⬅ Trước Tiếp ➡
Khi màn đêm lại lần nữa buông xuống, Huyết Tiên đã sớm ra ngoài quan đạo, đi thẳng về phía tây bắc, lối đi dần dần biến thành đường mòn gập ghềnh, phong cảnh hai bên đường cũng dần dần thay đổi.
Nhìn thấy ánh lửa nơi xa, Huyết Tiên dần dần giảm tốc độ, buông cành cây ra, Độn Địa Hổ rơi xuống đất.
Độn Địa Hổ ngẩng đầu nhìn về phía trước, hơn mười con tuấn mã được cột bên cạnh con đường nhỏ, hai người ăn mặc như binh lính đang ngồi bên đống lửa trò chuyện với nhaụ Cách đống lửa không xa có mấy chiếc lều giản dị, bên trong truyền ra tiếng ngáy khe khẽ.
“Mặc kệ ngươi đi đâu, trở về trước sáng mai.”
Huyết Tiên nói một câu với Độn Địa Hổ, sau đó nhấc chân tiến về phía túp lềụ
Nàng còn chưa đến gần thì hai binh lính canh gác bên đống lửa đã ngã về phía sau, bắt đầu ngủ khò khò.
Lần này nàng thả phấn nhụy hoa không nhiều, cùng lắm chỉ đủ cho đám binh lính này ngủ đến sáng sớm ngày mai mà thôi.
Theo mùi vị, Huyết Tiên đi vào tận cùng bên trong túp lều, nàng vén rèm lên.
Mượn ánh trăng trong trẻo, có thể thấy một nam tử cao lớn đang ngửa đầu nằm ngủ trên tấm vải trải dưới đất.
Bội kiếm và vải cột tóc của nam tử được đặt bên cạnh, tóc dài xõa chung quanh chiếc gối được làm bằng quần áo vo tròn.
Đôi mắt hắn nhắm nghiền, bởi vì công dụng của nhụy hoa nên đang chìm vào giấc ngủ say.
Đôi lông mày dày như được vẽ bằng thỏi mực, sống mũi cao thẳng, chiếc cằm góc cạnh rõ ràng, cho dù nhiều năm không gặp, Huyết Tiên vẫn có thể nhận ra.
Người này chính là Chu Thiếu tướng quân, Chu Vân Nghiên.
Nàng tiến vào lều, thả tấm mành sau lưng xuống, ngăn cản đôi mắt chuột của Độn Địa Hổ đang nhìn lén cách đó mấy chục bước chân.
Ánh trăng đang đẹp, vừa lúc nàng cũng đã chuẩn bị áo đỏ.
Nàng vốn dĩ đến để kết thân với hắn, hiếm khi mới có ngày đẹp cảnh đẹp như vậy, rất phù hợp để động phòng.
Lần gặp cuối cùng của Huyết Tiên và Chu Vân Nghiên là vào năm, sáu năm trước.
Huyết Tiên từ từ đến gần, ngồi xổm xuống, gương mặt cách Chu Vân Nghiên đang ngủ chưa đến nửa bàn tay. Nàng duỗi ngón tay khẽ điểm lên cái trán đầy đặn, dường như đang nghịch hắn vậy, dọc theo sống mũi cao đi xuống dưới.
Nhân trung hơi lõm vào, đôi môi thật mỏng, thêm cả vết thương ở cằm.
Huyết Tiên hít mũi, nói khẽ “Chớp mắt một cái mà chàng đã cao lớn như vậy.”
Lúc Chu Vân Nghiên tới biên cương thì chỉ mới mười bốn tuổi, vẫn là thằng nhóc vẫn chưa trổ mã hết, thế mà bây giờ lại cao to như vậy, còn cao hơn nàng hẳn hai cái đầụ
Huyết Tiên nắm tay Chu Vân Nghiên lên, hai tay chồng lên nhau, ước lượng xem độ to nhỏ của bàn tay hai người. Hổ khẩu và lòng bàn tay hắn đầy vết thương lớn nhỏ, bàn tay to lớn ấy tôn lên cái tay nhỏ nhắn, xinh xắn của Huyết Tiên.
Chu Vân Nghiên ngủ say vẫn không biết một con yêu quái ngàn năm đang giở trò với mình.
Huyết Tiên dùng thịt đầu ngón tay xoa lên vết chai dày trong lòng bàn tay Chu Vân Nghiên, vừa cứng vừa thô ráp. Nàng cúi đầu, gặm nhẹ ngón tay hắn.
Nàng không dám cắn mạnh, nếu không sẽ cắn đứt ngón tay hắn mất.
Chu Vân Nghiên ưa sạch sẽ, dù cho ngủ ở nơi hoang vu hoang dã thì vẫn cố gắng dùng khăn vải nhúng nước lạnh lau cơ thể nên hiện giờ cả người thoải mái, nhẹ nhàng, không hề có chút mùi hôi.
Đầu chóp mũi Huyết Tiên ngửi được mùi thơm trong tận xương tủy của Chu Vân Nghiên, dù tắm hay không thì cũng không bị ảnh hưởng, nhưng cơ thể sạch sẽ khoan khái nhẹ nhàng thì vẫn là tốt nhất.
Cắn đủ rồi, Huyết Tiên lại ngồi quỳ, bắt đầu cởi quần áo Chu Vân Nghiên.
Thân cao tám thước năm tấc như Chu Vân Nghiên bị Huyết Tiên xem như chuối tiêu, nàng thuần thục lột hắn sạch sành sanh, ngay cả miếng vải cuối cùng cũng bị thụ tinh này lột xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