Tiếp ➡

“Chu Thiếu tướng quân trở về rồi, Chu Thiếu tướng quân trở về rồi ”
“Ngươi có biết lần này Thiếu tướng quân về kinh để làm gì không?...”
“Vì chuyện kết thân với đích nữ của Thái phó chứ sao nữa ...”
“… Suỵt Đừng có nói bậy, chuyện này đừng nhắc tới nữa, coi chừng cái lưỡi của ngươi đấy ”
Tiếng xì xào nho nhỏ tựa như từng con sông ngòi vô hình dần dần chảy xuôi, uốn lượn ngoằn ngoèo, vòng qua đình viện chiếm ngàn mẫu, xuyên qua bên tai của đám nha hoàn, hộ viện, thị vệ.
Phủ Tướng quân nhất phẩm chiếm diện tích rộng lớn, mấy trăm căn phòng ốc, chỉ riêng người hầu đã có gần trăm người, lời ra tiếng vào mỗi ngày cứ như một vở kịch không có nhân vật chính, ầm ĩ hết sức.
Cuối cùng, biển ngôn từ không tiếng động này xen lẫn, hội tụ tại hậu viện phủ Tướng quân.
Trong hậu viện rộng lớn có một cái cây già tráng kiện. Theo lời tổ tiên, thân cây già này đã có nhiều năm tuổi, ít ra cũng phải hơn ngàn năm, chỉ riêng thân cây, bốn gã tráng hán cầm tay nhau cũng không thể ôm trọn nó.
Cây cổ thụ này nở hoa quanh năm, một năm bốn mùa, luôn luôn rực rỡ.
Cho dù héo úa thì cũng rất ngắn ngủi, điêu linh trong vòng một đêm, sáng sớm hôm sau lại nở rộ những đóa hoa đỏ rực như lửa.
Đóa hoa mọc trên cây rất lớn, tựa như hoa sen trong ao, từng mảnh cánh hoa đều to bằng lòng bàn tay của một đứa trẻ, màu sắc còn đậm đà rực rỡ hơn cả hoa sen, cánh hoa đỏ như máu tựa như vỏ lựụ
Do đó, mọi người đều gọi hoa này là hoa sen đất.
Ngày đông đứng trong tuyết trắng muốt nhìn lại, một mảnh tuyết phủ trắng xóa, chỉ riêng màu đỏ trên cành nhìn thấy kinh người, vừa thoắt thấy, trong lòng không khỏi giật mình, cánh hoa lấp lánh ánh sáng quỷ dị, đỏ đến mức gần như biến thành màu tím.
Người ngắm hoa không khỏi sợ hãi, vội vàng dời mắt sang nơi khác, không dám nhìn lén thêm một chút nào nữa.
Tựa như gỗ đào có thể trừ tà, nghe đồn cây sen đất cũng có thể đuổi quỷ tránh sát.
Chẳng qua, gỗ đào có những câu chuyện truyền thuyết sắc thái mộng ảo, còn sen đất thì chỉ có chuyện yêu ma quỷ quái khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Nghe bảo, sen đất chỉ có thể nảy mầm mọc lá ở nơi có nhiều xác chết.
Người đời đều nói, chỉ có trong nhà võ tướng mới dám nuôi sen đất.
Trên người họ mang sát, tay ai mà không nắm giữ mấy trăm tính mạng, nuôi sen đất là để tránh đám cô hồn dã quỷ đến đòi mạng.
“Chíp chíp chíp”
Chú chim dang đôi cánh, đỗ trên cành hoa sen đất.
Đôi mắt như đậu đen của nó chớp chớp, đầu nhỏ lắc qua lắc lại, xốc cánh trái lên, vùi đầu vào trong cánh, muốn chỉnh chu lại lông tơ trong cánh.
Bỗng nhiên, chú chim cảnh giác ngẩng đầu lên từ trong cánh, hai cánh sải ra, dường như muốn cất cánh bay lên từ cành cây.
Nhưng chú chim còn chưa kịp cất tiếng hót thì thoáng chốc, móng chim màu vàng của nó đã biến thành một vũng máụ
Dòng máu từ chân chim vàng nhạt của nó dần dần leo lên, chỉ trong vòng hai lần hít thở, chú chim nhỏ hoạt bát đã bị hòa tan thành một vũng máu, bị hút vào trong thân cây.
Gió mát thổi tới, thân cây tựa như ngày thường, cứ như thể cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảo giác ngày xuân mà thôi.
Nhánh cây sen đất khẽ lắc lư theo làn gió, dường như đang hưởng thụ ánh nắng và gió nhẹ. Bên trong thân cây cành lá tốt tươi, một cánh tay trong suốt thò ra. Màu sắc của cánh tay cứ đậm dần, tựa như cánh chuồn chuồn trong suốt dần dần trở nên có máu có thịt đầy đặn.
Cánh tay thong thả duỗi về phía trước, từ bên trong thân cây tráng kiện, một cô gái tóc dài xõa tung bò ra.
Nàng miễn cưỡng nằm trên thân cây, thân cây quỷ dị vừa rồi còn hấp thụ chú chim giờ đây lại vững vàng đỡ nàng, cứ như nó chỉ là một cành cây bình thường.
Tiếp ➡