⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Thâm nhìn nhà ga xe lửa quê hương xa cách đã lâu, trong lòng dâng lên một cảm giác hoài niệm.
Không biết vợ con anh thế nào rồi nhỉ?
Nghĩ đến khuôn mặt của vợ con, trong lòng Cố Thâm mềm nhũn, động tác dưới chân cũng không khỏi tăng nhanh hơn một chút.
Lúc này sắc trời có chút muộn, màn đêm buông xuống, những căn phòng anh đi ngang qua đều sáng lên.
Cố Thâm đi qua con hẻm nhỏ, cuối cùng cũng đến trước cửa nhà mình.
Anh đặt túi da rắn bên chân, giơ tay lên gõ cửa.
Chỉ chốc lát sau, trong viện truyền đến một chút động tĩnh, kèm theo thanh âm non nớt của đứa nhỏ “Ai vậy?”
Cố Thâm không lên tiếng.
Cánh cửa nhanh chóng được kéo ra một khe hở.
Đại Bảo lấy chân mở cửa lập tức nhìn thấy một người đàn ông mặt đầy râu đứng ngoài cửa.
Đại Bảo trong trí nhớ nhanh chóng tìm kiếm một chút, sau khi rút ra kết luận không quen biết, ánh mắt trở nên cảnh giác, hai tay khoanh tay ngăn ở cửa hỏi “Chú, chú tìm ai ”
Ba nói, khi ba không ở nhà, cậu bé là người đảm nhiệm bảo vệ mẹ mình
Người này vừa nhìn đã rất nguy hiểm, không thể cho anh vào nhà.
Cố Thâm nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của con trai mình, trên mặt không nhịn được lộ ra một nụ cười.
Đại Bảo vừa nhìn anh nở nụ cười, cảm thấy càng đáng sợ hơn.
Không trêu chọc con trai nữa, Cố Thâm cuối cùng cũng cười mở miệng “Đại Bảo.”
“Làm sao chú biết cháu là nannan” Đại Bảo nghi hoặc, lại đột nhiên dừng lại, di, giọng nói này sao lại có chút giống ba?
Ánh mắt Đại Bảo trợn tròn, nhìn chằm chằm mặt Cố Thâm không buông, vừa có chút chờ mong lại có chút không xác định kêu lên một tiếng “Ba, ba?”
“Con trai ngốc, là ba đây Cố Thâm cười ha ha, khom lưng ôm Đại Bảo lên, lại dùng mặt dán lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé.
Đại Bảo bị râu Cố Thâm đâm vào có chút khó chịu, bàn tay nhỏ bé giãy dụa đẩy mặt ra, một bên còn nói “Ba ơi, ba đừng dùng râu đâm con ”
Nghĩ gì đó, cậu bé hét lên vọng vào sân với sự phấn khích “Mẹ, mẹ ”
Cố Thâm cũng theo tiếng kêu của nhóc con nhìn vào trong viện.
Lý Ngọc Lan đang đứng trong tiểu viện, ánh đèn trong phòng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu ra, rơi vào nửa mặt cô, nửa sáng nửa tối, cô đẹp không giống chân nhân.
Cố Thâm đột nhiên cảm thấy trong lòng mình tràn đầy ấm áp.
Anh vô thức nở một nụ cười lớn với cô.
Nhưng Mà Lý Ngọc Lan lại liếc mắt nhìn anh...
Cố Thâm nhớ tới hình tượng hiện tại của mình, sờ sờ mũi, trước tiên buông Đại Bảo xuống, lại nhấc túi da rắn bên chân lên, đóng cửa viện lại, đi tới trước mặt cô nói “Anh về rồi.”
“Ừm.” Lý Ngọc Lan nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Tình cảm hiện tại của cô dành cho Cố Thâm có chút phức tạp, một mặt là oán giận anh lâu như vậy không trở về cũng không có tin tức, mặt khác, cũng có ảnh hưởng của quyển sách đó.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ phong trần mệt mỏi như bây giờ, Lý Ngọc Lan vẫn có chút không đành lòng, hỏi anh một câu “Ăn cơm chưa?”
Cố Thâm lập tức lắc đầu “Vẫn chưa, không quá đối.”
“Vậy anh đi tắm rửa trước đi, tôi đi nấu chén mì cho anh.” Lý Ngọc Lan đi vào trong bếp.
Cô và Đại Bảo đã sớm ăn qua, không ngờ bây giờ Cố Thâm lại trở về, lúc này trong nhà cũng không còn đồ ăn nữa.
“Được.” Cố Thâm gật đầụ
Anh cũng muốn đi tắm rửa trước, chen chúc một ngày trên tàu hỏa thật sự khó chịụ
Cố Thâm cầm đồ giặt đi tắm, Lý Ngọc Lan ở trong phòng bếp nấu nước nấu mì.
Đại Bảo cũng đi theo đến trong phòng bếp chơi, Lý Ngọc Lan có thể nhìn ra hiện tại cậu bé rất vui, toàn bộ thân thể nhỏ bé đều thả lỏng, không giống mấy ngày trước, luôn khẩn trương.
Nhìn thấy dáng vẻ của Đại Bảo, Lý Ngọc Lan thở dài một hơi.
Tuy rằng Đại Bảo hiểu chuyện không hỏi, nhưng cậu bé khẳng định cũng bởi vì những lời bên ngoài mà lo lắng cho ba mình.
⬅ Trước Tiếp ➡