⬅ Trước Tiếp ➡
Trên người mommy  thật thơm, nếu buổi tối có thể ngủ cùng thì tốt rồi.
“Ân Ngao, không phải anh còn có việc à? Hay là anh đi làm trước đi, lát nữa người đại diện của em sẽ tới đây, em ở đây đợi họ là được.” Cô vừa về nước, tạm thời sống trong khách sạn, nhưng công ty đã tìm được nhà trọ thích hợp. Vì cô và Bạch Mộng Hàm là một tổ, nên tất nhiên hai người cũng sống cùng nhau.
Ân Ngao nhìn Trình Hi Chi ỷ vào Quý Lăng Âm, vừa định nói gì đó, thì điện thoại trong túi lại kêu lên rất không đúng lúc.
Ân Ngao lấy điện thoại ra, nhìn hiển thị cuộc gọi đến rồi chỉnh thành yên lặng. “EM không tới Cảnh Sơn sống thật hả?”
Quý Lăng Âm lắc đầu. “Công ty sẽ tìm chỗ ở, anh không cần lo.”
“Vậy đứa nhỏ này thì làm sao?”
Quý Lăng Âm nhìn đứa bé ở bên cạnh, cuối cùng ghé vào tai Ân Ngao nói nhỏ: “Anh tới đồn Công an một chuyến giúp em. Không phải anh vừa chụp ảnh rồi à? Anh đưa ảnh cho Cảnh sát, xác nhận được phụ huynh rồi anh gọi điện lại cho em.”
Ân Ngao vẫn muốn nói gì đó, kết quả lúc này điện thoại lại kêu lên. Cuối cùng anh chỉ đành đứng dậy rời đi. “Anh làm việc xong sẽ gọi điện cho em, em nghỉ ngơi cho tốt. Còn đứa nhỏ này thì để nó theo anh trước đi, anh tới đồn Công an gần đây một chuyến, xem xem có phụ huynh nào tìm không.”
Nếu không phải có việc cần phải xử lý, bây giờ anh ta chắc chắn sẽ không rời đi. Đứa nhỏ đó thật sự khiến người ta rất đau đầu. Sao cậu lại quấn lấy Tiểu Âm nhà anh ta chứ?
Song, Ân Ngao vừa rời khỏi khách sạn, Trình Mặc Phảng liền dẫn theo vệ sĩ tìm tới đây.
Quý Lăng Âm và Trình Hi Chi hoàn toàn không biết việc này.
Thấy Ân Ngao rời đi, Trình Hi Chi liền vô cùng vui vẻ. Cậu nắm bắp tay của Quý Lăng Âm mà lắc, vẻ mặt mong đợi hỏi: “mommy , chú xấu xa đi rồi, có phải mẹ có thể dẫn con ra ngoài chơi không?”
Quý Lăng Âm nghiêm túc nhìn Trình Hi Chi, giọng điệu nghiêm túc lên tiếng: “Anh bạn nhỏ, cô thật sự không phải mẹ cháu. Bây giờ cháu nói cho cô biết nhà cháu ở đâu? Hoặc là nói cô biết cách liên lạc với ba mẹ cháu được không? Cháu lén chạy ra ngoài như vậy, ba mẹ cháu sẽ lo lắng đó. Hơn nữa cháu nhận cô là mẹ của cháu, vậy mẹ của cháu sẽ rất đau lòng.”
“Mẹ chính là mommy  của con, con từng thấy ảnh cưới của ba mẹ trong phòng của ba.” Trình Hi Chi nói rồi ngẩng đầu lên, chỉ là vừa ngẩng đầu, cậu liền nhìn thấy Trình Mặc Phảng đang đen mặt đi về phía bên này.
Sắc mặt Trình Hi Chi liền thay đổi, nhìn sau lưng Quý Lăng Âm, kêu một tiếng: “Daddy.” Cậu tất nhiên không ngờ ba cậu lại tìm tới nhanh như vậy.
Quý Lăng Âm vẫn chưa tiêu hoa xong câu “từng thấy ảnh cưới của ba mẹ trong phòng của ba” kia của Trình Hi Chi, cô quay đầu liếc thấy một bóng người quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Cho nên, Trình Hi Chi là con trai của Trình Mặc Phảng?
Còn ảnh cưới của ba cậu mà cậu nói, chính là ảnh cưới của cô và Trình Mặc Phảng.
Ai tới nói cho cô biết đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?
Trình Hi Chi là con trai của anh và ai?
Quý Lăng Âm thấy Trình Mặc Phảng từng bước đi tới chỗ của họ, ý nghĩ đầu tiên nhảy ra trong đầu cô là rời đi.
