nhưng chẳng biết vì sao trong lòng lại cảm thấy bực bội.
Hơi lạnh của phòng khách làm cho Ôn Noãn lạnh hết cả người, cô nhặt lại áo ngủ của mình, vừa định che người thì đã bị anh nắm chặt cổ tay, “Cô đừng quên đã ký hợp đồng với tôi, không lẽ cô muốn đổi ý?”
Đổi ý?
Đúng vậy, quả thật là cô muốn đổi ý.
Diệp Phi Mặc nói, “Tôi có thể thả ba của cô ra cũng có thể nhốt ông ta lại, cô có tin không?”
Sắc mặt của Ôn Noãn thay đổi, “Diệp Phi Mặc, anh…”
“Có thể đừng lôi ba tôi vào được không?”
“Vậy thì nếu như cô đổi ý, tôi sẽ hiếp trước giết sau rồi chặt xác.”
Ôn Noãn: “…”
Cô tức đến mực đỏ mặt tía tai, “Hèn hạ!”
Anh cười lạnh, hèn hạ sao?
⬅ Trước Tiếp ➡