Ôn Noãn là một cô công chúa nhỏ không buồn không lo, lại vì Phương Liễu Thành biến thành cô bé lo lem.
Nhà họ Ôn hoàn toàn thất bại.
Công ty bị Phương Liễu Thành chiếm đoạt, quản lý cấp cao của nhà họ Ôn đều bị Phương Liễu Thành đuổi ra khỏi xí nghiệp Ôn thị.
Chú hai và chú ba của cô đều trút hết sự tức giận lên trên người các cô, chết cũng không gặp, thấy ba mẹ con bọn họ lưu lạc đầu đường cũng không đưa tay ra giúp đỡ, gia đình nhà cậu cũng thờ ơ lạnh nhạt.
Mẹ Ôn dẫn theo hai con gái về nhà ngoại, lại bị cả nhà cậu đuổi ra ngoài, lời nói lạnh lùng, Ôn Tĩnh và Ôn Noãn đều là cô gái cao ngạo, không chịu nổi sự tức giận này, người thân vong ân phụ nghĩa như thế, không cần cũng được.
Nhiều người dệt hoa trên gấm, lại thiếu người đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Trong hai ngày ngắn ngủi, Ôn Noãn đã nếm trải tình người ấm lạnh.
Đầu cô đau đớn như muốn nứt ra, cô vẫn là sinh viên năm hai, Ôn Tĩnh còn đang học cấp hai, mấy năm nay mẹ là bà chủ gia đình lo liệu việc nhà, tiền tiết kiệm đều bị ngân hàng đóng băng, một thân một mình.
Mẹ Ôn bán hết đồ trang sức với giá thấp để chống đỡ, tiêu hết vào tiền mời luật sự, bà muốn mời luật sư tốt nhất bào chữa cho cha Ôn, cả nhà sớm ngày đoàn tụ.
Đã tiêu hết tiền vào việc mời luật sư, ba mẹ con không còn tiền thừa để thuê nhà trọ, một ngày ba bữa đều là bánh mỳ khô cứng, buổi tối ba người ngồi ở bờ sông, ngơ ngác nhìn cảnh đêm, các du khách đều ngạc nhiên nhìn ba mẹ con bọn họ.
Ôn Noãn chưa từng nghĩ tới, có một ngày, cô lại lưu lạc đến mức này.
Nhưng hình như điều bi thảm hơn còn chưa tới.
Vào ngày nói chuyện với luật về việc của cha Ôn, Phương Liễu Thành đi ngang qua, mẹ Ôn tức giận, Ôn Noãn đờ đẫn, Ôn Tĩnh lạnh lùng, luật sư nhẹ nhàng lắc đầu, ra hiệu bọn họ đừng trêu chọc anh ta.
Bây giờ Phương Liễu Thành là Chủ tịch của tập đoàn Phương thị, đó là một tập đoàn đang nhanh chóng nổi lên trong mấy năm gần đây, tham gia vào lĩnh vực xây dựng, giải trí và hàng không, bây giờ Phương Liễu Thành là thanh niên tài tuấn chỉ đứng sau Tổng giám đốc Diệp Phi Mặc của tập đoàn quốc tế An Ninh.
Có quyền có thế, đám dân thường nhỏ bé như họ không thể trêu vào.
“Nghe nói, hai ngày nay mẹ con ba người đều ngủ ở đầu đường?” Phương Liễu Thành hỏi Ôn Noãn, ánh mắt sâu thẳm.
“Chuyện không liên quan đến anh.”
“Ôn Noãn, chúng ta làm một giao dịch đi, làm người tình của tôi, tôi cam đoan nửa đời sau cô không phải lo cơm áo, mẹ và em gái của cô cũng nhận được sự chăm sóc tốt nhất.” Phương Liễu Thành nói.
Mẹ Ôn tức giận đến suýt ngất đi, che tim không thở nổi.
Ôn Noãn đâm sâu móng tay vào lòng bàn tay, cơ thể run lên vì tức giận, cô lại mỉm cười ngọt ngào, “Phương Liễu Thành, tôi cam tâm tình nguyện bị một người xa lạ đè lên, cũng không để anh chạm vào.”
Phương Liễu Thành hơi híp đôi mắt lạnh lùng, nghe cô nói đến người xa lạ, trong lòng trào dâng sự tức giận, thứ gì đó đâm vào lòng anh ta, anh ta cười lạnh một tiếng, vô tình lại lạnh lùng, “Ôn Noãn, cô sẽ phải cầu xin tôi đè lên cô, tôi thề.”
Quảng cáo chấn động cả thành phố.
Ôn Noãn mượn một khoản tiền của Đường Man Đông, tạm thời thu xếp cho mẹ và Ôn Tĩnh, ba mẹ con thuê một nhà trọ nhỏ, cô là chị cả trong nhà, nhất định phải nhận lấy gánh nặng gia đình, may mắn là nghỉ hè, không cần đến trường.
