“Cái gì? ” Vương Ngân Liên và Trương Hiểu Lệ đồng thanh kêu lên.
Giọng nói của hai người thành công đánh thức đứa nhỏ trong ngực, đứa nhỏ oa oa khóc lớn lên, thanh âm sắc bén ầm ĩ đến huyệt thái dương người ta đau nhức.
“Mày mau nói rõ cho tao, mày từ chức cái gì? Sao mày lai bỏ việc?”Vương Ngân Liên tức giận đến phát run, nhét cháu trai trở lại trong tay Trương Hiểu Lệ, vươn tay định kéo Lý Ngọc Lan tới giáo huấn một trận.
Lý Ngọc Lan đương nhiên cũng không có khả năng tùy ý để Vương Ngân Liên mắng chửi, cô vừa định đưa tay bắt lấy tay Vương Ngân Liên, liền có một thân ảnh nhỏ từ bên ngoài nhanh chóng chạy tới, sau đó hung ác vươn tay đẩy Vương Ngân Liên về phía sau, kêu to “Bà là người xấu, không cho phép bà bắt nạt mẹ tôi ”
Vương Ngân Liên bất ngờ bị Đại Bảo xông tới, nhất thời không đứng vững, bà ta bị nhóc con đẩy ngã xuống đất.
Vương Ngân Liên dù sao cũng đã lớn tuổi rồi, đốt sống đuôi hung hăng đụng vào nền xi măng cứng rắn, đau đến nỗi cô a a kêu to, vươn ngón tay chỉ vào Đại Bảo mắng to “Cái đồ láo toét nhà mày ”
Lý Ngọc Lan ôm Đại Bảo vào trong ngực, thái độ che chở rõ ràng.
Trương Hiểu Lệ nhìn thấy mẹ chồng mình ngã, cũng không có ý muốn đỡ, ôm đứa nhỏ vừa dỗ dành vừa lui về phía sau hai bước.
Lúc này, phải để cho mẹ chồng cô ta xử lý
Tốt nhất là có thể bồi thường một ít đồ từ trong tay Lý Ngọc Lan.
Trương Hiểu Lệ vừa nghĩ, vừa tầm mắt nhìn khắp trong phòng khách này, nhìn tv màu, tủ lạnh cùng với các loại đồ nội thất rất tinh xảo, trong mắt hiện lên vài phần thèm muốn.
Sao số chị chồng này tốt đến thế hả
Vương Ngân Liên lẻ loi nằm trên mặt đất, không ai nguyện ý giúp bà ta, cho nên càng tức giận.
Bà ta vừa kêu to vừa chỉ vào Lý Ngọc Lan ầm ĩ mắng to “Sao số tao khổ thế này Sao lại sinh ra một thứ vô lương tâm như vậy Sớm biết mày như vậy, lúc trước mới sinh nên ấn ày vào trong thùng nước tıểu cho chết đuối, miễn cho còn phải chịu tức ”
Trước gì bị bà ta là kẻ không có lương tâm cũng không phải một hai lần, Lý Ngọc Lan đưa tay che lỗ tai Đại Bảo, mặt không chút thay đổi nghe xong, nói “Mẹ, bà đừng giả vờ. Dù sao công việc cũng không còn, bà đừng nghĩ lại gả tôi cho người khác.”
“Mày mày, cái đồ bất hiếu ” Vương Ngân Liên vô năng cuồng nộ.
Lý Ngọc Lan tiếp tục nói “Nếu bà đã mắng như vậy, thì loại ăn cháo đá bát và đồ bất hiếu là tôi đây sao có thể ngồi im nhỉ?”
Lý Ngọc Lan nói xong trực tiếp đứng lên.
Vương Ngân Liên nhìn động tác của cô, trong lòng hiện ra một cỗ dự cảm không tốt, hỏi “Mày, mày muốn làm cái gì?”
“Đến nhà bà đó.” Lý Ngọc Lan đương nhiên nói “Tôi nhớ Cố Thâm đưa đến nhà bà không ít đồ phải không? Vừa khéo làm sao, nếu tôi đã là kẻ ăn cháo đá bát thì nên đòi lại hết những thứ này chứ nhỉ?”
Nói xong, cô lại hỏi con trai “Đại Bảo, còn nhớ trước kia cha con tặng gì đến nhà bà ngoại không ”
Lý Ngọc Lan cảm thấy trước kia mình tính tình quá tốt, hơn nữa còn nhớ tới chút tình thân kia.
Hiện tại răng nanh của mẹ đẻ đều lộ ra, cô không có lý do gì để bọn họ cắn.
Đại Bảo nhanh nhảu đáp một tiếng, nói “Con nhớ Ừm, lần trước ba trở về, cầm ba đài phát thanh, tặng cho nhà bà ngoại một cái, kèm theo đài phát thanh còn có nannan”
Đại Bảo bám ngón tay nhớ lại.
Vương Ngân Liên nghe vậy hoảng hốt.
Trương Hiểu Lệ ôm đứa nhỏ cũng trắng bệch, Cố Thâm đưa không ít thứ tốt của Lý gia, Trương Hiểu Lệ lén lút giấu một ít đưa đến nhà mẹ đẻ cô. Hiện tại nếu Lý Ngọc Lan nhất quyết đòi về, vậy mấy lần lấy đồ của cô ta không chừng đã bị phát hiện...