⬅ Trước Tiếp ➡
Quý Lăng Âm nhìn đứa bé trai khoảng năm tuổi ngã ngồi trên đường cái, trong lòng càng hoảng hốt.
Cũng may cái xe đã dừng lại cách cậu ta mấy cm, cũng chưa đụng vào cậu ta.
Lúc Ân Ngao thấy là một đứa bé cũng sửng sốt, ngay cả nói chuyện cũng quên mất.
Quý Lăng Âm vẫn phản ứng trước, bước tới ngồi xổm trước mặt Bao Sữa Nhỏ* kia, nhỏ giọng hỏi: “Anh bạn nhỏ, cháu có sao không?”
*Chỉ khuôn mặt như cái bánh bao, vừa tròn vừa trắng.
Bao Sữa Nhỏ không vui mà xoa cái mông ngã đau của mình. Cậu ngẩng đầu nhìn, vừa định mở miệng trách một câu các người lái xe kiểu gì vậy, nhưng lúc nhìn thấy Quý Lăng Âm, cậu đột nhiên ngây ra.
Sửng sốt một lúc, cậu lộ ra vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lớn tiếng gọi Quý Lăng Âm: “mommy !”
Quý Lăng Âm và Ân Ngao nghe thấy giọng nói non nớt của Bao Sữa Nhỏ gọi Quý Lăng Âm là mommy , hai người đều cứng người tại chỗ.
Sau khi nhìn thấy người trên đất, Quý Lăng Âm càng hóa đá.
Đứa bé này trông cũng thật đẹp, một đôi mắt to đen láy long lanh, tóc mái ngay ngắn tuy che mất cái trán nhỏ của cậu, nhưng khuôn mặt trắng nõn kia lại vẫn rõ ràng, cái miệng nhỏ cong cong giống như một quả anh đào nhỏ vậy.
Nhưng mà, tại sao cậu lại gọi cô là mommy ?
Chẳng lẽ bị té ngã ngốc luôn rồi? Hay là vừa nãy suýt nữa bị xe đâm phải nên bị dọa sợ rồi?
“Khụ, khụ... Anh bạn nhỏ, cơm có thể ăn bừa, mẹ không thể gọi bậy đâu. Có phải cháu ngã ngốc rồi không? Có cần các chú đưa cháu tới bệnh viện trước không?” Ân Ngao bước tới nhìn, nói với Bao Sữa Nhỏ.
“Chú mới ngốc ấy.” Bao Sữa Nhỏ tròn mắt trừng Ân Ngao.
Cậu không đợi Ân Ngao và Quý Lăng Âm lên tiếng, liền lưu loát đứng dậy khỏi mặt đất, cái tay nhỏ vỗ cát bụi trên quần áo đi. Một tay cậu dắt tay của Quý Lăng Âm, một tay chỉ Ân Ngao, ngây ngô nói: “mommy , chú ấy nói con ngốc, con ngốc chỗ nào chứ?”
Ân Ngao: “...”
Lúc Quý Lăng Âm bị cái tay nhỏ của cậu nắm lấy, cả người giống như chạm phải điện, có một nguồn điện từ lòng bàn tay cô lan ra toàn thân.
Quý Lăng Âm buồn cười, nhìn Ân Ngao, ý bảo anh ta đừng so đo với trẻ con. Sau đó cô kiểm tra thật kỹ người của Bao Sữa Nhỏ.
Sau khi phát hiện cậu không bị thương ở đâu cả, cô mới kiên nhẫn hỏi: “Anh bạn nhỏ, sao chỉ có mình cháu ở đây? Ba mẹ cháu đâu?”
Bao Sữa Nhỏ không hề suy nghĩ đã nói: “Mẹ chính là mommy  mà, hôm nay con tới để tìm mẹ.”
Quý Lăng Âm nghe cậu nói mà trong lòng sửng sốt. Đứa bé này thoạt nhìn đâu có ngốc? Nhưng tại sao cậu cứ nói cô là mẹ của cậu chứ?
Quý Lăng Âm vốn rất thích trẻ con, nhưng bốn năm trước sau khi con gái của cô vừa ra đời đã chết, cô lại càng không có sức đề kháng với trẻ con. Cho nên một đứa bé đáng yêu như vậy nhảy ra gọi cô là mommy , cô cảm thấy tim của cô sắp bị hòa tan rồi.
Vì thế sự kiên nhẫn của cô đối với cậu tốt tới mức khiến người khác phải giận sôi lên.
“Ừm...” Cô cúi đầu nhìn cậu, muốn nói gì đó.
