⬅ Trước Tiếp ➡
“Cậu nói gì?” Ánh mắt của Diệp Phi Mặc trầm cuống, bắn ra tia nhìn lạnh lẽo, Ôn Noãn cảm giác được cả người anh phủ kín loại khí thế rất đáng sợ, tựa như là Diêm Vương.
Anh liên tục ừ mấy tiếng, cuối cùng nói, “Được, tôi sẽ qua.”
Anh cúp điện thoại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ôn Noãn, “Thay quần áo, cùng tôi tới một nơi.”
“Đi đâu?” Ôn Noãn hỏi. Nhưng Diệp Phi Mặc lại không trả lời cô, không hề nói lời nào mà lên lầu, bước chân anh lộn xộn, như là không hề nghe thấy cô nói gì, trong lòng Ôn Noãn cảm thấy rất lạ.
Vì sao mà người đàn ông này lại khó phục vụ như thế, a a a a!
Cô điên mất!
Hội quán Đường Tâm (1)
Hội quán Đường Tâm.
Đây là một hội quán cao cấp dành cho thục nữ danh viện(*) và cậu chủ nhà giàu của tầng lớp thượng lưu trong xã hội lui tới, lại là chế độ VIP. Đây là hội quán nổi tiếng của xí nghiệp Đường thị, lấy phong cách Châu Âu làm chủ đề, tuân theo văn hoá thoải mái của Trung Quốc tạo thành phong cảnh tinh xảo trang nhã. Bên trong có thiết kế phòng tổng thống, phòng bá tước xa hoa lộng lẫy, kèm theo với dịch vụ cao cấp. Như có phòng cho khách qua đêm, tắm rửa, tập gym, spa làm đẹp, xã giao ăn uống và nhiều loại hình phục vụ khác.
(*) Danh viện thường được chỉ các thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu, con nhà danh giá, gia thế hiển hách.
Từ tầng một đến tầng bảy của toà cao ốc là ký túc xá, từ tầng tám trở lên là địa bàn của hội quán Đường Tâm.
Ôn Noãn và Diệp Phi Mặc đến tầng hai mươi mốt. Trên đường đi, cô không biết Diệp Phi Mặc dẫn cô đến đây làm gì, chỉ mơ hồ biết là một bữa tiệc.
Dọc đường, nét mặt của anh tỉnh táo như một hồ nước lạnh, cô không dám chọc đến anh, im lặng là vàng.
Hai người đàn ông cao to mặc vest đen đứng ngay cửa đại sảnh của buổi tiệc, thấy Diệp Phi Mặc lập tức cung kính gọi cậu hai Diệp. Hai người ngạc nhiên khi nhìn thấy Ôn Noãn bên cạnh Diệp Phi Mặc, Ôn Noãn lễ phép cười với họ. Diệp Phi Mặc nghiêng đầu lạnh lùng nhìn cô, anh không thích Ôn Noãn cười như thế với người đàn ông khác. Ôn Noãn cười đến vô tội, không rõ anh giận gì. Anh không nói gì thêm, ra hiệu Ôn Noãn khoát tay anh.
Cô cười ngọt ngào, nén sự không vui trong lòng, khoát tay anh. Anh nhìn cô bằng ánh mắt thâm sâu phức tạp lại tối nghĩa. Ôn Noãn mím môi, anh nói: “Cô Ôn, xin mời để lộ nụ cười thương hiệu của cô.”
Ôn Noãn cười ngọt ngào, vừa rực rỡ lại ôn hòa, cười như kỳ danh.
Diệp Phi Mặc hờ hững nói: "Rất tốt."
Hai người đàn ông mở cửa, Ôn Noãn kéo Diệp Phi Mặc đi vào đại sảnh của buổi tiệc lộng lẫy.
Đây là nơi tổ chức tiệc cao cấp của hội quán Đường Tâm, được trang hoàng vô cùng hoa lệ. Tất cả phong cách trang phục đều chiếu theo cung đình Châu Âu cổ kính. Ngay cả đèn thuỷ tinh còn tinh xảo đến mức khiến người ta dường như cảm thấy mình đi lạc vào cung đình Châu Âu vào thế kỉ mười bốn.
Buổi tiệc có hơn năm mươi người cả nam lẫn nữ. Đàn ông mặc quần áo đúng mực, có phong thái không giàu thì cũng cao quý. Phụ nữ cao quý trang nhã, quần áo xinh đẹp. Khắp nơi đều tỏ rõ sự xa hoa, nam nữ thanh niên đều giống nhau.