Nhưng nếu bây giờ rời đi thì làm gì? Năm đó người làm sai là anh, tại sao cô phải trốn?
Hơn nữa, thân phận bây giờ của cô là Quý Lăng Âm, không phải Tô Anh. Nếu bây giờ cô rời đi, chẳng phải là tự thừa nhận thân phận của mình à?
“Hi Hi, lại đây.” Lúc cô vẫn còn xoắn xuýt trong đầu làm thế nào đối mặt Trình Mặc Phảng, thì anh đã bước tới trước mặt họ, đồng thời nghiêm túc gọi Trình Hi Chi.
Trình Hi Chi nhìn Quý Lăng Âm sắc mặt không tốt lắm, lại nhìn Trình Mặc Phảng mặt nghiêm túc, cuối cùng cậu buông tay của Quý Lăng Âm rồi bước tới bên cạnh Trình Mặc Phảng.
“Daddy, chúng ta đón mommy  về nhà ở có được không? Khách sạn thật sự rất không an toàn.” Lời của Trình Hi Chi khiến cho Quý Lăng Âm và Trình Mặc Phảng đều hơi sửng sốt.
Sở dĩ Trình Mặc Phảng tìm tới đây là vì thấy IP của Trình Hi Chi, thấy Trình Hi Chi lén tạo tài khoản QQ và tham gia vào fanclub của Quý Lăng Âm. Chắc cậu đã biết tin Quý Lăng Âm hôm nay về nước từ trên mạng, biết được khách sạn mà cô sống, nên mới lén lút tìm tới.
Anh trước giờ đều không biết, thì ra con trai anh vẫn luôn lén theo dõi Quý Lăng Âm, chỉ là vì nhìn thấy ảnh của Tô Anh trong phòng của anh.
Mà Tô Anh và Quý Lăng Âm quá giống nhau, nên cậu liền tưởng rằng Quý Lăng Âm là mẹ của cậu.
Vì sợ Trình Hi Chi suy nghĩ lung tung, nên họ chưa từng nói thân thế của cậu cho cậu biết, cũng chưa từng nói sự thật mẹ của cậu đã rời khỏi thế giới này, chỉ nói mẹ cậu đã tới nơi rất xa.
Nơi rất xa này lại rất hợp lý khiến Trình Hi Chi cho rằng là Quý Lăng Âm đang ở nước ngoài.
Trình Hi Chi từ lúc nào biết tới sự tồn tại của Quý Lăng Âm, lại từ khi nào coi Quý Lăng Âm là mẹ của mình vậy?
Trình Mặc Phảng không hề hay biết.
Trình Mặc Phảng nhìn khuôn mặt mong đợi của Trình Hi Chi, cuối cùng nói với vệ sĩ: “Đưa cậu chủ lên xe.”
Mặc dù Trình Hi Chi không muốn rời đi, nhưng nói cho cùng cậu vẫn hơi sợ Trình Mặc Phảng. Cậu biết bản thân nói nhiều cũng vô ích, chỉ đành nói với anh: “Daddy, ba nhất định phải dẫn mommy  về nhà đó, không được để mommy  chạy với chú xấu xa.”
Quý Lăng Âm nhìn khuôn mặt ngây thơ của Trình Hi Chi, đột nhiên cô thấy hơi buồn cười.
Nhưng lúc thấy đôi mắt sâu như biển và vẻ mặt nghiêm túc của Trình Mặc Phảng, trong lòng cô lại đột nhiên hơi căng thẳng, tất nhiên là căm ghét nhiều hơn.
“Cô Quý, rất xin lỗi vì đã tạo phiền phức cho cô. Vì vẻ ngoài của cô rất giống với người vợ đã mất của tôi, nên Hi Hi mới nhận cô làm mẹ của nó.” Mặt Trình Mặc Phảng không có cảm xúc nói câu này khiến Quý Lăng Âm càng sửng sốt.
“Người vợ đã mất?” Tim cô đập lỡ nhịp, thậm chí còn cảm thấy bản thân có phải đã nghe nhầm hay không.
“Vợ đã mất” của anh không phải là cô à?
Nhưng Trình Hi Chi không phải là con trai của cô!
Trình Mặc Phảng gật đầu. “Đúng vậy, chính là Tô Anh mà tôi từng nói ở bệnh viện, các cô rất giống nhau. Chắc Hi Hi từng xem tác phẩm của cô ở trên mạng, nên mới lén theo dõi cô.” Không phải rất giống, cơ bản là giống y như đúc.
Vậy thì, Trình Hi Chi là con trai của anh và ai?
Quý Lăng Âm thật sự rất muốn hỏi vấn đề này. Nhưng cô hiểu, những điều này không liên quan gì tới cô.
⬅ Trước Tiếp ➡