Kết quả Bao Sữa Nhỏ lại ngắt lời Quý Lăng Âm, nói: “mommy , mẹ mau dẫn con rời khỏi chỗ này có được không? Có kẻ xấu muốn bắt cóc con, con vừa cắt đuôi được bọn họ. Nếu còn không đi, bị bọn họ bắt được, thì con sẽ rất phiền phức.”
Vậy thì làm bà xã của con đi
Quý Lăng Âm nhìn cặp mắt to trong veo, chân thành kia, cô căn bản không thể từ chối được, chỉ đành dắt cậu cùng lên xe.
Sau khi lên xe, Quý Lăng Âm và Ân Ngao đều thay phiên hỏi ba mẹ cậu là ai, nhà ở đâu, cậu đều không nói, cứ khăng khăng bảo Quý Lăng Âm là mẹ của cậu.
“Vậy cháu có thể nói cho cô biết tên của cháu không?” Quý Lăng Âm lại lên tiếng hỏi.
“Cả họ cả tên của con là Trình Hi Chi, mommy  có thể gọi con là Hi Hi.” Trình Hi Chi nghiêng đầu nói.
“Cô không phải mẹ cháu. Cháu nói năm nay cháu năm tuổi đúng không? Năm năm nay cô luôn ở nước ngoài, hơn nữa cô chưa từng sinh con trai. Vậy nên Hi Hi à, cháu không được gọi cô là mommy .” Quý Lăng Âm rất nghiêm túc nhìn Trình Hi Chi, giải thích với cậu.
Trình Hi Chi nghe Quý Lăng Âm nói, rũ mắt xuống, lộ ra bộ dáng buồn bã. Nhưng rất nhanh cậu đã lại ngẩng đầu lên, cặp mắt ảm đạm khôi phục lại màu sắc sáng tỏ như cũ. Cậu lại nói một câu khiến Quý Lăng Âm và Ân Ngao càng muốn phụt máu hơn: “Nếu mẹ không muốn làm mommy , vậy thì làm bà xã của con đi.”
Ân Ngao đỗ xe trước cửa khách sạn, quay đầu nhìn Trình Hi Chi nói: “Anh bạn nhỏ, cháu biết bà xã nghĩa là gì không? Lông cánh còn chưa mọc đủ đã nghĩ tới cưới vợ rồi, đúng là không biết xấu hổ.”
Trình Hi Chi nghe Ân Ngao nói, khuôn mặt nghiêng nghiêng rất không vui, nhìn anh ta nói: “Tất nhiên cháu biết bà xã là gì. Trên tivi nói con gái là người tình kiếp trước của ba, vậy con trai chính là người tình kiếp trước của mommy . mommy  là bà xã kiếp trước của cháu, kiếp này cháu lại gặp được, cho nên kiếp này mẹ cũng là bà xã cháu. Hừ, cháu đoán chú cũng thích mommy  cháu, nhưng cháu sẽ không nhường cho chú đâu.”
“Cái gì mà cháu sẽ không nhường cho chú chứ? Cô ấy bây giờ là người của nhà chú, chú là người thân duy nhất của cô ấy. Cái đứa con nít cháu đến từ đâu thì trở về đó, đừng có ở đây nhận mẹ lung tung.” Nhỏ như vậy mà đã là tên quỷ háo sắc, người của thời đại này đúng là trưởng thành sớm thật.
Còn tình nhân kiếp trước, kiếp trước cũng không liên quan gì tới nhóc!
Bao Sữa Nhỏ bị Ân Ngao chặn họng, càng không vui, thậm chí còn lộ ra vẻ sắp khóc.
“Chú lừa người, mẹ chính là mommy  cháu. Chú là đồ xấu, không được cướp mommy  với cháu.” Sau khi nói xong, cậu lại khóc gào lên.
“Hu hu... mommy , mẹ không được không cần con, mẹ chính là mommy  con. Là bà xã kiếp trước của con.”
Ân Ngao: “...”
Trình Hi Chi vừa khóc, Quý Lăng Âm liền không biết phải làm sao. Trước giờ, cô chưa từng chung sống với trẻ con, bình thường cũng rất hiếm khi chào hỏi với người khác.
Vậy nên khi đối mặt với đứa bé bỗng dưng khóc quấy, Quý Lăng Âm thật sự hết đường xoay sở.
Ân Ngao nghe thấy tiếng khóc của Trình Hi Chi, cả người đều sắp sụp đổ rồi.
“Này, nhóc đừng khóc, cho dù có khóc, chú cũng sẽ không nhường Tiểu Âm cho cháu đâu.” Ân Ngao buồn bực nhìn Trình Hi Chi, gầm lên như con nít.
⬅ Trước Tiếp ➡