Cô xoa đầu Ôn Tĩnh, dịu dàng nói: “Tiểu Tĩnh, trước khi vào năm học, chị chắc chắn gom đủ học phí cho em.”
Ôn Tĩnh bướng bỉnh cắn môi dưới, giữ im lặng, Ôn Noãn đi ra cửa.
Cô là học sinh hệ diễn xuất của Học viện điện ảnh thành phố A, hết nghỉ hè là lên năm hai, cô cần tiền gấp, đối với cô việc đóng phim không hề thực tế, cô còn chưa chính thức ký với một công ty quản lý nào. Có một vị học tỷ đã là ngôi sao nhỏ có chút danh tiếng, giới thiệu cô đi thử vai, nếu thành công cô ấy sẽ sắp xếp cho cô ký hợp đồng. Đó là một bộ phim cổ trang, vai diễn là một cô gái nhỏ, phần diễn không nhiều, nhưng lúc thử vai lại bị loại, không thích hợp.
Ôn Noãn cũng không thèm để ý, cô định đi ra ngoài tìm một số quảng cáo ảnh, cũng có thể nhận diễn một số kịch bản nhỏ, cái gì cũng được, cô đều bằng lòng, chỉ cần có thể kiếm được tiền.
Đường Mạn Đông đã cho cô mượn trước một số tiền lớn, còn lại, cô phải tự dựa vào bản thân.
Liên tiếp mấy ngày đến phỏng vấn ở rất nhiều công ty, cô muốn nhận quảng cáo ảnh, mấy nhà này đều là công ty quảng cáo nhỏ, do mấy người bạn có quan hệ khá tốt giới thiệu cho cô.
Dáng người của Ôn Noãn cao gầy, thon thả tinh tế, khuôn mặt trong sáng, lại dễ trang điểm, bạn muốn cô phong trần thì có thể phong trần, muốn cô ngây thơ thì có thể ngây thơ.
Vốn bàn bạc rất thuận lợi, có mấy cái còn sắp ký kết, cuối cùng đều tuyên bố thất bại, Ôn Noãn không ngu, cô biết có người ngăn cản ở sau lưng, ngoại trừ Phương Liễu Thành, cô không nghĩ được ai nữa.
Đi đến tận trưa, khắp nơi đều vấp phải trắc trở, Ôn Noãn ủ rũ cúi đầu ngồi ngoài quảng trường, ăn bánh mì rẻ nhất để đỡ đói. Gọi điện cho từng người bạn lúc trước, ngoại trừ Mạn Đồng, không ai có thể giúp cô, người có lòng giúp cô cũng không chịu nổi sự phá hoại của Phương Liễu Thành.
Trong lòng đau khổ, nhưng vẫn nở nụ cười ấm áp, Ôn Noãn là cô gái lạc quan kiên cường, nụ cười của cô giống hệt tên của cô.
Lúc đang muốn dọn dẹp đồ đạc đến một công ty quảng cáo khác thử sức, đột nhiên nhìn thấy trên màn hình lớn của quảng trường hiện ra một hình ảnh, trong căn phòng xa hoa, giường lớn sang trọng, một cô gái nằm trên giường, một nửa phần lưng trần trụi, mái tóc như mây xõa ra trên gối, đen trắng đan xen, trên vai là con bướm xinh đẹp chói mắt, lại được phóng lớn trên màn hình.
Quảng cáo rất ngắn, chỉ khoảng mười mấy giây, chỉ quay đặc tả cảnh bán khỏa thân của cô gái, phối hợp với âm nhạc duyên dáng, cuối cùng là bốn chai nước hoa có hình bươm bướm xuất hiện trong màn hình, lời thoại duy nhất là.
5203, tôi yêu em, chủ động đến tìm tôi đi.
Đây là quảng cáo nước hoa rất đẹp, 5203 là loạt nước hoa bươm bướm An Ninh của nữ, phối với con bướm trên vai cô gái, lại thêm một lời thoại này, có một sức hấp dẫn, dụ dỗ các cô gái chủ động tìm kiếm loại nước hoa này.
Cực kì quyến rũ, đây chắc chắn là một quảng cáo cực kì sáng tạo.
Nhưng Ôn Noãn lại như bị sét đánh.
Cô gái kia rõ ràng là cô.
Đây là quảng cáo, lại bất ngờ thêm vào một phần giới thiệu, “Đây là quảng cáo được do Tổng giám đốc Diệp Phi Mặc tập đoàn quốc tế An Ninh tự tay thiết kế và quay chụp cho loạt nước hoa 5203 bươm bướm vừa được đưa ra thị trường, cô gái, còn nhớ rõ 5203 không?”
Có lẽ, người khác không biết hàm ý của câu nói cuối cùng là gì, nhưng Ôn Noãn lại như bị sét đánh bên tai.
Người đêm đó là… Diệp Phi Mặc?
“Oa, hình ảnh thật xinh đẹp.”