Hội quán Đường Tâm (2)
Buổi tiệc có hơn năm mươi người cả nam lẫn nữ. Đàn ông mặc quần áo đúng mực, có phong thái không giàu thì cũng cao quý. Phụ nữ cao quý trang nhã, quần áo xinh đẹp. Khắp nơi đều tỏ rõ sự xa hoa, nam nữ thanh niên đều giống nhau.
Mọi người cùng ngạc nhiên nhìn Diệp Phi Mặc dẫn Ôn Noãn đi vào. Ôn Noãn cảm thấy mình lập tức biến thành con khỉ trong thảo cầm viên bị người khác thưởng thức. Trong những người này có ít ngôi sao đang nổi mà cô từng thấy trên tạp chí, tổng giám đốc công ty giải trí, cũng có đạo diễn đã thành danh. Đạo diễn Lâm cũng ở đây, trường hợp này khiến cô lập tức trở nên căng thẳng.
Diệp Phi Mặc nghiêng đầu nhìn cô, không biết phải chăng là ảo giác của cô không. Cô lại thấy được sự trấn an hiếm có.
Như thể đang nói, đừng sợ, mọi chuyện đã có tôi.
Ôn Noãn cười nhạt, sự căng thẳng trong lòng lập tức biến mất. Cô là người thông minh, mặc dù không rõ lý do Diệp Phi Mặc dẫn cô tới đây nhưng cô biết mình không thể khiến anh bị mất mặt.
Có suy nghĩ như vậy, sống lưng của Ôn Noãn cũng thẳng lên.
Khoé môi của Diệp Phi Mặc dịu dàng cong lên.
Ôn Noãn là một trong số ít cô gái thông minh mà anh từng gặp, là cô gái thông minh tâm tư tinh tế thật sự.
Đường Thư Văn không hề bỏ quên Diệp Phi Mặc, ánh mắt loé lên sự dịu dàng, có hơi giật mình bèn dời mắt sang nhìn Ôn Noãn. Không chỉ là Đường Thư Văn mà ngay cả những người còn lại cũng nhìn cô.
Ôn Noãn mặc một chiếc váy trễ ngực màu xanh biển hiệu Prada, trang nhã lộng lẫy. Cô vốn cao gầy, bộ váy này càng tôn lên sự thon thả, có lồi có lõm của cô. Mái tóc dài đen bóng được búi lên, trên trán để mái thưa. Trang điểm tinh xảo, mang khuyên tai bảo thạch màu lam đang thịnh hành suốt nửa năm nay của An Bình Quốc Tế.
Mọi người càng ngạc nhiên hơn chính là sợi dây chuyền trước cổ cô lại là...
Rose tear.
Bảo vật gia truyền của nhà họ Diệp.
Bảo vật trấn áp trong giới bảo vật.
Ánh mắt ngạc nhiên của mọi người đều hoá thành ngôn ngữ cơ thể, nhìn vào lồng ngực của cô. Ôn Noãn đỏ mặt, cô rất không quen với ánh mắt như vậy, quá trần trụi.
Hội quán Đường Tâm (3)
Ánh mắt ngạc nhiên của mọi người đều hoá thành ngôn ngữ cơ thể, nhìn vào lồng ngực của cô. Ôn Noãn đỏ mặt, cô rất không quen với ánh mắt như vậy, quá trần trụi.
Cô nhớ ban nãy khi mình mặc xong bèn ra ngoài để trang điểm thì ánh mắt của Diệp Phi Mặc cũng loé lên sự bất ngờ vì vẻ đẹp của cô. Cô nhìn gương mới biết hoá ra mình đã thay đổi thành dáng vẻ khác. Mặc chiếc váy này vào, lại trang điểm như thế, cô từ một cô bé lọ lem biến thành thiên nga.
“Phi Mặc...” Đường Thư Văn chào đón. Đó là một người đàn ông tuấn tú dịu dàng tao nhã, mặc vest trắng càng giống như hoàng tử bạch mã bước ra từ trong truyện cổ tích.
Diệp Phi Mặc gật đầu với anh ta, Ôn Noãn thấy Đường Thư Văn không nhận ra mình, không nhịn được lên tiếng: “Anh Thư Văn....”
Đường Thư Văn lại ngạc nhiên lần nữa, giọng nói này?
⬅ Trước Tiếp ➡